Boys Town

Và như vậy vào ngày 12 tháng 12 năm 1917, với 90 đôla vay từ một người bạn để trả tiền nhà, ngài đưa 5 đứa con trai về ở với ngài trong căn nhà đầu tiên, khu Byron Reed Building ở đường 25th và đường Dodge.

Số trẻ tăng mau, ngày 1 tháng 6, 1918 thì cha Flanagan cùng 32 đứa trẻ dọn tới một căn nhà lớn hơn gọi là German-American Home ở số 4206 đường South 13th Street.

Những đứa bụi đời ấy, đa số là những phạm nhân được tòa án giao cho, có đứa từ đường phố xin vào, và có đứa do người ta bắt được trao tới. Cha Flanagan ghi danh và cho chúng lái xe tới trường sau khi cam đoan với nhà trường là chúng sẽ cư xử ngoan ngõan.

Noel năm đó, số trẻ tăng lên đến 100 rồi 150.

Nhờ sự giúp đỡ của các Sơ của nhà dòng Notre Dame Sisters và nhiều thầy giáo khác đã được huấn luyện kỹ lưỡng, cha Flanagan quyết định thực hiện một chương trình giáo dục đặc biệt dành riêng cho trẻ bụi đời, lấy phòng khách của căn nhà làm lớp học, chương trình chú ý đến từng đứa một theo trình độ của chúng.

Một tờ nguyệt san được phát hành có tên là Father Flanagan's Boy’s Home Journal, bán 10 cent một số, có thông tin về sinh họat, có bài viết của cha Flanagan, có thực đơn làm bếp, có chuyện vui và có cả những chỉ dẫn sửa nhà sửa cửa.

Ngày 18 tháng 5, 1921 Cha Flanagan ký giấy mua một nông trại có tên là Overlook Farm, cách Omaha 10 dặm. Ngài dựng 5 căn nhà gỗ và dọn các trẻ về đó.

Nông trại đủ rộng để cho các trẻ có thể trồng rau, chơi baseball, chơi football, chạy việt dã.

Tháng 3 năm 1922, nhiều thương nghiệp và tôn giáo của Omaha đã quyên góp đủ tiền để xây cho nông trại một tòa nhà 5 tầng, vừa làm văn phòng, vừa làm phòng học, phòng ăn, phòng thể thao, phòng ngủ, nguyện đường, và trạm y tế.

Nông trại được đăng ký là Boys Town, bầu ra thị trưởng riêng, mục đích là để giáo dục và luyện nghề cho các trẻ trai từ 10 cho đến 16 tuổi.

Vào năm 1930, dân số Boys Town tăng lên 280 em.

Trung tâm Boys Town luôn mở rộng cánh cửa cho mọi người. Không có hàng rào, không có một cản trở nào nếu một đứa trẻ muốn bỏ đi. Cha Flanagan thường nói rằng ngài "không xây một nhà tù", "Đây là một Nhà, chúng ta không bắt nhốt những đứa con của gia đình."

Ngài đã giải thích rõ hơn cái ý tưởng giáo dục ấy trong lời phát biểu ở Ái Nhĩ Lan sau này:"Tôi không tin một đứa trẻ có thể hóan cải nhờ vào xiềng xích và chuồng cọp, hay là vì sợ hãi mà phát huy nhân phẩm được"

Chương trình sinh họat hằng ngày được thiết kế giống như một ngày 'bình thường' của các trẻ em 'bình thường' khác, thức dậy vào lúc 7:30am và đi ngủ vào khoảng 9pm-10pm tùy theo ngày trong tuần. Ban ngày các em học và làm việc, ban đêm chơi giải trí, đánh bài, nghe radio.

Trong những sinh hoạt đó cha Flanagan đã nêu gương trước, cách riêng những gương sáng đạo đức. Ngài kính mến Đức Mẹ một cách đặc biêt và không quên lần chuỗi hàng ngày. Ngài có mặt ở nhà nguyện trứơc khi mọi người tới. Ngài khuyến khích các trẻ trai cầu nguyện theo niềm tin của chúng. Tôn chỉ của ngài là "mọi đứa con trai cần cầu nguyện; cầu nguyện gì thì là tùy ở chúng."

Nguyên tắc căn bản mà ngài áp dụng khi làm việc với giới trẻ là chúng cần có tình thương để phát triển. Câu châm ngôn nổi danh của ngài là "Không có đứa con trai nào xấu cả. Chỉ có môi trường xấu, phương pháp xấu, gương xấu, ý tưởng xấu".

Danh tiếng của Boys Town từ từ lan rộng nhờ những chương trình Radio của cha Flanagan, nhờ các buổi trình diễn hợp ca của ca đòan Boys Town và nhờ những thành công trong việc trả về cho xã hội những công dân tốt. Nhưng sự quảng bá rầm rộ nhất đến từ Hollywood, qua hai phim lấy Boys Town làm bối cảnh do Spencer Tracy và Mickey Rooney đóng. Cả Thế Giới bắt đầu nói tới Boys Town.

Cuốn phim thứ nhất 'Boys Town' phát hành năm 1938 kể chuyện thành lập Boys Town của cha Flanagan và đã đem lại cho tài tử Tracy giải Oscar là diễn viên xuất sắc nhất. Trong lúc nhận giải, ông Tracy đã cao hứng nói thao thao bất tuyệt về cha Flanagan và kết luận "nếu qúi vị hiểu được ngài qua những diễn xuất của tôi thì tôi xin chân thành cám ơn qúi vị".

Người ta đã đúc thêm một phiên bản của tượng Oscar và trao cho Boys Town, với dòng chữ khắc như sau: "Kính tặng Cha Flanagan, lượng từ bi nhân hậu và lòng can đảm phi thường của cha đã rọi sáng những đóng góp khiêm nhừơng của tôi. Ký tên Spencer Tracy."

Cuốn phim thứ hai là 'Men of Boys Town,' cũng do Spencer Tracy thủ vai, phát hành năm 1941.

Di sản của linh mục Flanagan

Cha Flanagan đã trở thành một thẩm quyền trên lĩnh vực giáo dục con trẻ. Lúc sinh thời Ngài đã trực tiếp lo cho hơn 6.000 thiếu niên, đã đi khắp Hoa Kỳ để quảng bá quan điểm của mình về trẻ vị thành niên.

Sau Thế chiến II, Tổng thống Truman đã mời ngài sang châu Á và châu Âu để cố vấn cho các chương trình trẻ mồ côi nạn nhân chiến tranh.

Năm 1946, Cha Flanagan đến thăm quê hương Ái Nhĩ Lan yêu quý. Ngài đi thăm các nhà tù, các trường dậy nghề cho thanh thiếu niên và các cơ sở giáo dục của dòng Christian Brothers. Ngài rất thất vọng và công khai lên án các chương trình và các tổ chức của Ái Nhĩ Lan là những "tổ chức trừng phạt", một "nỗi ô nhục của dân tộc."

Ngài đề nghị cho Ái Nhĩ Lan một giải pháp và tha thiết cầu xin quê nhà áp dụng nó. Nhưng về điều này, giống như Chúa Kitô ngày xưa đã bị xua đuổi khỏi quê hương mình, ngài bị công khai chế nhạo và bị tẩy chay bởi chính phủ và các giới chức của dòng Christian Brothers.

Một trong những mong ước cuối cùng của ngài là những cải thiện sẽ được du nhập vào Ái Nhĩ Lan.

(Buồn thay ngày nay, sau hơn 60 năm, Ái Nhĩ Lan vẫn chưa cải tiến phương pháp giáo dục và đang sa vào một cuộc khủng hỏang lớn. Khi điều tra về các lạm dụng trong hệ thống giáo dục, nhiều người tiếc là đã bỏ lỡ một cơ hội 'ngàn năm một thuở' vì không nghe theo lời khuyên của Cha Flanagan lúc đó. Bản 'Điều Trần Ryan' năm 2009 của chính phủ viết: " Những chứng cớ cho thấy tuy Cha Flanagan không phải là người duy nhất đã lên tiếng chống đối cơ chế này. Tuy nhiên, ngài đã thẳng thắn và can đảm không sợ mích lòng, dù cho lúc đó ngài đang được khen ngợi là một vị anh hùng dân tộc, để lên tiếng rất mạnh mẽ và gọi cơ chế này, không những chỉ là bất nhân, mà còn là phi kitô giáo.")

Năm 1947, ngài tiếp tục đi công tác qua Nhật và Đại hàn rồi qua Áo và cuối cùng, năm 1948, qua Đức.

Ngài nói tiên tri về cái chết và về tương lai của công việc trước khi qua đời vì một cơn đau tim đột xuất tại Berlin (Đức) vào ngày 15 tháng 5 năm 1948, "Những công việc mà bạn nhìn thấy sẽ được tiếp tục cho dù tôi còn có hay không, bởi vì đó là công việc của Chúa, chứ không phải của tôi."

Thực vậy, sứ mệnh của ngài đã lan rộng ra sau khi ngài không còn nữa. Ngày nay, chương trình Boys Town đã được thực hiện ở 10 tiểu bang và ở Washington DC, chương trình còn điều hành hai bệnh viện, một trung tâm đào tạo quốc gia và một đường dây nóng. Trên bình diện quốc tế, chương trình Boys Town săn sóc trực tiếp và gián tiếp cho 1.4 triệu thanh thiếu niên và gia đình của chúng.

Thi thể của Ngài đã được đưa về Nhà, là Nebraska, và chôn trong nguyện đường Dowd của Boys Town.

Thay lời kết

Trong khi tìm hiểu và vinh danh cuộc đời thánh thiện của linh mục Flanagan, chúng ta không thể không so sánh với các linh mục Việt Nam ở quốc ngọai hiện nay, và nói chung với các tu sĩ nam nữ VN.

Cũng cùng một nghịch cảnh tha hương hay bị bức bách trên con đường tận hiến, cũng cùng một sứ mệnh là xoa dịu nỗi đau thương cho những người đồng hương, còn mang nhiều vết tích thương đau từ một lịch sử và cơ chế đầy bạo hành.

Cũng như linh mục Flanagan, các ngài đang hy sinh trọn vẹn cuộc đời cho 'đòan Lữ Hành' được 'sống tốt hơn'. Chúng ta xin vinh danh các ngài.

Người VN có câu "Thời Thế tạo Anh Hùng", hy vọng rằng hòan cảnh tương đồng sẽ tạo ra nhiều 'Flanagan VN' trong tương lai.