ĐẤT NƯỚC PHÙ TANG
Trên những chuyến bay Cathay Pacific CX178 từ Melbourne Hongkong và rồi CX 504 từ HongKong tới phi trường Narita, Tokyo Nhật Bản, là những chuyến bay dài hơn tâm trí tôi tưởng...
Cảm tưởng đầu tiên khi bước vào phi trường Narita: nếp nang và sạch sẽ hình như không thấy chỗ nào có rác rưới hay bụi bặm cả! Từ phi trường về Tokyo xa cả hai tiếng lái xe trên những tuyến đường cao tốc. Hai bên là những thành phố miên man với các cao ốc và chung cư làm tôi thầm thán phục một đất nước phát triển!
Tôi tò mò muốn tìm hiểu một vài nét về đất nước này, một đất nước đã trở thành “Con Rồng, biểu tượng của Á Châu”, một đất nước mà chiến tranh với hai trái bom nguyên tử đầu tiên của thế chiến thứ hai đã trút xuống hai thành phố lớn Hiroshima và Nagasaki tưởng chừng nhậm chìm đất nước này tưởng không thể gượng lại được thế mà người Nhật với chí khí kiên cường không những khôi phục và còn đưa đất nước này tới sự phát triển văn minh ngang hàng với các đại cường thế giới ngày nay.
Đọc lại sử của Nhật Bản, chúng ta được biết nhiều sắc dân tiến về Nhật như từ Siberia, Đại Hàn, Đài Loan và Trung Hoa và được hoàng đế Jimmu dựng quốc vào khoảng thế kỷ thứ bảy trước Công nguyên và chữ viết cũng như đạo Phật được du nhập vào Nhật qua người Đại hàn. Nhưng vị vua chỉ trị vì tại thủ đô còn lại các vùng xa xôi hẻo lánh nằm trong tay những lãnh chúa hay các thủ lãnh các môn phái võ thuật...
Thế rồi nước Nhật sớm hình thành các thể chế vua chúa và cuối cùng là cuộc cách mạng Thiên Trị Minh Hoàng đưa ánh sáng Châu Âu vào canh tân nước Nhật nâng nước Nhật lên hàng cường quốc và rồi bị cuốn hút vào hai cuộc thế chiến với trận chiến tại bờ vịnh Kim Ngọc (Pearl Harbor) vào năm 1941 đã vùi dập quân đội Đồng Minh cách thảm bại! Nhưng cũng chính vì cái chiến thắng đó mà Mỹ đã quyết bỏ hai trái bom nguyên tử đầu tiên xuống Hiroshima và Nagashaki đưa nước Nhật tới việc đầu hàng vô diều kiện! Cho tới 15/8/1945 nền độc lập mới được phụ hồi nhưng các căn cứ quân sự của Mỹ vẫn còn đồn trú tại lãnh hải Nhật Bản cho tới ngày nay...
Ngày đầu tiên tại đất nước Phù Tang này tôi được dẫn đi tham quan thủ đô Tokyo bằng xe điện. Người đông nghẹt đặc biệt vào giờ cao điểm sáng chiều, người ta hối hả bước đi nhưng không hề chen lấn và không ồn ào cười nói lớn tiếng... Thủ đô Tokyo thật sạch sẽ miên man trảo rộng với cao ốc và người xe tấp nập! Ngày hôm sau tôi đi Osaka thành phố lớn thứ hai của Nhật Bản. Đặc biệt trên chuyến tầu tốc hành mà vận tốc trên 250 cây số giờ... Tôi phải thán phục những người phục vụ trên xe” nhân viên kiểm soát vé, người bán hàng trước vào một toa hay sang toa khác, họ đều cúi chào hành khách tương tự như những võ sinh cúi chào võ sư hay phòng luyện võ vậy!
Tôi có dịp đi trên nhiều chuyến xe lửa khi tới Osaka, đi qua các đường hầm để đổi xe, đi bộ trên các vỉa hè thánh phố Tokyo, Yuoto, Chofu, Nara hay Osaka... đặc biệt trên những con đường nhỏ. Không một nơi nào tôi thấy có những hình vẽ hay viết chữ nguệch ngoạc dơ bẩn như thấy hầu hết tại các quốc gia mà tôi đã có dịp thăm viếng! Tiếng Anh gọi chung là “graffiti”. Khi còn ở Don Bosco Youth Centre Brunswick tôi đã ngạc nhiên là tường chung quanh khu vực Don Bosco Youth Centre bị vẽ vệch lung tung ngoại trừ tường của Trung Tâm Don Bosco! Tôi tự nghĩ các em tôn còn trọng trung tâm vì đây chính là nhà của chúng... Nhưng gần đây tôi thấy cũng bị vẽ lung tung cả, dù các cha thày tại đây đã cố gắng nhiều lần sơn đi xóa lại... nhưng cuối cùng cũng bị chào thua!
Một điểm son nữa là người Nhật không ồn ào cười nói hô hố ầm ĩ, ngay cả điện thoại di động, những chỗ công cộng, người ta để rung chứ không để reng nên dù thấy hầu hết ai cũng xử dụng điện thoại nhưng không nghe thấy một tiếng chuông reng nào cả!
Nhà ở của người Nhật thì sạch sẽ vô cùng. Khi tới cộng thể dòng của tôi tại Osaka, cha phó bề trên ra chào đón chúng tôi, mời vào để đưa chúng tôi lên phòng ngủ. Tôi thấy để mấy đôi giép ở bậc thềm, biết là vào nhà phải đi giép, nhưng không phải giép của mình, nên đành để giầy bước lên, thì cha đó cản lại và vẫy tay ra dấu “không được! Phải bỏ giầy ra đi giép mà vào... Các phòng ngủ giường, khăn trải và phòng tắm nhà vệ sinh đều sạch và bóng nhoáng! Ngày hôm sau chúng tôi có dịp thăm một trường trung học có hơn một ngày học sinh của dòng và một lần nữa khi bước vào khu vực các phòng ốc là phải bỏ giầy ở ngoài và xỏ đôi giép đi trong nhà vào... Dù ngôi trường rộng thênh thang 6 tầng lầu mà chỗ nào cũng tươm tất ngăn nắp, đặc biệt sạch sẽ!
Ở Yuoto thành phố của chùa chiền cổ xưa, chúng tôi có dịp thăm viếng những ngôi chùa nổi tiếng thuộc vào gia sản quốc gia được bảo trì và tôn trọng tuyệt đối. Vườn tược được cắt tỉa thật mỹ quan. Những ngôi chùa xây chênh vênh sườn núi với cả rừng hoa Anh Đào, nên nếu vào những ngày hoa nở thì sẽ tuyệt đẹp. Ngôi chùa Kiyomizu với các đại lộ vào chùa là những của tiệm buôn bán kỷ vật và ăn uống san sát nhau chạy dài cả cây số... Rôi chùa vàng với cảnh trí vườn tược thật đẹp hòa hợp núi đồi cây cỏ và suối hồ thơ mộng! Chúng tôi cũng được ghé thăm bức tượng Phật vĩ đại tại Nara, thủ đô của Nhật Hoàng thời xưa với cảnh trí hoang dã với nhiều hưu nai chung sống cùng người rất thân tình, đúng với ý nguyện của vua và hoàng hậu, những vị vua tước có một lòng mộ mến Đức Phật và sống giáo lý của Ngài!
Khen thì nhiều, nhưng có điều chắc những ai sống ở Âu, Mỹ Úc thì sẽ lấy làm khó chịu về cách ăn uống của người Nhật. Họ ăn súp húp xùm xụp thành tiếng lớn... Đối với họ đó là tục lệ bình thường, nhưng với những người ngoài nước Nhật và một số quốc gia Á châu khác thì chắc hẳn họ sẽ rất lấy làm khó chịu và cho là bất lịch sự!
Không biết dân Nhật có bao nhiêu người theo và thực hành tôn giáo? Nhưng một điều chắc chắn là tôn giáo và đời sống tâm linh ảnh hưởng trên toàn dân chúng Nhật rất nhiều: Họ có một lòng kính trọng tuyệt vời dành cho trời cao và con người... lòng tôn kính đó dậy họ sống thật tuyệt vời với Đấng Thần Linh Thượng Đế và tôn mến với anh chị em đồng loại... Đáng phục thay và đáng bắt chước thay!
Trên những chuyến bay Cathay Pacific CX178 từ Melbourne Hongkong và rồi CX 504 từ HongKong tới phi trường Narita, Tokyo Nhật Bản, là những chuyến bay dài hơn tâm trí tôi tưởng...
Cảm tưởng đầu tiên khi bước vào phi trường Narita: nếp nang và sạch sẽ hình như không thấy chỗ nào có rác rưới hay bụi bặm cả! Từ phi trường về Tokyo xa cả hai tiếng lái xe trên những tuyến đường cao tốc. Hai bên là những thành phố miên man với các cao ốc và chung cư làm tôi thầm thán phục một đất nước phát triển!
Tôi tò mò muốn tìm hiểu một vài nét về đất nước này, một đất nước đã trở thành “Con Rồng, biểu tượng của Á Châu”, một đất nước mà chiến tranh với hai trái bom nguyên tử đầu tiên của thế chiến thứ hai đã trút xuống hai thành phố lớn Hiroshima và Nagasaki tưởng chừng nhậm chìm đất nước này tưởng không thể gượng lại được thế mà người Nhật với chí khí kiên cường không những khôi phục và còn đưa đất nước này tới sự phát triển văn minh ngang hàng với các đại cường thế giới ngày nay.
Đọc lại sử của Nhật Bản, chúng ta được biết nhiều sắc dân tiến về Nhật như từ Siberia, Đại Hàn, Đài Loan và Trung Hoa và được hoàng đế Jimmu dựng quốc vào khoảng thế kỷ thứ bảy trước Công nguyên và chữ viết cũng như đạo Phật được du nhập vào Nhật qua người Đại hàn. Nhưng vị vua chỉ trị vì tại thủ đô còn lại các vùng xa xôi hẻo lánh nằm trong tay những lãnh chúa hay các thủ lãnh các môn phái võ thuật...
Thế rồi nước Nhật sớm hình thành các thể chế vua chúa và cuối cùng là cuộc cách mạng Thiên Trị Minh Hoàng đưa ánh sáng Châu Âu vào canh tân nước Nhật nâng nước Nhật lên hàng cường quốc và rồi bị cuốn hút vào hai cuộc thế chiến với trận chiến tại bờ vịnh Kim Ngọc (Pearl Harbor) vào năm 1941 đã vùi dập quân đội Đồng Minh cách thảm bại! Nhưng cũng chính vì cái chiến thắng đó mà Mỹ đã quyết bỏ hai trái bom nguyên tử đầu tiên xuống Hiroshima và Nagashaki đưa nước Nhật tới việc đầu hàng vô diều kiện! Cho tới 15/8/1945 nền độc lập mới được phụ hồi nhưng các căn cứ quân sự của Mỹ vẫn còn đồn trú tại lãnh hải Nhật Bản cho tới ngày nay...
Ngày đầu tiên tại đất nước Phù Tang này tôi được dẫn đi tham quan thủ đô Tokyo bằng xe điện. Người đông nghẹt đặc biệt vào giờ cao điểm sáng chiều, người ta hối hả bước đi nhưng không hề chen lấn và không ồn ào cười nói lớn tiếng... Thủ đô Tokyo thật sạch sẽ miên man trảo rộng với cao ốc và người xe tấp nập! Ngày hôm sau tôi đi Osaka thành phố lớn thứ hai của Nhật Bản. Đặc biệt trên chuyến tầu tốc hành mà vận tốc trên 250 cây số giờ... Tôi phải thán phục những người phục vụ trên xe” nhân viên kiểm soát vé, người bán hàng trước vào một toa hay sang toa khác, họ đều cúi chào hành khách tương tự như những võ sinh cúi chào võ sư hay phòng luyện võ vậy!
Tôi có dịp đi trên nhiều chuyến xe lửa khi tới Osaka, đi qua các đường hầm để đổi xe, đi bộ trên các vỉa hè thánh phố Tokyo, Yuoto, Chofu, Nara hay Osaka... đặc biệt trên những con đường nhỏ. Không một nơi nào tôi thấy có những hình vẽ hay viết chữ nguệch ngoạc dơ bẩn như thấy hầu hết tại các quốc gia mà tôi đã có dịp thăm viếng! Tiếng Anh gọi chung là “graffiti”. Khi còn ở Don Bosco Youth Centre Brunswick tôi đã ngạc nhiên là tường chung quanh khu vực Don Bosco Youth Centre bị vẽ vệch lung tung ngoại trừ tường của Trung Tâm Don Bosco! Tôi tự nghĩ các em tôn còn trọng trung tâm vì đây chính là nhà của chúng... Nhưng gần đây tôi thấy cũng bị vẽ lung tung cả, dù các cha thày tại đây đã cố gắng nhiều lần sơn đi xóa lại... nhưng cuối cùng cũng bị chào thua!
Một điểm son nữa là người Nhật không ồn ào cười nói hô hố ầm ĩ, ngay cả điện thoại di động, những chỗ công cộng, người ta để rung chứ không để reng nên dù thấy hầu hết ai cũng xử dụng điện thoại nhưng không nghe thấy một tiếng chuông reng nào cả!
Nhà ở của người Nhật thì sạch sẽ vô cùng. Khi tới cộng thể dòng của tôi tại Osaka, cha phó bề trên ra chào đón chúng tôi, mời vào để đưa chúng tôi lên phòng ngủ. Tôi thấy để mấy đôi giép ở bậc thềm, biết là vào nhà phải đi giép, nhưng không phải giép của mình, nên đành để giầy bước lên, thì cha đó cản lại và vẫy tay ra dấu “không được! Phải bỏ giầy ra đi giép mà vào... Các phòng ngủ giường, khăn trải và phòng tắm nhà vệ sinh đều sạch và bóng nhoáng! Ngày hôm sau chúng tôi có dịp thăm một trường trung học có hơn một ngày học sinh của dòng và một lần nữa khi bước vào khu vực các phòng ốc là phải bỏ giầy ở ngoài và xỏ đôi giép đi trong nhà vào... Dù ngôi trường rộng thênh thang 6 tầng lầu mà chỗ nào cũng tươm tất ngăn nắp, đặc biệt sạch sẽ!
Ở Yuoto thành phố của chùa chiền cổ xưa, chúng tôi có dịp thăm viếng những ngôi chùa nổi tiếng thuộc vào gia sản quốc gia được bảo trì và tôn trọng tuyệt đối. Vườn tược được cắt tỉa thật mỹ quan. Những ngôi chùa xây chênh vênh sườn núi với cả rừng hoa Anh Đào, nên nếu vào những ngày hoa nở thì sẽ tuyệt đẹp. Ngôi chùa Kiyomizu với các đại lộ vào chùa là những của tiệm buôn bán kỷ vật và ăn uống san sát nhau chạy dài cả cây số... Rôi chùa vàng với cảnh trí vườn tược thật đẹp hòa hợp núi đồi cây cỏ và suối hồ thơ mộng! Chúng tôi cũng được ghé thăm bức tượng Phật vĩ đại tại Nara, thủ đô của Nhật Hoàng thời xưa với cảnh trí hoang dã với nhiều hưu nai chung sống cùng người rất thân tình, đúng với ý nguyện của vua và hoàng hậu, những vị vua tước có một lòng mộ mến Đức Phật và sống giáo lý của Ngài!
Khen thì nhiều, nhưng có điều chắc những ai sống ở Âu, Mỹ Úc thì sẽ lấy làm khó chịu về cách ăn uống của người Nhật. Họ ăn súp húp xùm xụp thành tiếng lớn... Đối với họ đó là tục lệ bình thường, nhưng với những người ngoài nước Nhật và một số quốc gia Á châu khác thì chắc hẳn họ sẽ rất lấy làm khó chịu và cho là bất lịch sự!
Không biết dân Nhật có bao nhiêu người theo và thực hành tôn giáo? Nhưng một điều chắc chắn là tôn giáo và đời sống tâm linh ảnh hưởng trên toàn dân chúng Nhật rất nhiều: Họ có một lòng kính trọng tuyệt vời dành cho trời cao và con người... lòng tôn kính đó dậy họ sống thật tuyệt vời với Đấng Thần Linh Thượng Đế và tôn mến với anh chị em đồng loại... Đáng phục thay và đáng bắt chước thay!