tại Giáo xứ Chính Tòa – Ngày 08 tháng 04 năm 2012
Hình ảnh Lễ Phục Sinh
Kính thưa Cộng đoàn phụng vụ,
Cùng với Giáo Hội, chúng ta cùng loan báo Tin Mừng: Chúa Giêsu Kitô đã Phục Sinh Alleluia – Alleluia. Hôm nay chúng ta cùng suy tư ba từ trong Lời Chúa là Chạy-Thấy và Tin.
* Vào buổi sáng Chúa Nhật Phục Sinh, chúng ta thấy cả Maria Magdala, Phêrô và Gioan đều CHẠY: Bà Maria Magdala chạy về gặp ông Phê rô để loan báo những gì đã thấy ở mộ, đây là những bước chạy hoảng hốt, lo lắng, bối rối vì tình yêu mến thày Chí Thánh. Bà chạy đi tìm các tông đồ theo lời khuyên của sứ thần loan báo ở mộ; chạy để loan báo tin ngỡ ngàng, xem ra đây là những bước chạy cần thiết, vì bà không thể giữ riêng cho mình điều vừa cảm nhận trong cuộc sống niềm tin và tình yêu mến. Còn thánh Phêrô và Gioan khi nghe tin đều chạy ra mộ; cả hai cùng chạy vì không thể chần chờ hơn được nữa: sự trống vắng của ngôi mộ mà không thấy xác của Thày làm các ông ngỡ ngàng; dù đã từng chứng kiến những phép lạ Thầy làm, dù đã thấy Thầy làm cho người chết sống lại; nhưng khi thấy Thày đi vào cuộc khổ nạn và bị đóng đinh chịu chết trên cây thập giá; tâm hồn họ đã tê dại và đau đớn; giờ đây nghe báo tin xác thày không còn trong mộ, các ông chỉ biết chạy tới mộ để muốn kiểm chứng tại sao, và lúc này các ông còn cảm nhận được Lời của Thày đã từng loan báo sau ba ngày Ngài sẽ Phục Sinh. Gioan còn trẻ nên đã chạy nhanh hơn, ông đã chạy vì tuổi trẻ, nhưng cũng chạy vì tình yêu mến thày. Chạy nhanh hơn và tới trước, nhưng khi thấy thánh Phêrô chưa tới nơi Ông đã đứng đợi, vì tôn trọng người đứng đầu tông đồ đoàn, nên Ông đã đợi và vào mộ sau dù rất muốn cảm nhận những gì mà Maria Magdala đã nói. Thánh Phêrô đã chạy trong nỗi xúc động lớn lao, ông đã được Chúa Giêsu tin tưởng đặt đứng đầu anh em, ông đã từng xác quyết dù tất cả bỏ Thày thì ông vẫn theo Thày, thế nhưng vào giây phút Thày bị bắt Ông đã chối Thày; nhưng đã đón nhận ánh mắt yêu thương tha thứ của Thày; và giờ đây khi được loan báo xác Thày không còn trong mộ; ông đã chạy trong bàng hoàng, chạy trong ân hận vì những gì mình đã lỗi phạm với Thày, chạy trong trách nhiệm là người đứng đầu anh em, và ông còn chạy vì tình yêu mến của ông với Thày.
* Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy cả Maria Mácđala lẫn Phêrô và Gioan đều chỉ THẤY một điều là ngôi mộ trống. Khi phát hiện ngôi mộ trống, bà Maria Mađalêna vội vã chạy về gặp Simon Phêrô và “người môn đệ Chúa Giêsu thương mến”. Trong Tin Mừng thứ tư, có một người môn đệ được gọi là “người môn đệ Chúa yêu”, thánh sử Gioan ghi nhận về người môn đệ cùng với Phêrô chạy ra mộ: Ông đã thấy gì? Thấy ngôi mộ trống, thấy những băng vải, thấy khen che đầu được để riêng một nơi. Cũng chẳng thấy gì nhiều hơn Phêrô và Mađalêna. Nhưng thay vì nghĩ như Maria:“Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ,” người môn đệ này lại TIN, tin rằng Chúa đã sống lại từ cõi chết! Người môn đệ đó yêu Chúa và được Chúa yêu, tình yêu đó khiến ông ngả đầu vào ngực Chúa trong bữa tiệc ly, tình yêu đó giữ ông lại dưới chân thập giá cùng với Mẹ Maria trong khi các môn đệ bỏ chạy hết, với tình yêu đó, ông đã THẤY và ông TIN. Tình yêu đã làm cho người môn đệ này thấy được điều mà những môn đệ khác không thấy. Nếu các môn đệ khác cần phải gặp Chúa Kitô Phục Sinh hiện ra – có khi nhiều lần – mới thực sự tin rằng Chúa đã sống lại, thì người môn đệ này chỉ cần thấy ngôi mộ trống là đã tin rồi. Niềm tin của ông được xây dựng trên tình yêu chứ không dựa vào những lần Chúa hiện ra. Phục Sinh không chỉ là lời tuyên xưng của đức tin, nhưng trong kinh nghiệm của thánh sử Gioan, Phục Sinh trước hết là lời tuyên xưng của tình yêu.
Với mỗi người chúng ta thì sao? Hãy mang lấy trái tim tình yêu để dù sống trong một thế giới muốn đẩy con người xa Thiên Chúa, một thế giới giống như ngôi mộ trống, vẫn có thể nhìn thấy sự hiện diện sống động của Thiên Chúa Tình Yêu. Hãy mang lấy cặp mắt của tình yêu Thiên Chúa để có thể nhìn thấy những giá trị tích cực ẩn giấu trong những thử thách của cuộc đời. Hãy mang lấy cặp mắt của tình yêu để nhìn thấy Đấng Phục Sinh vẫn đang sánh bước với chúng ta trên mọi nẻo đường cuộc sống; và hãy mang lấy trái tim tình yêu để có thể nhận ra Chúa Phục Sinh đang hiện diện trong mỗi người anh chị em và trong những biến cố của của đời.
Có một câu truyện kể lại như sau: “Một ngày lễ Phục Sinh, giáo xứ có mời một Cha là nhà truyền giáo tới dâng lễ, trong bài giảng sau Phúc âm về Chúa Phục Sinh; Ngài đã mở đầu như sau:“Để hiểu được câu nói của Chúa Giêsu: Không có tình yêu nào quý hơn là hiến mạng sống cho người mình yêu” là điều không dễ, nhiều khi phải đánh đổi giá trị cuộc đời mới có thể cảm nghiệm tình yêu của Chúa. Có một gia đình dân chài người công giáo, vợ chồng chỉ có một người con trai độc nhất, ông không muốn cho con trai mình theo nghề chài lưới nguy hiểm, nên lo lắng cho cậu ăn học nên người. Nhân ngày nghỉ, cậu dẫn một người bạn thân không phải là người công giáo về thăm cha mẹ. Sáng hôm sau khi thấy Cha chuẩn bị đi đánh cá trên biển, cậu cứ nài xin cha cho cậu và người bạn của mình đi theo, sau khi không thể từ chối ông đã đồng ý vì thấy thời tiết tốt. Cả buổi sáng đẹp trời, họ đánh cá thật vui vẻ; bất ngờ gần buổi chiều, bỗng mây đen kéo tới và một cơn bão bất chợt kéo về, vì thuyền đánh cá của gia đình không đủ những điều kiện chống lại cơn bão, nên sau những cơn giật của sóng biển đã đánh văng cả 2 chàng trai xuống biển. Người cha lúc đó chỉ có duy nhất một chiếc phao, ông không biết phải quăng nó cho ai: con mình hay bạn trai của nó. Đang vật lộn với sóng nước, con trai ông kêu lên: Cha ơi hãy cứu bạn con, vì bạn con không biết bơi. Trong giây phút quan trọng nhất của cuộc đời, ông nhớ lại của Chúa Giêsu: “Không có tình yêu nào quý hơn là hiến mạng sống cho người mình yêu”, và ông đã ném chiếc phao có dây nối với thuyền cho cậu bạn và cùng lúc hét lên với con trai mình: con ơi, cha yêu con. Khi kéo được cậu bạn của con trai mình lên thuyền, cũng là lần cuối cùng ông thấy con trai mình chìm nghỉm xuống lòng biển”. Ông đã hy sinh con trai của mình trong đau đớn, nghẹn ngào để cứu cậu bạn của con trai mình như mong muốn của cậu con trai và vì đức tin của ông.
Nhà truyền giáo để giáo dân cùng lắng đọng trong thinh lặng và suy tư và tiếp tục: Chắc quý ông bà muốn biết tương lai của cậu bạn đó bây giờ ra sao? Từ chưa biết về đạo Công giáo, cậu đã tìm hiểu xem vì sao mà người ta có thể hy sinh điều quý giá lớn nhất cho người khác, cậu đã học, theo đạo và hơn thế nữa đã đi tu, đã trở thành nhà truyền giáo; và người đó chính là tôi đang đứng trước ông bà anh chị em để nói lên ý nghĩa của cuộc khổ nạn và Phục sinh của Chúa Giêsu Kitô”.
Chắc Ông bà anh chị em hiểu ý nghĩa của câu chuyện trên đây, nhiều khi trong cuộc đời chúng ta để có những quyết định thật khó khăn: có những quyết định làm thay đổi giá trị cuộc đời mình, có những quyết định làm chúng ta xa Chúa và xa anh chị em, nhưng cũng có những quyết định làm chúng ta trở nên dấu chỉ của tình yêu mến, tin tưởng, phó thác trở nên niềm hy vọng cho cuộc đời.
Chúng ta cầu xin Chúa Giêsu Kitô luôn ban cho chúng ta Ơn Đức Tin, cùng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa; giúp chúng ta có thể nhận ra Chúa Phục Sinh và lời mời gọi tình yêu thương của Ngài nơi những biến cố, thử thách, khó khăn trong hành trình sống đạo của chúng ta. Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta trở nên chứng tá của Tin Mừng Phục Sinh trong Giáo hội và thế giới hôm nay. AMEN.
+ Giuse Đặng Đức Ngân
Giám Mục Giáo Phận Lạng sơn-Cao Bằng