Anh: phát hiện một Tin Mừng ngụy thư mới

Trong bộ sưu tập papyrus đến từ Oxyrhynchos

ROMA - Một Tin Mừng ngụy thư mới đã được phát hiện ở Anh, bởi Khoa trưởng Phân khoa Thần học thuộc Đại học Tây Ban Nha Navarra, thành phố Pamplona, là Juan Chapa, cũng là giáo sư dạy Tân Ước. Nội dung và hình thức của Tin Mừng này nhắc nhớ lại bốn sách Tin Mừng: Matthêu, Máccô, Luca và Gioan.

Đoạn Tin Mừng này thuộc về bộ sưu tập nổi tiếng Papyrus đến từ Oxyrhynchos (Oxyrhynchos cổ đại, ở miền trung Ai Cập), được bảo quản và xuất bản bởi Đại học Oxford, dưới sự bảo trợ của “Hội khám phá Ai Cập” (EES) ở London và “Viện Hàn lâm Anh".

Sách ngụy thư có nghĩa là sách không “được Giáo Hội đưa vào danh sách chính thức của Kinh Thánh": Đối với các Kitô hữu, "qui điển" của Kinh Thánh, vốn được coi là "linh hứng", thực sự kết thúc với cái chết của Thánh Tông Đồ cuối cùng, Thánh Gioan thánh sử, ở Êphêsô năm 101, thọ 98 tuổi.

Tài liệu mới được phát hiện có kích thước 7 cm x 7 cm. 22 dòng viết ở cả hai mặt giấy. Phía trước, người ta tìm thấy các lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Ngài, và – theo giải thích của giáo sư Chapa - là "lời mời gọi đi theo Ngài cách triệt để, và sự ám chỉ đến Giêrusalem và Nước Chúa.”

Nhà nghiên cứu Tây Ban Nha nói thêm, mặt bên kia kể một phần phép lạ “trừ quỷ” do Chúa Giêsu thực hiện, nhưng không đúng chính xác như những gì nói trong bốn sách Tin Mừng. Hơn là một cuộc trừ quỷ, trích đoạn này có thể là một tổng hợp của những gì đã kể trong các Tin Mừng ngụy thư khác - không được công nhận trong qui điển Kitô giáo như là "linh hứng" – điều này nhấn mạnh "tầm quan trọng của hoạt động này nơi các Kitô hữu tiên khởi."

Theo nhà nghiên cứu bản văn trên giấy papyrus, người đã cộng tác từ nhiều năm qua với dự án xuất bản các văn bản papirus được sưu tập ở Anh, người ta chưa rõ tầm quan trọng của sự phát hiện này.

Tuy nhiên, giáo sư đảm bảo rằng phát hiện này sẽ "cho sự sáng tỏ mới về Kitô giáo của hai thế kỷ đầu tiên”, và biết rõ hơn về những gì “các Kitô hữu đầu tiên ở Ai Cập đã đọc và họ suy nghĩ đến điều gì, cũng như hiểu về sự thành hình các sách Tin Mừng."

Giáo sư giải thích: “Nó nổi bật nhờ độ tuổi của nó, vì nó đã được viết vào khoảng năm 200, một thời kỳ mà còn rất ít bản viết tay được lưu giữ, và thời kỳ mà người ta tìm được rất ít chứng tá của Tin Mừng ngụy thư.”

"Chúng ta chỉ có hơn chục bản viết tay của các Tin Mừng qui điển của thời ấy, và bốn bản viết tay của các Tin Mừng ngụy thư: Tin Mừng theo thánh Tôma, "Tin Mừng Egerton" - được biết đến như là Papyrus Egerton 2, bằng chứng duy nhất của một Tin Mừng nổi tiếng - và các Tin Mừng khác mà các chuyên viên gán cho Tin Mừng theo thánh Phêrô.

Bốn sách Tin Mừng trong Tân Ước là những sách mà Giáo Hội đã chuyển giao như là bằng chứng đích thực của thời kỳ các thánh tông đồ, và các sách còn lại của cùng một loại, mà không thêm bất cứ điều gì mới cho trình thuật Tin Mừng qui điển, hoặc phổ biến một tín điều đặc biệt nào đó, không được coi là "linh hứng."

Dường như các sách này phản ánh nỗ lực của các Kitô hữu muốn bổ sung, bằng nhiều chi tiết liên quan những gì mà các sách Tin Mừng qui điển không nói...về thời thơ ấu của Chúa Giêsu chẳng hạn. Các sách này đã được viết trong vòng 400 năm, từ thế kỷ thứ hai đến cuối thế kỷ thứ sáu.

Tuy nhiên, từ cuối thế kỷ thứ hai đã có "danh sách" các cuốn sách qui điển, như của thánh Irenaeus, người vào khoảng năm 175 đã công nhận việc sử dụng bốn sách Tin Mừng, Công vụ Tông đồ, các thư của thánh Phaolô, thánh Phêrô, thánh Gioan và sách Khải huyền. (ZENIT.org 2-3-2012)

Nguyễn Trọng Đa