Bài giáo lý của Đức Thánh Cha về cầu nguyện trong Sách Công Vụ Tông Đồ
ROME, Thứ Tư, ngày 25 tháng tư, 2012 (Le Monde vu de Rome) – Đức Thánh Cha Benedict XVI nói: "Nếu hai lá phổi của việc cầu nguyện và Lời Chúa không nuôi dưỡng sự hô hấp của đời sống thiêng liêng của chúng ta, chúng ta sẽ bị nghẹt thở giữa muôn ngàn công việc bận rộn trong ngày của chúng ta." Ngài nhắc là không có sự mâu thuẫn giữa cầu nguyện và hoạt động bác ái, nhưng cầu nguyện phải làm cho sự dấn thân và việc phụng vụ được xuông xẻ.
Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh ngày thứ tư 24 tháng 4, trong bài giảng của ngài về việc cầu nguyện trong sách Công Vụ Tông Đồ. Ngài bình luận về việc phong chức cho bẩy vị phó tế đầu tiên (CVTĐ 6, 1-6). Có gần 30.000 người tụ tập tại quảng trường Thánh Phêrô tại Vatican để tham dự cuộc triều kiến này.
Đức Thánh Cha nhận xét rằng xã hội đã quen đánh giá kết quả của sản phẩm và sự hữu hiệu." Vậy mà, nếu sách Công Vụ Tông Đồ nói: "Tầm quan trọng của công việc làm(…), của sự dấn thân vào các sinh hoạt hàng ngày cho thấy cần có tinh thần trách nhiệm và ý chí tự hiến", sách cũng nói về "sự cần đến Thiên Chúa, đến sự hướng dẫn của Người, đến ánh sáng của Người" để "được Người ban cho sức mạnh và niềm hy vọng."
Đức Thánh Cha nhận xét: "Không sống trung thành với việc cầu nguyện hàng ngày, hoạt động của chúng ta sẽ trống rỗng, sẽ để mất tâm hồn sâu đậm, sẽ bị suy giảm thành một hành động giản dị, cuối cùng khiến cho chúng ta không hài lòng."
Ngài đề nghị lời cầu nguyện sau đây: "Lạy Chúa, xin linh ứng cho các hoạt động của chúng con, và trợ giúp chúng con trong các hoạt động này, để cho tất cả những gì chúng con nói và làm đều khởi sự và kết thúc trong Chúa."
Đức Thánh Cha nhấn mạnh: "Mỗi bước đi, mỗi hành động của chúng ta trong đời sống, ngay cả trong Giáo Hội, phải được làm trước mặt Chúa, và dưới ánh sáng của Lời Người."
Nhưng Đức Thánh Cha cũng nhấn mạnh là chúng ta không được cho hai thực tại này đối chọi nhau: "Dịch vụ thực tế của bác ái là một dịch vụ thiêng liêng. Hai thực tại này phải đi đôi với nhau."
Nói về lúc đặt tay trên các phó tế đầu tiên, Đức Thánh Cha dẫn chứng về "sự nhấn mạnh vào việc cầu nguyện" vì "chỉ với một mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa, được trau dồi ngày này qua ngày khác, mới có thể nẩy sinh ra việc đáp ứng với sự lựa chọn của Thiên Chúa đã trao phó tất cả sứ vụ của Giáo Hội."
Đoạn này, ngày nay vẫn còn chỉ dẫn cho các Kitô hữu là: "dù sao, ưu tiên vẫn là việc cầu nguyện và Lời Chúa, sau đó mới nẩy sinh ra hoạt động mục vụ." Vì "đối với các chủ chăn, đây là hình thức phụng vụ đầu tiên đối với đoàn chiên đã được trao phó cho họ, và là hình thức quý giá nhất."
Thực vậy, Đức Thánh Cha tiếp: "nếu hai lá phổi của việc cầu nguyện và Lời Chúa không nuôi dưỡng sự hô hấp của đời sống thiêng liêng của chúng ta, chúng ta có thể bị nghẹt thở giữa muôn ngàn công việc hàng ngày của chúng ta: việc cầu nguyện là hơi thở của tâm hồn và đời sống."
Cuối cùng, việc cầu nguyện không cô lập hóa các kitô hữu, nhưng trái lại: vì "việc lắng nghe Lời Chúa", "việc đối thoại với Thiên Chúa, ngay cả trong sự thanh vắng của giáo đường" vì cùng trong một nơi chốn, họ "được kết hiệp trong Chúa" với "những người anh chị em trong đức tin, như những nhạc cụ cùng âm điệu, mặc dù cá nhân, vẫn có thể dâng lên Thiên Chúa một bản nhạc hòa tấu độc đáo để xin cầu bầu, để xin ân sủng và ngợi khen Người."
ROME, Thứ Tư, ngày 25 tháng tư, 2012 (Le Monde vu de Rome) – Đức Thánh Cha Benedict XVI nói: "Nếu hai lá phổi của việc cầu nguyện và Lời Chúa không nuôi dưỡng sự hô hấp của đời sống thiêng liêng của chúng ta, chúng ta sẽ bị nghẹt thở giữa muôn ngàn công việc bận rộn trong ngày của chúng ta." Ngài nhắc là không có sự mâu thuẫn giữa cầu nguyện và hoạt động bác ái, nhưng cầu nguyện phải làm cho sự dấn thân và việc phụng vụ được xuông xẻ.
Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh ngày thứ tư 24 tháng 4, trong bài giảng của ngài về việc cầu nguyện trong sách Công Vụ Tông Đồ. Ngài bình luận về việc phong chức cho bẩy vị phó tế đầu tiên (CVTĐ 6, 1-6). Có gần 30.000 người tụ tập tại quảng trường Thánh Phêrô tại Vatican để tham dự cuộc triều kiến này.
Đức Thánh Cha nhận xét rằng xã hội đã quen đánh giá kết quả của sản phẩm và sự hữu hiệu." Vậy mà, nếu sách Công Vụ Tông Đồ nói: "Tầm quan trọng của công việc làm(…), của sự dấn thân vào các sinh hoạt hàng ngày cho thấy cần có tinh thần trách nhiệm và ý chí tự hiến", sách cũng nói về "sự cần đến Thiên Chúa, đến sự hướng dẫn của Người, đến ánh sáng của Người" để "được Người ban cho sức mạnh và niềm hy vọng."
Đức Thánh Cha nhận xét: "Không sống trung thành với việc cầu nguyện hàng ngày, hoạt động của chúng ta sẽ trống rỗng, sẽ để mất tâm hồn sâu đậm, sẽ bị suy giảm thành một hành động giản dị, cuối cùng khiến cho chúng ta không hài lòng."
Ngài đề nghị lời cầu nguyện sau đây: "Lạy Chúa, xin linh ứng cho các hoạt động của chúng con, và trợ giúp chúng con trong các hoạt động này, để cho tất cả những gì chúng con nói và làm đều khởi sự và kết thúc trong Chúa."
Đức Thánh Cha nhấn mạnh: "Mỗi bước đi, mỗi hành động của chúng ta trong đời sống, ngay cả trong Giáo Hội, phải được làm trước mặt Chúa, và dưới ánh sáng của Lời Người."
Nhưng Đức Thánh Cha cũng nhấn mạnh là chúng ta không được cho hai thực tại này đối chọi nhau: "Dịch vụ thực tế của bác ái là một dịch vụ thiêng liêng. Hai thực tại này phải đi đôi với nhau."
Nói về lúc đặt tay trên các phó tế đầu tiên, Đức Thánh Cha dẫn chứng về "sự nhấn mạnh vào việc cầu nguyện" vì "chỉ với một mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa, được trau dồi ngày này qua ngày khác, mới có thể nẩy sinh ra việc đáp ứng với sự lựa chọn của Thiên Chúa đã trao phó tất cả sứ vụ của Giáo Hội."
Đoạn này, ngày nay vẫn còn chỉ dẫn cho các Kitô hữu là: "dù sao, ưu tiên vẫn là việc cầu nguyện và Lời Chúa, sau đó mới nẩy sinh ra hoạt động mục vụ." Vì "đối với các chủ chăn, đây là hình thức phụng vụ đầu tiên đối với đoàn chiên đã được trao phó cho họ, và là hình thức quý giá nhất."
Thực vậy, Đức Thánh Cha tiếp: "nếu hai lá phổi của việc cầu nguyện và Lời Chúa không nuôi dưỡng sự hô hấp của đời sống thiêng liêng của chúng ta, chúng ta có thể bị nghẹt thở giữa muôn ngàn công việc hàng ngày của chúng ta: việc cầu nguyện là hơi thở của tâm hồn và đời sống."
Cuối cùng, việc cầu nguyện không cô lập hóa các kitô hữu, nhưng trái lại: vì "việc lắng nghe Lời Chúa", "việc đối thoại với Thiên Chúa, ngay cả trong sự thanh vắng của giáo đường" vì cùng trong một nơi chốn, họ "được kết hiệp trong Chúa" với "những người anh chị em trong đức tin, như những nhạc cụ cùng âm điệu, mặc dù cá nhân, vẫn có thể dâng lên Thiên Chúa một bản nhạc hòa tấu độc đáo để xin cầu bầu, để xin ân sủng và ngợi khen Người."