Khai Mạc TuầnThánh Ở Giáo Phận Lạng Sơn.
Lạng Sơn - Lúc 10h00’ sáng Chúa Nhật 01/04/2012, Lễ Lá. Giáo phận Lạng Sơn - Cao Bằng hân hoan khai mạc Tuần Thánh tại nhà thờ Chính Tòa của Giáo phận.
Cùng với toàn thể Hội Thánh, Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân - Giám mục Giáo phận Lạng Sơn - Cao Bằng đã khai mạc Tuần Thánh tại Giáo phận bằng nghi thức làm phép lá và kiệu lá ngay trước sân nhà thờ chính tòa. Cùng hiện diện với Đức cha có các Cha thuộc giáo hạt Lạng Sơn, cùng quí tu sĩ nam nữ, quí Chủng sinh và cộng đoàn dân Chúa trong giáo phận qui tụ về đây và mỗi người đều cầm một cành lá trên tay.
Xem hình
Sau nghi thức làm phép lá, Đức cha Giuse cùng Linh mục đoàn tiến vào nhà thờ chính tòa, theo sau là mọi thành phần dân Chúa. Một cảnh tượng tưng bừng làm sống lại cảnh các trẻ em và dân Do Thái khi xưa tay cầm cành lá long trọng đón rước Chúa vào thành Giê-ru-sa-lem.
Thánh lễ đồng tế do Đức cha Giuse và các Cha trong giáo hạt Lạng Sơn long trọng cử hành ngay sau đó. Trong bài giảng Thánh lễ, Đức cha Giuse nêu lên ba khuôn mặt điển hình trong mùa Chay là Giu-đa, Phê-rô và Ma-đa-lê-na, Đức Giê-su. Giu-đa là con người tội lỗi bán Chúa lấy ba mươi đồng bạc. Sau đó y buồn sầu và tuyệt vọng đi tìm cái chết. Phê-rô và Ma-đa-lê-na cũng phạm tội, nhưng họ biết ăn năn khi nhìn lên Chúa và cậy trông vào lòng thương xót Chúa. Với Đức Giê-su, khuôn mặt của một tội nhân đã gánh lấy tội của toàn thể nhân loại, khuôn mặt của tình thương, tha thứ và là niềm hy vọng cho chúng ta là những tội nhân, biết cậy trông nơi lòng thương xót Chúa như Phê-rô và Ma-đa-lê-na.
Như thế, cùng với toàn thể Giáo Hội, Giáo phận Lạng Sơn hôm nay hân hoan bước vào Tuần Thánh, cử hành những mầu nhiệm cứu độ mà Đức Giê-su đã hoàn tất vào những ngày cuối cùng ở trần gian.
BTT-Giáo phận
BÀI CHIA SẺ LỂ LÁ NĂM 2012 CỦA ĐGM. GIUSE ĐẶNG ĐỨC NGÂN
Chúa Nhật, ngày 01 tháng 04 năm 2012
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Hôm nay là lễ Lá, ngày khởi đầu Tuần Thánh, tuần thương khó của Chúa Giêsu Kitô. Khi chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm tình thương của Chúa, chúng ta cảm nhận rằng: chúng ta luôn là một Giáo hội, là cộng đoàn Dân Chúa, Giáo Hội giúp chúng ta lớn lên trong tình hiệp nhất mà không xóa bỏ những khác biệt của mỗi người, nhưng lại liên đới chúng ta thành một chi thể của Đức Giêsu Kitô, để cùng thông qua cái chết và Phục sinh của Chúa Giêsu mà chúng ta cũng lớn lên trong sự hiệp nhất trong thân thể nhiệm mầu của Chúa Giêsu Kitô.
Chúng ta hãy cùng nhau suy tư về những gương mặt trong Bài Thương Khó Chúa Giêsu Kitô để nhận ra: khuôn mặt của tội lỗi và sự thất vọng: Giuđa Iscariot và dân chúng; khuôn mặt của lầm lỗi với lòng sám hối: Maria Magđala và thánh Phêrô; sau cùng là chính Chúa Giêsu: niềm hy vọng của chúng ta qua cuộc khổ nan bằng tình yêu của Người.
* Khuôn mặt của tội lỗi và sự thất vọng: Giuđa Iscario và dân chúng.
Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe, trong Bài Phúc Âm ở lễ nghi làm phép Lá và sau đó bài Thương khó. Chính Giuđa Iscariot, từ một người đã dám chọn lựa để trở nên môn đệ của Chúa Giêsu, đã từng lắng nghe lời giảng dạy của Chúa, đã từng chứng kiến những phép lạ Chúa làm, thế mà cuối cùng lại bán Chúa với giá 30 đồng bạc. Người ta thường cắt nghĩa chắc Giuđa nghĩ Đức Giêsu có khả năng làm Vua; nhưng rồi không thấy Ngài làm gì nên có ý nộp Ngài, để như ép Ngài với hy vọng Ngài sẽ phải tỏ mình ra. Khi thấy Ngài bị bắt và bị kết án, ông đã thất vọng và ra đi thắt cổ. Chính vì những tính toán cá nhân về tiền bạc, vật chất, danh vọng mà từ một môn đệ Giuđa đã dám bán cả Thầy mình lấy tiền để biến cuộc đời tới một kết thúc thảm hại, ông đã đánh mất niềm hy vọng của tình yêu, niềm hy vọng đã trở nên bạc nhược, thất vọng, chán chường và khi đánh mất chính mình, ông đã phản bội Chúa và phản bội lại với chính mình. Khi chúng ta thấy người Do thái có những phản ứng trái ngược: lúc vui mừng hớn hở đón Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem thì tung hô Chúa:“Hoan hô ! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”, lúc gặp khó khăn thử thách và hiềm khích xúi xiểm, lại hô vang phản ứng Chúa Kitô:“đóng đanh nó vào thập giá”. Cuộc sống luôn phản ánh những tâm tình của con người trong hành trình tìm kiếm giá trị đức tin, phải luôn xuyên qua những thách đố, những khủng hoảng, tội lỗi của thế gian như phản nghịch, bất trung, làm chứng dối, cáo gian, đoán xét, thù hận, xỉ vả lăng nhục, ngoại tình, bât công, gian tà, giết người bằng môi miệng, và vu oan giá họa cho nhau... Phải chăng đó chính là những khó khăn cản trở sống giá trị đức tin và tình yêu đích thực của mỗi người chúng ta trong cuộc sống hàng ngày.
* Khuôn mặt của lầm lỗi với lòng sám hối: Maria Madala và thánh Phêrô
Gương mặt của Maria Magdala trong Phúc Âm đã chỉ cho chúng ta một bài học về sự chọn lựa ơn gọi cuộc đời. Maria Magdala đã từng vấp ngã, từng mắc lỗi, từng muốn đạt được một tình yêu lớn cho đời. Nhưng tình yêu của chị không đặt ở khả năng và cố gắng của riêng mình, mà muốn đạt được nhanh nhất bất chấp mọi thủ đoạn, kể cả mọi sự dè bỉu của cuộc đời. Chính khi ê chề trong sự tìm kiếm tình yêu đích thực chị đã dám đi tìm Chúa Giêsu, qua việc lắng nghe Lời Ngài, trong việc chứng kiến những phép lạ Ngài làm, trong việc đám đông tuốn đến với Ngài; Maria Magdala đã tìm đến với Ngài để được gặp gỡ, để xin được ơn tha thứ, và để được biến đổi cuộc đời mình. Chị đã gặp chị đã được tha thứ, chị đã tin yêu và chị đã thay đổi cuộc đời mình.
Thánh Phêrô luôn là một tông đồ đặc biệt, luôn được Chúa thương mến, dạy dỗ và đặt đứng đầu anh em. Nhưng vì thiếu tinh thần cầu nguyện và sự tự ti mặc cảm với bản thân mà Ông đã chối Chúa ở những phút giây của thử thách, ông đã phạm tội chối Thày. Tuy nhiên, Ông đã biết nhìn vào Chúa khi lầm lỗi, và khiêm tốn nhìn nhận sự yếu đuối của mình nên đã được tha thứ và yêu thương. Chính Thánh Phêrô đã dạy chúng ta, đó là quy hướng cuộc đời vào Đấng đã nói “Ta là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống”. Chính khi nhìn nhận lầm lỗi của mình với lòng khiêm hạ và xin ơn tha thứ mà Chúa Giêsu tiếp tục đặt Ông làm đầu các Tông đồ để trở nên một chứng nhân của đức tin và tình yêu. Gương mặt của Maria Magdala và thánh Phêrô đều là những người đã tìm kiếm Chúa, đã được gặp Ngài, đã được Ngài tha thứ và mời gọi trở nên một dấu chỉ của sự sám hối và thay đổi cuộc đời, để tiếp tục cuộc sống trong Tin – Yêu và Hy vọng.
* Chúa Giêsu: niềm hy vọng của chúng ta qua sự khổ nạn bằng tình yêu của Người.
Hình ảnh Chúa Giêsu khi bước vào thành thánh Giêrusalem thật khiêm hạ, Ngài ngồi trên một con lừa mẹ và biểu lộ bằng một nét mặt nhân hiền, yêu thương và hy sinh đến tận cùng. Đó chính là cung cách của người Tôi Tớ Thiên Chúa luôn thực thi ý muốn của Chúa Cha, chấp nhận như lời Chúa trong thư gửi Philipphê: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa..đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân…vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”. Nếu chúng ta đi theo Chúa Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi đi theo con đường của Chúa: có lúc vui, có lúc buồn; có lúc cùng đám đông tung hô Chúa, nhưng cũng có lúc lầm lỗi cá nhân và tập thể với Chúa, và chắc chắn chúng ta không thể vắng mặt cùng Chúa khi Ngài hấp hối trên thập giá với lời nguyện tha thiết: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”. Con đường Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem và con đường khổ nạn trên đồi Canvario làm chúng ta nhớ lại Lời của Ngài: “Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người”.
Điều chúng ta cần lưu ý đó chính là ánh mắt tình thương của Chúa Giêsu, dù con người chúng ta có yếu đuối sa ngã thế nào, thì ánh mắt thân thương của Chúa Giêsu luôn đợi chờ, luôn mời gọi, biểu lộ tình yêu thương, tiếng gọi thầm thì của Thầy Chí Thánh; vì lẩn tránh ánh mắt của Chúa mà Giuđa Iscariot đã sa ngã và thất vọng; nhưng vì đón nhận ánh mắt yêu thương, nhân từ của Chúa Giêsu mà Maria Magdala và thánh Phêrô đã trở lại để được tha thứ, được mời gọi biến đổi và trở nên những môn đệ đích thực của Thầy.
Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh, là cao điểm của Năm Phụng vụ của Giáo hội kỷ niệm cuộc Tử nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô. Chính Chúa Giêsu đang mời gọi mỗi người chúng ta với ơn gọi và bổn phận của mình can đảm đi theo Chúa trên con đường khổ giá và cùng được Phục sinh với Người. Đây là hành trình sống đức tin của chúng ta trong cuộc đời sẽ trở nên một câu trả lời cho thế giới về NIẾM TIN VÀ HY VỌNG, chính chúng ta sẽ trở nên LỜI CHỨNG TÌNH YÊU trong thế giới và giáo hội hôm nay.
+ Joseph Đặng Đức Ngân
Giám Mục Giáo phận Lạng Sơn-Cao Bằng
Lạng Sơn - Lúc 10h00’ sáng Chúa Nhật 01/04/2012, Lễ Lá. Giáo phận Lạng Sơn - Cao Bằng hân hoan khai mạc Tuần Thánh tại nhà thờ Chính Tòa của Giáo phận.
Cùng với toàn thể Hội Thánh, Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân - Giám mục Giáo phận Lạng Sơn - Cao Bằng đã khai mạc Tuần Thánh tại Giáo phận bằng nghi thức làm phép lá và kiệu lá ngay trước sân nhà thờ chính tòa. Cùng hiện diện với Đức cha có các Cha thuộc giáo hạt Lạng Sơn, cùng quí tu sĩ nam nữ, quí Chủng sinh và cộng đoàn dân Chúa trong giáo phận qui tụ về đây và mỗi người đều cầm một cành lá trên tay.
Xem hình
Sau nghi thức làm phép lá, Đức cha Giuse cùng Linh mục đoàn tiến vào nhà thờ chính tòa, theo sau là mọi thành phần dân Chúa. Một cảnh tượng tưng bừng làm sống lại cảnh các trẻ em và dân Do Thái khi xưa tay cầm cành lá long trọng đón rước Chúa vào thành Giê-ru-sa-lem.
Thánh lễ đồng tế do Đức cha Giuse và các Cha trong giáo hạt Lạng Sơn long trọng cử hành ngay sau đó. Trong bài giảng Thánh lễ, Đức cha Giuse nêu lên ba khuôn mặt điển hình trong mùa Chay là Giu-đa, Phê-rô và Ma-đa-lê-na, Đức Giê-su. Giu-đa là con người tội lỗi bán Chúa lấy ba mươi đồng bạc. Sau đó y buồn sầu và tuyệt vọng đi tìm cái chết. Phê-rô và Ma-đa-lê-na cũng phạm tội, nhưng họ biết ăn năn khi nhìn lên Chúa và cậy trông vào lòng thương xót Chúa. Với Đức Giê-su, khuôn mặt của một tội nhân đã gánh lấy tội của toàn thể nhân loại, khuôn mặt của tình thương, tha thứ và là niềm hy vọng cho chúng ta là những tội nhân, biết cậy trông nơi lòng thương xót Chúa như Phê-rô và Ma-đa-lê-na.
Như thế, cùng với toàn thể Giáo Hội, Giáo phận Lạng Sơn hôm nay hân hoan bước vào Tuần Thánh, cử hành những mầu nhiệm cứu độ mà Đức Giê-su đã hoàn tất vào những ngày cuối cùng ở trần gian.
BTT-Giáo phận
BÀI CHIA SẺ LỂ LÁ NĂM 2012 CỦA ĐGM. GIUSE ĐẶNG ĐỨC NGÂN
Chúa Nhật, ngày 01 tháng 04 năm 2012
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Hôm nay là lễ Lá, ngày khởi đầu Tuần Thánh, tuần thương khó của Chúa Giêsu Kitô. Khi chúng ta cùng nhau cử hành mầu nhiệm tình thương của Chúa, chúng ta cảm nhận rằng: chúng ta luôn là một Giáo hội, là cộng đoàn Dân Chúa, Giáo Hội giúp chúng ta lớn lên trong tình hiệp nhất mà không xóa bỏ những khác biệt của mỗi người, nhưng lại liên đới chúng ta thành một chi thể của Đức Giêsu Kitô, để cùng thông qua cái chết và Phục sinh của Chúa Giêsu mà chúng ta cũng lớn lên trong sự hiệp nhất trong thân thể nhiệm mầu của Chúa Giêsu Kitô.
Chúng ta hãy cùng nhau suy tư về những gương mặt trong Bài Thương Khó Chúa Giêsu Kitô để nhận ra: khuôn mặt của tội lỗi và sự thất vọng: Giuđa Iscariot và dân chúng; khuôn mặt của lầm lỗi với lòng sám hối: Maria Magđala và thánh Phêrô; sau cùng là chính Chúa Giêsu: niềm hy vọng của chúng ta qua cuộc khổ nan bằng tình yêu của Người.
* Khuôn mặt của tội lỗi và sự thất vọng: Giuđa Iscario và dân chúng.
Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe, trong Bài Phúc Âm ở lễ nghi làm phép Lá và sau đó bài Thương khó. Chính Giuđa Iscariot, từ một người đã dám chọn lựa để trở nên môn đệ của Chúa Giêsu, đã từng lắng nghe lời giảng dạy của Chúa, đã từng chứng kiến những phép lạ Chúa làm, thế mà cuối cùng lại bán Chúa với giá 30 đồng bạc. Người ta thường cắt nghĩa chắc Giuđa nghĩ Đức Giêsu có khả năng làm Vua; nhưng rồi không thấy Ngài làm gì nên có ý nộp Ngài, để như ép Ngài với hy vọng Ngài sẽ phải tỏ mình ra. Khi thấy Ngài bị bắt và bị kết án, ông đã thất vọng và ra đi thắt cổ. Chính vì những tính toán cá nhân về tiền bạc, vật chất, danh vọng mà từ một môn đệ Giuđa đã dám bán cả Thầy mình lấy tiền để biến cuộc đời tới một kết thúc thảm hại, ông đã đánh mất niềm hy vọng của tình yêu, niềm hy vọng đã trở nên bạc nhược, thất vọng, chán chường và khi đánh mất chính mình, ông đã phản bội Chúa và phản bội lại với chính mình. Khi chúng ta thấy người Do thái có những phản ứng trái ngược: lúc vui mừng hớn hở đón Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem thì tung hô Chúa:“Hoan hô ! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”, lúc gặp khó khăn thử thách và hiềm khích xúi xiểm, lại hô vang phản ứng Chúa Kitô:“đóng đanh nó vào thập giá”. Cuộc sống luôn phản ánh những tâm tình của con người trong hành trình tìm kiếm giá trị đức tin, phải luôn xuyên qua những thách đố, những khủng hoảng, tội lỗi của thế gian như phản nghịch, bất trung, làm chứng dối, cáo gian, đoán xét, thù hận, xỉ vả lăng nhục, ngoại tình, bât công, gian tà, giết người bằng môi miệng, và vu oan giá họa cho nhau... Phải chăng đó chính là những khó khăn cản trở sống giá trị đức tin và tình yêu đích thực của mỗi người chúng ta trong cuộc sống hàng ngày.
* Khuôn mặt của lầm lỗi với lòng sám hối: Maria Madala và thánh Phêrô
Gương mặt của Maria Magdala trong Phúc Âm đã chỉ cho chúng ta một bài học về sự chọn lựa ơn gọi cuộc đời. Maria Magdala đã từng vấp ngã, từng mắc lỗi, từng muốn đạt được một tình yêu lớn cho đời. Nhưng tình yêu của chị không đặt ở khả năng và cố gắng của riêng mình, mà muốn đạt được nhanh nhất bất chấp mọi thủ đoạn, kể cả mọi sự dè bỉu của cuộc đời. Chính khi ê chề trong sự tìm kiếm tình yêu đích thực chị đã dám đi tìm Chúa Giêsu, qua việc lắng nghe Lời Ngài, trong việc chứng kiến những phép lạ Ngài làm, trong việc đám đông tuốn đến với Ngài; Maria Magdala đã tìm đến với Ngài để được gặp gỡ, để xin được ơn tha thứ, và để được biến đổi cuộc đời mình. Chị đã gặp chị đã được tha thứ, chị đã tin yêu và chị đã thay đổi cuộc đời mình.
Thánh Phêrô luôn là một tông đồ đặc biệt, luôn được Chúa thương mến, dạy dỗ và đặt đứng đầu anh em. Nhưng vì thiếu tinh thần cầu nguyện và sự tự ti mặc cảm với bản thân mà Ông đã chối Chúa ở những phút giây của thử thách, ông đã phạm tội chối Thày. Tuy nhiên, Ông đã biết nhìn vào Chúa khi lầm lỗi, và khiêm tốn nhìn nhận sự yếu đuối của mình nên đã được tha thứ và yêu thương. Chính Thánh Phêrô đã dạy chúng ta, đó là quy hướng cuộc đời vào Đấng đã nói “Ta là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống”. Chính khi nhìn nhận lầm lỗi của mình với lòng khiêm hạ và xin ơn tha thứ mà Chúa Giêsu tiếp tục đặt Ông làm đầu các Tông đồ để trở nên một chứng nhân của đức tin và tình yêu. Gương mặt của Maria Magdala và thánh Phêrô đều là những người đã tìm kiếm Chúa, đã được gặp Ngài, đã được Ngài tha thứ và mời gọi trở nên một dấu chỉ của sự sám hối và thay đổi cuộc đời, để tiếp tục cuộc sống trong Tin – Yêu và Hy vọng.
* Chúa Giêsu: niềm hy vọng của chúng ta qua sự khổ nạn bằng tình yêu của Người.
Hình ảnh Chúa Giêsu khi bước vào thành thánh Giêrusalem thật khiêm hạ, Ngài ngồi trên một con lừa mẹ và biểu lộ bằng một nét mặt nhân hiền, yêu thương và hy sinh đến tận cùng. Đó chính là cung cách của người Tôi Tớ Thiên Chúa luôn thực thi ý muốn của Chúa Cha, chấp nhận như lời Chúa trong thư gửi Philipphê: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa..đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân…vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”. Nếu chúng ta đi theo Chúa Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi đi theo con đường của Chúa: có lúc vui, có lúc buồn; có lúc cùng đám đông tung hô Chúa, nhưng cũng có lúc lầm lỗi cá nhân và tập thể với Chúa, và chắc chắn chúng ta không thể vắng mặt cùng Chúa khi Ngài hấp hối trên thập giá với lời nguyện tha thiết: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”. Con đường Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem và con đường khổ nạn trên đồi Canvario làm chúng ta nhớ lại Lời của Ngài: “Con Người đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người”.
Điều chúng ta cần lưu ý đó chính là ánh mắt tình thương của Chúa Giêsu, dù con người chúng ta có yếu đuối sa ngã thế nào, thì ánh mắt thân thương của Chúa Giêsu luôn đợi chờ, luôn mời gọi, biểu lộ tình yêu thương, tiếng gọi thầm thì của Thầy Chí Thánh; vì lẩn tránh ánh mắt của Chúa mà Giuđa Iscariot đã sa ngã và thất vọng; nhưng vì đón nhận ánh mắt yêu thương, nhân từ của Chúa Giêsu mà Maria Magdala và thánh Phêrô đã trở lại để được tha thứ, được mời gọi biến đổi và trở nên những môn đệ đích thực của Thầy.
Chúng ta cùng bước vào Tuần Thánh, là cao điểm của Năm Phụng vụ của Giáo hội kỷ niệm cuộc Tử nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô. Chính Chúa Giêsu đang mời gọi mỗi người chúng ta với ơn gọi và bổn phận của mình can đảm đi theo Chúa trên con đường khổ giá và cùng được Phục sinh với Người. Đây là hành trình sống đức tin của chúng ta trong cuộc đời sẽ trở nên một câu trả lời cho thế giới về NIẾM TIN VÀ HY VỌNG, chính chúng ta sẽ trở nên LỜI CHỨNG TÌNH YÊU trong thế giới và giáo hội hôm nay.
+ Joseph Đặng Đức Ngân
Giám Mục Giáo phận Lạng Sơn-Cao Bằng