« Gia đình chia sẻ gì với nhau » ?

Ngày Gia Đình của Nhóm Gia Đình Trẻ Giáo Xứ Việt Nam Paris


Paris, chúa nhật 11.03.2012, Nhóm Gia Đình Trẻ [1] tổ chức Ngày Gia Đình thứ XI [2], trao đổi xoay quanh đề tài “ Chia sẻ trong đời sống gia đinh ». Đây là buổi sinh hoạt thứ ba trong niên khóa 2011-2012 của nhóm [3].

Mở đầu chương trình, anh Giang Minh Đức, trưởng nhóm nói lời giới thiệu : « Chia sẻ trong đời sống gia đình », chúng ta chia sẻ về công việc nhà, về tiền bạc, về những tin tức, hiểu biết, nhận định, tình cảm, liên hệ đến cuộc sồng, đến công ăn việc làm, đến con cái, họ hàng, bạn bè ; và nhất là về đời sống đức tin.

Chia sẻ đầu tiên và cụ thể nhất mà đôi vợ chồng, ngay từ khi mới cưới và nhất là từ lúc có con, cần chia sẻ với nhau là công việc nhà. Đây là những công việc liên hệ đến cuộc sống cụ thể hằng ngày, từ nấu cơm đun nước, qua giặt ủi áo quần, quét dọn, vệ sinh mùng màn, đến bảo trì tân trang nhà cửa,..; Từ tiếp đón bà con bạn bè, đến cho con ăn uống, ngủ nghỉ, tắm rửa vệ sinh cho nó, săn sóc việc học hành, theo dõi giao du của chúng,…
Sau lời khai mạc của anh Đức, Chị Mai giơ tay xin góp ý :

-Gia đình em quá việt nam: trọng nam khinh nữ; chồng chúa, vợ tôi. Số em hơi lận đận. Vất vả đi làm, lại còn phải lo hết mọi việc nhà. Nhiều khi mệt quá, chán quá. Mà chẳng biết nói cùng ai. Chúng em có hai cháu, may thay, hai cháu nay đã lớn hơn, một cháu 12 tuổi, một cháu 10 tuổi. Chứ xưa, lúc hai cháu còn nhỏ cực ơi là cực. Nhưng riết rồi cũng quen.

Anh Giáp xin chị Lan, một người có chồng tây, góp ý kiến.

-Vâng, chị Lan nói, chúng em cưới nhau đã được hai năm, và mới có cháu nhỏ được 9 tháng. Hôm nay em đi họp được, cũng là nhờ chồng em, Paul, rất tử tế và thương yêu em, ở nhà coi con. Paul lo hết mọi công việc nhà. Ảnh thích nấu ăn, rửa chén. Em không cần làm gì, nhưng đôi khi cũng phụ ảnh dọn bàn, rửa chén.

-Tôi mới đọc một bài báo, xin góp ý với các anh chị, bác Ất xin nói. Bài báo có tựa đề là «Anh chồng Tây tuyệt vời của tôi » (http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2010/08/3ba1f83b/). Bài hơi dài, tôi chỉ xin đọc một đoạn : “Chồng tôi rất dễ tính, anh ăn được tất cả những món Việt tôi nấu, lúc nào cũng khen ngon cho dù món đó có cháy khét. Tôi biết là anh rất nịnh vợ. Anh cũng không ngần ngại giúp tôi việc nhà: lau chùi nhà cửa, đổ rác hay cả đi chợ khi tôi không có thời gian. Anh cũng hay nói lời yêu thương. Nói thật, lúc đầu tôi cũng ngượng lắm, nhưng riết rồi thành quen. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều lắm. Anh kể những gì anh làm trong ngày và rất thường hỏi han tôi về công việc của tôi. Công việc của tôi là nhập dữ liệu cho một phòng thí nghiệm, cũng không cực lắm, nên lương cũng không cao. Chúng tôi rất hiểu ý nhau. Nói vậy chứ làm gì mà chúng tôi không cãi nhau, nhưng chúng tôi làm lành mau lắm. Anh không bao giờ giận tôi, chỉ có tôi hay giận anh. Trong những lần đó thì anh tìm cách làm cho tôi cười, anh rất hài hước, thế là hòa nhau ».

-Không chỉ có chồng tây mới tuyệt vời. Chị Cúc rất vui, xin nói. Anh Bính là chồng em, ngồi bên em đây. Anh rất dễ thương. Anh làm hết mọi việc nhà. Từ nấu cơm, rửa chén, nuôi con, giặt giũ, là ủi, đến hút bụi,…

-Theo tôi nghĩ, Bs Minh tiếp lời, đàn ông Việt nam ở Tây hay ở Mỹ, và ngày nay, ở cả Việt Nam nữa, muốn hay không muốn, trước sau gì rồi cũng tham gia vào việc nhà, chia sẻ với vợ mọi công việc thường ngày, nhất là từ khi có con. Cả hai người đi làm, bắt buộc phải chia nhau ra đi đón con, cho con ăn ; bắt buộc ai cũng phải làm một số công việc vặt trong nhà.

-Từ đầu đến giờ, Đức Ông Mai Đức Vinh tiếp lời Bs Minh, các anh chị chỉ nói về chia sẻ công việc trong nhà. Nhưng xin hỏi các anh chị, ngoài chuyện nhà ra, vợ chồng còn chia sẻ gì với nhau nữa ?

-Dạ thưa Đức Ông, bác Bính trả lời, con nghĩ rằng ngoài công việc nhà, vợ chồng còn chia sẻ với nhau nhiều thứ khác nữa, như chia sẻ tiền bạc « Của chồng, công vợ », về những khó khăn vui buồn của cuộc sống ; chia sẻ tình cảm gia đình, chia sẻ tình cảm và nhận định về cuộc sống xã hội ; chia sẻ về những vấn đề vui buồn, về những khúc mắc, thảnh thơi hay kết quả trong công ăn việc làm,…chia sẻ về những tin tức họ hàng, bạn bè ; về những ưu tư cho con cái, về việc học hành, về sức khoẻ, về những thành công hay thất bại của con cái, về những giao du của chúng,…

-Thế còn về đời sống đạo đức thì sao ? Đức Ông hỏi tiếp.

-Trong gia đình con, Chị Cúc trả lời, thưa Đức Ông, các bác và các anh chị, gia đình con mỗi tối có đọc với nhau một đoạn Phúc Âm, rồi chia sẻ những suy nghĩ, nhận xét với nhau. Rồi mỗi chúa nhật chúng con dẫn các cháu đi lễ, dậy cho chúng hiểu biết giáo lý hơn.

-Còn gia đình con, chị Trúc xin nói, thì không được như vậy. Chồng con theo đạo với con khi cưới nhau. Nhưng khi có con, anh ấy bảo không nên bắt nó phải theo đạo. Để đến khi nó lớn, nếu muốn, nó sẽ xin vào đạo và rửa tội.

-Chồng tôi, chị Huệ xin nói, cũng như chồng chị Trúc, không có đạo. Anh ấy hứa sẽ trở lại đạo. Mãi cũng chẳng thấy anh ấy xin học đạo. Lúc đầu tôi còn nhắc. Sau này, tôi không dám nhắc nữa. Nhưng anh lại rất siêng năng giúp đỡ công việc giáo xứ. Chuyện gì anh ấy cũng đóng góp. Rốt cuộc, tối nào cũng chỉ có tôi và hai cháu nhỏ, ba mẹ con đọc kinh với nhau mà thôi. Tôi vẫn cầu nguyện. Nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu gì tích cực, trừ việc mới đây, anh ấy đưa mẹ con tôi đi lễ. Hỏi tại sao đi lễ. Anh ấy bảo vì thương tôi và thương hai con, cho nên đưa mẹ con tôi đi lễ, chứ chưa tin. (Giọng chị Huệ hơi run run cảm động) Tôi nghĩ bụng có lẽ lòng tin của tôi chưa đủ vững, để đủ sức thuyết phục được anh. Nhưng tôi vẫn tin rằng một ngày kia anh sẽ nghe được tiếng Chúa. Tôi vẫn cầu nguyện để một ngày kia anh sẽ học đạo và trở lại đạo.

-Sự can đảm và kiên trì, Đức Ông Vinh tiếp lời, của người công giáo với người bạn đời chưa công giáo là điều rất tốt. Kinh nghiệm mục vụ cho tôi thấy việc Chúa làm thật là diệu kỳ. Tôi xin kể vài ba câu chuyện đang xẩy ra mà tôi chứng kiến tận mắt. Một cặp vợ chồng lấy nhau lâu rồi, mà bà ấy vẫn chưa trở lại đạo. Ông ấy chết được một năm nay, không biết rằng vợ ông mới đây đã xin học đạo và sẽ rửa tội trong hai tuần nữa, vào dịp Phục Sinh sắp tới. Một cặp vợ chồng khác cũng đã cưới nhau được cả hai chục năm nay rồi, đã có 2 con lớn. Ông ấy vẫn chưa vào đạo. Mới đây bà ấy đến nói với tôi rằng ông ấy đang định đến xin tôi dậy đạo. Bà ấy mừng lắm, nhưng còn hơi buồn vì hai cháu, chưa thấy động tĩnh gì, vẫn chưa theo đạo.

-Dạ thưa đức Ông và các anh chị, anh Đinh xin nói, con là đạo gốc, nhưng không hiểu đạo bằng vợ con. Vợ con là đạo theo, nhưng lại còn ngoan đạo hơn cả con và bố mẹ con. Vợ con đòi mang các con của con đến giáo xứ học giáo lý, để chúng hiểu đạo hơn. Con có cảm tưởng như vợ con đã được Chúa gọi, đã nghe được tiếng Chúa. Rốt cục, bây giờ con cũng phải theo vợ con đi lễ, đi họp.
….
Cuộc trao đổi hết sức hào hứng. Các hội thảo viên tích cực góp ý. Anh Mậu, chị Diệp nêu ra ý kiến : mình nói về « Chia sẻ trong đời sống gia đình », mà mới chỉ nói về chia sẻ vợ chồng, chứ chưa nói về chia sẻ gia đình. Gia đình dĩ nhiên có vợ chồng, nhưng một gia đình đúng nghĩa phải có cha mẹ và con cái. Mình chưa nói đến chia sẻ giữa cha mẹ và con cái.

Chỉ đứng trên phương diện cha mẹ, thì chúng ta cũng nên hỏi xem « Cha mẹ nên chia sẻ gì với con cái ? Và cha mẹ nên lắng nghe gì nơi con cái » ? Nghe tiếng khóc, tiếng cười ? Nghe tiếng hát lời kinh ? Nghe lời than, câu hỏi ? Nghe chuyện trường chuyện bạn ?

Và nếu muốn đầy đủ hơn thì mình phải hỏi xem « Con cái muốn chia sẻ gì với cha mẹ ? Cha mẹ có nghe và có hiểu con cái không ? Phải có thái độ lắng nghe nào » ?

Nhưng anh Đức, trưởng ban, xin mọi người đứng lên đọc kinh « Sáng danh » kết thúc, để ai chưa đi lễ được dự lễ 17 giờ. Sau kinh sáng danh, chị Nhài cất cao bài hát « Bên kia sông ». Mọi người cùng hát theo.

Này người yêu, người yêu anh ơi !
Bên kia sông là ánh mặt trời
Này người yêu, người yêu anh hỡi !
Bên kia đồi, cỏ hoa đan lối
Bên kia núi, núi cao chập chùng
Bên kia suối, suối reo lạnh lùng
Là bài thơ, toàn chữ hư vô !


Paris, ngày 11 tháng 03 năm 2012

Trần Văn Cảnh

Chú thích

[1]. Nhóm ‘GIA ĐÌNH TRẺ’ của Giáo Xứ Việt Nam Paris thành hình năm 1992 dưới sự hướng dẫn của cha Mai Đức Vinh, vài năm sau đó được cha Trần Anh Dũng làm tuyên úy. Nhóm đã tổ chức sinh hoạt cho các gia đình trẻ trong nhiều năm. Ngày gặp mặt, qui tụ khoảng từ 10 đến 17 đôi vợ chồng, họ trao đổi với nhau về những đề tài liên hệ đến đời sống hôn nhân và gia đình. Từ năm 1998, nhóm trực thuộc Ban Mục Vụ Hôn Nhân và Gia Đình và học hỏi, trao đổi về những đề tài nối tiếp gia đoạn chuẩn bị hôn nhân. Từ đây, đa số các thành viên của nhóm đều xuất thân từ các cựu học viên các khóa chuẩn bị hôn nhân được đào tạo từ 1995.

[2]. Năm 1995, Giáo Xứ lập một ban mục vụ mới, gọi là Ban Mục Vụ Hôn Nhân, qui tụ 10 giảng viên, khai giảng khóa Dự bị Hôn nhân. Sau hai năm sinh hoạt, mỗi năm mở hai khóa, một khóa vào Giáng sinh và một khóa vào Phục sinh, đến ngày 25.12.1997, năm khóa Dự bị Hôn nhân đã được thực hiện, với 140 khóa sinh tốt nghiệp. Ngày kết thúc khóa thứ năm, 14.12.1997, các khóa sinh đưa ra đề nghị tổ chức ngày hội ngộ các cựu khóa sinh các khóa Dự bị Hôn nhân từ 1995. Công việc chuẩn bị bắt đầu, và Hội ngộ các cựu học viên Dự Bị Hôn nhân đã được tổ chức vào ngày 17.04.1998. Tất cả có khoảng 80 người tham dự, gồm 34 khóa sinh mãn khóa của khóa thứ sáu, một số cựu học viên các khóa trước và một số đến từ Nhóm Gia Đình Trẻ cũ. Có thể nói đây là Ngày Gia Đình đầu tiên đã được tổ chức.

Năm 2001, « Ngày Gia Ðình » đã là tên gọi chính thức cho ngày sinh hoạt hằng năm của các gia đình trong giáo xứ, nhất là của các Gia Ðình Trẻ, và đã được tổ chức trong hai ngày 27 và 28.10.2001. Ngày thứ bảy 27.10. 2001 đặc biệt dành cho các cựu học viên các khóa Chuẩn bị Hôn nhân. Ngày Chúa nhật 28.10.2001 dành cho mọi gia đình trong cộng đoàn. Từ đó đến nay, 11 đề tài đã được thảo luận vào 10 Ngày Gia Đình hằng năm :

1. 27.10.2001 : Niềm vui và nỗi buồn của vợ chồng
28.10.2001 : Sóng ngầm trong đời sống lứa đôi
2. 22.12.2002 : Những khác biệt trong đời sống lứa đôi (về xử dụng tài chánh, về giáo dục con cái, về tính tình cá nhân, và về giao tiếp liên hệ)
3. 16.03.2003 : Những khó khăn trong cuộc sống lứa đôi
4. 28.03.2004 : Giáo dục con cái : trao truyền văn hóa việt nam và đức tin công giáo
5. 13.03.2005 : Hạnh phúc vợ chồng
6. 11.06.2006 : Ðối thoại vợ chồng (về các vấn đề tài chánh, giáo dục, hạnh phúc, giao thiệp,..
7. 06.05.2007 : Giáo dục con cái ở bậc tiểu và trung học
8. 12.04.2008 : Hôn nhân dị chủng
9. 09.05.2009 : Làm thế nào để quản lý tốt việc con cái xử dụng Internet
10. 10.04.2011 : Giáo xứ - gia đình : mối dây liên hệ và việc duy trì.

[3]. Từ sau Ngày Gia Đinh thứ 10, chúa nhật 10/04/2011, Nhóm Gia Đinh Trẻ đã nhận thức rằng các gia đinh trong nhóm cần có sự liên kết với nhau hơn, cũng như sự phát triển của nhóm cần được thể hiện qua những sinh hoạt cụ thể và đều đặn, mang căn tinh hữu ich, cần thiết, thich nghi với khả năng và điều kiện của mỗi gia đinh hơn. Đó là lý do khiến nhóm đã tổ chức buổi họp vào ngày 02.10.2011 để khai mạc niên khóa 2011-2012, và để đưa ra một chương trinh sinh hoạt cho cả năm. Kết quả, nhóm đã đồng ý sinh hoạt nhiều lần hơn trong năm, với lịch trinh sinh hoạt như sau cho năm 2011-2012 :

• CN 04/12/2011 (từ 15g00 đến 17g00): Thăm viếng cac cụ cao niên ở nhà dưỡng lão AREPA (CRETEIL). Hẹn đi chung tại Giáo Xứ lúc 14g00. Anh Đức sẽ lo việc lien lạc va thong bao.
• CN 05/02/2012 (từ 14g00 đến 17g00): Chia sẻ những kinh nghiệm học hỏi được sau ngay 04/12/2011, chuẩn bị cho Ngay Gia Đinh 11 va mừng Tết Nham Thin.
• CN 11/03/2012 (từ 14g00 đến 17g00): Ngay Gia Đinh 11 do Nhom Gia Đinh Trẻ tổ chức với phần tham dự Thánh Lễ chung cùng Cộng Đoàn lúc 11g30.
• CN 01/07/2012 (từ 11g00 đến 17g00): Pique-nique mãn khoa với phần tham dự Thanh Lễ do Đức Ong Mai Đức Vinh chủ tế. Địa điểm sẽ được ban chung với nhau sau.