Seoul, 28 Tháng Tư 2011 (AsiaNews) - Một số người lưu vong từ Bắc Hàn chạy về miền nam đã có những tiết lộ. Quan trọng nhất trong số những tiết lộ đó có lẽ là của ông Kim Hyun-sik - người hiện đang dạy tại Đại học Yale sau khi mất hết 38 năm tại trường đại học uy tín nhất của Bình Nhưỡng.
Theo ông, cả Kim Hyong-jik và Kang Ban-sok (là song thân của Kim Il-sung, tức Kim Nhật Thành) không những là Kitô hữu nhưng còn là Kitô hữu rất sùng đạo. Ban-sok thực sự là tên tiếng Triều Tiên của chữ Peter (Phêrô), được dành đặt cho các bé gái.
Tại Bắc Hàn, người ta được tôn thờ các lãnh đạo. Ba vị trí hàng đầu hầu hết trung thành dành cho gia đình họ Kim và sùng bái cá nhân, trong đó yêu cầu tôn thờ "chủ tịch và con trai ông", "lãnh đạo kính yêu" là vị thần duy nhất của đất nước. Bất cứ ai thực hành một tôn giáo hoặc tin vào các tôn giáo bị coi là "thù địch" đều bị cấm.
Dù Kim Il-sung rất thân thiết với cha mẹ của mình nhưng ông đã bị Stalin "thuyết phục" đàn áp tôn giáo của họ. Tuy nhiên, trong cuốn tự truyện của mình, chủ tịch đã thừa nhận rằng họ có tham dự nhà thờ, "để có một sự thanh thản (trong một ngôi nhà thờ)". Vào thập niên 1940 ở Bắc Hàn, họ được các Kitô hữu biết đến rộng rãi, tuy nhiên, cuộc sống của họ cuối cùng đã bị chế độ mới sử dụng cho mục đích tuyên truyền.
Thực tế ngày nay, mẹ của ông được vinh danh rằng: "Người mẹ của Triều Tiên đã sinh ra và dưỡng nuôi vị Lãnh tụ vĩ đại của cách mạng, cuộc cách mạng cộng sản bất khuất vô địch", "chỉ huy vô địch của của phong trào phụ nữ Triều Tiên". Còn cha của ông đã trở thành "nhà tiên phong vĩ đại của chủ nghĩa Marx, dành toàn bộ cuộc sống của mình chống lại chủ nghĩa tư bản, cho quê hương của mình".
Tuy nhiên, có bằng chứng cho thấy quá trình nhào nặn lại lịch sử đã không kịp loại bỏ hoàn toàn quá khứ làm Kitô hữu của Kim Il-sung. Một số nhân chứng nói rằng, trước một ca phẫu thuật quan trọng, Kim đã cầu nguyện cùng với người bác sĩ. Thật vậy, khi các bác sĩ đề nghị cầu nguyện trước khi phẫu thuật, Kim Il-Sung trả lời: Xin cầu nguyện cho tôi. Sau đó, "Họ" cầu nguyện cùng nhau.
Kể từ khi chế độ cộng sản phục hồi vào năm 1953, khoảng 300.000 người đã mất tích. Đất nước này không có thêm linh mục hoặc nữ tu, có lẽ họ đã bị giết chết trong làn sóng khủng bố. Hiện nay, khoảng 100.000 người đang mòn mỏi sống trong các trại lao động, nạn nhân bị bỏ đói, tra tấn và thậm chí bị tử vong.
Cựu quan chức Bắc Triều Tiên và các cự tù nhân đã kể rằng, trong các trại cải tạo và nhà tù thì Kitô hữu bị hành hạ khắc nghiệt hơn. Tương tự như vậy, không ai biết số phận của giám mục Công giáo tại đất nước này. Theo Niên giám Tòa Thánh, giám mục của thủ đô nước này vẫn còn trong danh sách.
Bình Nhưỡng tuyên bố rằng nước này có quyền tự do tôn giáo, được bảo đảm bởi hiến pháp. Chính thức, có khoảng 10.000 tín đồ Phật giáo, 10.000 người Tin lành và 4.000 người Công giáo đăng ký với những hiệp hội được nhà nước công nhận. Tại Bình Nhưỡng, có ba nhà thờ, hai thuộc Tin Lành và một của Công giáo.
Tuy nhiên, các nguồn tin nói với AsiaNews rằng, người Công giáo không có quá 200 người và đã không được tham dự bất kỳ phụng vụ nào trong nhiều thập kỷ qua.
Theo ông, cả Kim Hyong-jik và Kang Ban-sok (là song thân của Kim Il-sung, tức Kim Nhật Thành) không những là Kitô hữu nhưng còn là Kitô hữu rất sùng đạo. Ban-sok thực sự là tên tiếng Triều Tiên của chữ Peter (Phêrô), được dành đặt cho các bé gái.
Tại Bắc Hàn, người ta được tôn thờ các lãnh đạo. Ba vị trí hàng đầu hầu hết trung thành dành cho gia đình họ Kim và sùng bái cá nhân, trong đó yêu cầu tôn thờ "chủ tịch và con trai ông", "lãnh đạo kính yêu" là vị thần duy nhất của đất nước. Bất cứ ai thực hành một tôn giáo hoặc tin vào các tôn giáo bị coi là "thù địch" đều bị cấm.
Dù Kim Il-sung rất thân thiết với cha mẹ của mình nhưng ông đã bị Stalin "thuyết phục" đàn áp tôn giáo của họ. Tuy nhiên, trong cuốn tự truyện của mình, chủ tịch đã thừa nhận rằng họ có tham dự nhà thờ, "để có một sự thanh thản (trong một ngôi nhà thờ)". Vào thập niên 1940 ở Bắc Hàn, họ được các Kitô hữu biết đến rộng rãi, tuy nhiên, cuộc sống của họ cuối cùng đã bị chế độ mới sử dụng cho mục đích tuyên truyền.
Thực tế ngày nay, mẹ của ông được vinh danh rằng: "Người mẹ của Triều Tiên đã sinh ra và dưỡng nuôi vị Lãnh tụ vĩ đại của cách mạng, cuộc cách mạng cộng sản bất khuất vô địch", "chỉ huy vô địch của của phong trào phụ nữ Triều Tiên". Còn cha của ông đã trở thành "nhà tiên phong vĩ đại của chủ nghĩa Marx, dành toàn bộ cuộc sống của mình chống lại chủ nghĩa tư bản, cho quê hương của mình".
Tuy nhiên, có bằng chứng cho thấy quá trình nhào nặn lại lịch sử đã không kịp loại bỏ hoàn toàn quá khứ làm Kitô hữu của Kim Il-sung. Một số nhân chứng nói rằng, trước một ca phẫu thuật quan trọng, Kim đã cầu nguyện cùng với người bác sĩ. Thật vậy, khi các bác sĩ đề nghị cầu nguyện trước khi phẫu thuật, Kim Il-Sung trả lời: Xin cầu nguyện cho tôi. Sau đó, "Họ" cầu nguyện cùng nhau.
Kể từ khi chế độ cộng sản phục hồi vào năm 1953, khoảng 300.000 người đã mất tích. Đất nước này không có thêm linh mục hoặc nữ tu, có lẽ họ đã bị giết chết trong làn sóng khủng bố. Hiện nay, khoảng 100.000 người đang mòn mỏi sống trong các trại lao động, nạn nhân bị bỏ đói, tra tấn và thậm chí bị tử vong.
Cựu quan chức Bắc Triều Tiên và các cự tù nhân đã kể rằng, trong các trại cải tạo và nhà tù thì Kitô hữu bị hành hạ khắc nghiệt hơn. Tương tự như vậy, không ai biết số phận của giám mục Công giáo tại đất nước này. Theo Niên giám Tòa Thánh, giám mục của thủ đô nước này vẫn còn trong danh sách.
Bình Nhưỡng tuyên bố rằng nước này có quyền tự do tôn giáo, được bảo đảm bởi hiến pháp. Chính thức, có khoảng 10.000 tín đồ Phật giáo, 10.000 người Tin lành và 4.000 người Công giáo đăng ký với những hiệp hội được nhà nước công nhận. Tại Bình Nhưỡng, có ba nhà thờ, hai thuộc Tin Lành và một của Công giáo.
Tuy nhiên, các nguồn tin nói với AsiaNews rằng, người Công giáo không có quá 200 người và đã không được tham dự bất kỳ phụng vụ nào trong nhiều thập kỷ qua.