Cuộc Di cư lầm than và con đường tận hiến gian nan
Edward sinh ra 40 năm sau Nạn Đói Lớn (Great Famine 1845), nhưng những ký ức về chết chóc vẫn còn rất sống động qua nhiều câu chuyện trong lúc em lớn lên. Tá điền Công Giáo bị đuổi khỏi nhà bởi giới qúi tộc Anh và cũng là chủ đất muốn cướp lấy đất mầu mỡ để chăn nuôi hoặc để giành ưu đãi cho thiểu số Tin Lành trung thành. Đa số dân cày chỉ còn những mảnh đất cằn cỗi và phải trồng khoai mới đủ ăn. Nạn dịch mất mùa khoai gây ra Nạn Đói Lớn. Kết quả là hàng triệu người chết , hàng triệu người đã bỏ quê hương di cư qua Mỹ. Dù thế các cơ chế bài Công Giáo vẫn tiếp diễn với chủ đích hòan tòan phá sản đám dân cứng đầu này, hàng triệu người đã mất nhà phải sống lang thang ở chốn rừng hoang bụi rậm. Với họ, niềm an ủi duy nhất là những buổi viếng thăm và dâng lễ trên bàn thờ bằng những viên đá xếp vội vã bởi các linh mục 'chui'. Các linh mục Công Giáo bị cấm không được đi vào lãnh địa, nếu bị bắt có thể bị bắn bỏ. Edward luôn giữ trong lòng hình ảnh của những vị linh mục anh hùng Ái Nhĩ Lan thời đó. Ngay từ lúc mới 6 tuổi, em đã có sự ao ước được đi tu.
Năm 1904 khi lên 18 tuổi, cậu Edward cùng chị là Nellie di cư qua Mỷ. Lúc đó gia đình Flanagan đã có một người con trai tu học cho giáo phận Omaha, Nebraska. Tình trạng kinh tế ở Ái Nhĩ Lan vẫn còn u tối lắm, các luật lệ và cơ chế bài Công Giáo vẫn chưa được cởi trói, con đường sống và tiến thân của thanh niên, dù là để đi tu, vẫn là bỏ nước ra đi. Hai chị em Flanagan đáp tầu S.S. Celtic và nhập cảng Ellis Island ngày 27 tháng 8 cùng năm. Họ ở nhờ tại nhà của một người cậu cho tới khi Edward được gia nhập chủng viện Mount St. Mary’s ở Emmitsburg, Maryland.
Học đựơc 2 năm, Edward ra trường với hạng danh dự và hội đủ điều kiện để tiếp tục học tại đại chủng viện Dunwoodie ở Yonkers để trở thành linh mục cho tổng giáo phận New York.
Nhưng ý Chúa muốn Edward phục vụ ở một nơi khác, ngay năm đầu tiên tại đại chủng viện cậu bị nhiễm bệnh sưng phổi (pneumonia) tới hai lần và vì phổi của cậu yếu quá cho nên bác sĩ khuyên cậu phải nghỉ học ít là một năm.
Lúc đó bà chị Nellie đã đi về Nebraska sống bằng nghề làm bếp cho người anh trai mới chịu chức linh mục là Cha P.A. (Patrick) Flanagan. Edward do đó cũng đi về Nebraska để được bà chị săn sóc dưỡng bệnh.
Nebraska là một tiểu bang trống trải không cây tại vùng 'Đại Đồng Bằng' miền 'Trung Tây' Hoa Kỳ (Great Plains of the Midwestern United States), chỉ có một thành phố lớn là Omaha. Khí hậu khắc nghiệt, mùa đông lạnh, mùa hè nóng cháy, nhiều giông bão và hay có lốc xóay.
Lúc đó dân số của Nebraska còn thưa thớt (bây giờ vẫn là tiểu bang thưa dân vào hàng thứ 8 của Mỹ,) người lao công kéo nhau về đây tùy theo mùa, hoặc để làm thịt bò, hoặc để gặt lúa bắp. Trong những lúc không có việc, nhiều gia đình sống lang thang trên đường phố Omaha, tiêu xài hết số tiền để dành ít ỏi và chờ cho mùa làm việc tới.
Trong thời gian ở với chị, Edward quyết định theo đuổi ơn gọi làm linh mục cho giáo phận Omaha. Vào tháng 8 năm 1907, Edward được gửi qua Ý, lưu trú tại Capranica College và học tại Gregorian University ở Roma. Nhưng khi mùa Đông đến, thì Edward lại bị nhiễm bệnh một lần nữa và phải đáp tàu trở về Mỹ.
Về sống nhờ chị lần thứ hai, Edward quyết định đi làm thêm. Cậu tìm được một việc kế tóan cho một công ty đóng hộp và làm việc ở đó cho tới khi hòan tòan lành mạnh. Cậu Edward một lần nữa xin tiếp tục theo đuổi ơn gọi làm linh mục.
Lần này cậu được gửi qua thành phố Innsbruck của nước Áo và học tại Royal Imperial Leopold Francis University cho tới khi mãn khóa.
Thế là trải qua bao nhiêu gian nan trắc trở, vào ngày 26 tháng 7 năm 1912 ước mộng làm linh mục mà Edward đã có từ lúc 6 tuổi trở thành sự thực. Linh mục Flanagan làm lễ mở tay tại nhà thờ St. Ignatius ở Innsbruck, xa quê hương, xa người thân thuộc.
Sau khi được truyền chức, linh mục Flanagan vội trở về Omaha và lãnh Bài Sai đi phục vụ cho một cộng đòan của người đồng hương Ái Nhĩ lan tại giáo xứ St Patrick ở O'Neill, Nebraska. Đó cũng là nơi mà người anh trai của ngài, linh mục Pat đã từng phục vụ khi mới chịu chức.
Tại vùng đất miền quê này, cha Flanagan trẻ đã chứng kiến cảnh những người đồng hương sống bám víu vào thực tế của miền đồng bằng, phần đông nghèo sơ xác, và mỗi mùa Đông đến lại gieo thêm tang thương và đói khổ. Ngài bán hết sách vở của mình và phân chia hết số lương ít ỏi ra nhưng cũng không đủ. Ngài coi cái khổ của họ cũng là của ngài.
Nhưng 6 tháng sau thì một biến cố ghê gớm hơn đã thay đổi hẳn cuộc đời của vị tân linh mục trẻ.
(kỳ tới: Tai ương và lý tưởng)
Edward sinh ra 40 năm sau Nạn Đói Lớn (Great Famine 1845), nhưng những ký ức về chết chóc vẫn còn rất sống động qua nhiều câu chuyện trong lúc em lớn lên. Tá điền Công Giáo bị đuổi khỏi nhà bởi giới qúi tộc Anh và cũng là chủ đất muốn cướp lấy đất mầu mỡ để chăn nuôi hoặc để giành ưu đãi cho thiểu số Tin Lành trung thành. Đa số dân cày chỉ còn những mảnh đất cằn cỗi và phải trồng khoai mới đủ ăn. Nạn dịch mất mùa khoai gây ra Nạn Đói Lớn. Kết quả là hàng triệu người chết , hàng triệu người đã bỏ quê hương di cư qua Mỹ. Dù thế các cơ chế bài Công Giáo vẫn tiếp diễn với chủ đích hòan tòan phá sản đám dân cứng đầu này, hàng triệu người đã mất nhà phải sống lang thang ở chốn rừng hoang bụi rậm. Với họ, niềm an ủi duy nhất là những buổi viếng thăm và dâng lễ trên bàn thờ bằng những viên đá xếp vội vã bởi các linh mục 'chui'. Các linh mục Công Giáo bị cấm không được đi vào lãnh địa, nếu bị bắt có thể bị bắn bỏ. Edward luôn giữ trong lòng hình ảnh của những vị linh mục anh hùng Ái Nhĩ Lan thời đó. Ngay từ lúc mới 6 tuổi, em đã có sự ao ước được đi tu.
![]() |
Học đựơc 2 năm, Edward ra trường với hạng danh dự và hội đủ điều kiện để tiếp tục học tại đại chủng viện Dunwoodie ở Yonkers để trở thành linh mục cho tổng giáo phận New York.
Nhưng ý Chúa muốn Edward phục vụ ở một nơi khác, ngay năm đầu tiên tại đại chủng viện cậu bị nhiễm bệnh sưng phổi (pneumonia) tới hai lần và vì phổi của cậu yếu quá cho nên bác sĩ khuyên cậu phải nghỉ học ít là một năm.
Lúc đó bà chị Nellie đã đi về Nebraska sống bằng nghề làm bếp cho người anh trai mới chịu chức linh mục là Cha P.A. (Patrick) Flanagan. Edward do đó cũng đi về Nebraska để được bà chị săn sóc dưỡng bệnh.
Nebraska là một tiểu bang trống trải không cây tại vùng 'Đại Đồng Bằng' miền 'Trung Tây' Hoa Kỳ (Great Plains of the Midwestern United States), chỉ có một thành phố lớn là Omaha. Khí hậu khắc nghiệt, mùa đông lạnh, mùa hè nóng cháy, nhiều giông bão và hay có lốc xóay.
Lúc đó dân số của Nebraska còn thưa thớt (bây giờ vẫn là tiểu bang thưa dân vào hàng thứ 8 của Mỹ,) người lao công kéo nhau về đây tùy theo mùa, hoặc để làm thịt bò, hoặc để gặt lúa bắp. Trong những lúc không có việc, nhiều gia đình sống lang thang trên đường phố Omaha, tiêu xài hết số tiền để dành ít ỏi và chờ cho mùa làm việc tới.
Trong thời gian ở với chị, Edward quyết định theo đuổi ơn gọi làm linh mục cho giáo phận Omaha. Vào tháng 8 năm 1907, Edward được gửi qua Ý, lưu trú tại Capranica College và học tại Gregorian University ở Roma. Nhưng khi mùa Đông đến, thì Edward lại bị nhiễm bệnh một lần nữa và phải đáp tàu trở về Mỹ.
Về sống nhờ chị lần thứ hai, Edward quyết định đi làm thêm. Cậu tìm được một việc kế tóan cho một công ty đóng hộp và làm việc ở đó cho tới khi hòan tòan lành mạnh. Cậu Edward một lần nữa xin tiếp tục theo đuổi ơn gọi làm linh mục.
Lần này cậu được gửi qua thành phố Innsbruck của nước Áo và học tại Royal Imperial Leopold Francis University cho tới khi mãn khóa.
![]() |
Sau khi được truyền chức, linh mục Flanagan vội trở về Omaha và lãnh Bài Sai đi phục vụ cho một cộng đòan của người đồng hương Ái Nhĩ lan tại giáo xứ St Patrick ở O'Neill, Nebraska. Đó cũng là nơi mà người anh trai của ngài, linh mục Pat đã từng phục vụ khi mới chịu chức.
Tại vùng đất miền quê này, cha Flanagan trẻ đã chứng kiến cảnh những người đồng hương sống bám víu vào thực tế của miền đồng bằng, phần đông nghèo sơ xác, và mỗi mùa Đông đến lại gieo thêm tang thương và đói khổ. Ngài bán hết sách vở của mình và phân chia hết số lương ít ỏi ra nhưng cũng không đủ. Ngài coi cái khổ của họ cũng là của ngài.
Nhưng 6 tháng sau thì một biến cố ghê gớm hơn đã thay đổi hẳn cuộc đời của vị tân linh mục trẻ.
(kỳ tới: Tai ương và lý tưởng)

