Buộc đọc các lời nguyện dựa theo thánh vịnh không?
Tại sao câu “"Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con” là ở số ít?
ROMA - Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô, giáo sư phụng vụ tại đại học Regina Apostolorum (Nữ vương các thánh Tông đồ), Roma.
Hỏi: Trong bản dịch tiếng Anh của Phụng Vụ Các Giờ Kinh được sử dụng tại Mỹ, thường có một lời nguyện dựa theo thánh vịnh trước khi lặp lại điệp ca. Tôi muốn hỏi là liệu lời nguyện dựa theo thánh vịnh này có là bắt buộc không. Tôi đã đi du lịch một số nước khác và không tìm thấy các lời nguyện dựa vào thánh vịnh trong các bản dịch ở các nước ấy. Câu hỏi thứ hai của tôi liên quan đến câu giáo đầu: "Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con”. Trong một số cộng đồng tại Mỹ, người ta đọc: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp chúng con”. Việc sửa chữ như thế có thể biện minh được không? Liệu hình thức số ít của “giúp con” chỉ phù hợp khi một mình đọc các giờ Kinh Phụng vụ chăng?
Đáp: Vấn đề lời nguyện dựa theo thánh vịnh được đề cập trong văn kiện qui định Các Giờ Kinh Phụng vụ dưới tiêu đề "Các điệp ca và những yếu tố giúp hiểu Thánh vịnh để dễ cầu nguyện hơn”. Xin nêu ra:
"112. Các lời nguyện dựa theo thánh vịnh có thể giúp người đọc hiểu rõ ý nghĩa, nhất là ý nghĩa Kitô giáo, đều ghi trong phần phụ lục Sách Các Giờ Kinh Phụng Vụ; thánh vịnh nào có lời nguyện ấy, và có thể tự do sử dụng theo truyền thống cổ kính, nghĩa là sau khi đọc thánh vịnh và ngừng lại trong giây lát, thì đọc lời nguyện tổng hợp tâm tình của mọi người để kết thúc”.
Sự diễn tả chính ở đây là “trong phần phụ lục”. Như thế, các lời nguyện dựa theo thánh vịnh là các yếu tố tuỳ chọn, có thể được sử dụng trong cầu nguyện bằng Thánh Vịnh. Theo như tôi biết, bản dịch Các Các Giờ Kinh phụng Vụ của Mỹ là bản dịch duy nhất, trong tất cả các bản dịch ngôn ngữ khác, in lời nguyện ấy sau mỗi thánh vịnh, chứ không phải trong phần phụ lục. Trong khi đó, bản dịch tiếng Anh quan trọng khác không đưa các lời nguyện dựa vào thánh vịnh vào phần phụ lục trong cuốn sách.
Cách nào trong hai cách trên (đọc hay không đọc lời nguyện dựa vào thánh vịnh) là tốt hơn là vấn đề đang tranh cãi. Việc lời nguyện được in sau mỗi thánh vịnh làm cho người ta tin rằng lời nguyện là bắt buộc. Mặt khác, việc bỏ hoàn toàn các lời nguyện dựa vào thánh vịnh làm cho cộng đoàn không hưởng được lợi ích do việc sử dụng các lời nguyện ấy mang lại.
Về câu dẫn nhập vào giờ Kinh, văn kiện nói:
"34. Tất cả các giờ kinh thường được mở đầu bằng câu: “Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con – cho con cất tiếng ngợi khen Ngài”. Tiếp theo là thánh vịnh 94. Thánh vịnh này đọc mỗi ngày để kêu mời các tín hữu ca tụng Chúa và nghe tiếng Người, đồng thời chờ đợi được vào nơi an nghỉ với Chúa”.
"41. Kinh Sáng và Kinh Chiều được khởi sự bằng câu giáo đầu: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con – Muôn lạy Chúa , xin mau phù trợ”. Sau đó là Vinh tụng ca (Kinh Sáng Danh) và Hallêluia (mùa Chay bỏ Hallêluia). Nhưng nếu khởi sự giờ kinh Sáng bằng thánh vịnh giáo đầu, thì thôi không đọc những câu này".
Như thế, không có hình thức số nhiều của các biểu thức này. Thật vậy, không bao giờ có hình thức số nhiều, khi ngay cả trong luật đan tu, người ta biết rằng Các Giờ Kinh Phụng vụ được đọc tập thể hay hát tập thể.
Một lý do là bởi vì các câu này lấy từ chính Kinh Thánh. Câu giáo đầu: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con!" là câu đầu của Thánh Vịnh 70. Nó đã được sử dụng phổ biến từ thời Giáo hội sơ khai. Thánh tu sĩ John Cassian (360-430) đánh giá cao nó, và cho biết nó được sử dụng phổ biến nơi các Giáo phụ Sa mạc Ai Cập, như một phương tiện cổ vũ tinh thần cầu nguyện. Thánh Biển Đức (480-547) đã chọn nó làm câu mở đầu cho hầu hết Kinh Nhật Tụng, từ đó phát sinh lối sử dụng như chúng ta dùng ngày nay.
Tuy nhiên, trong Giờ Kinh Sáng, thánh Biển Đức đã chọn câu: "Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con – cho con cất tiếng ngợi khen Ngài” của Thánh Vịnh 51,15. Vì Kinh Sáng khai mở ngày mới, câu này tạo ra cặp song song với một câu của Thánh vịnh 141 (140),3-4 để kết thúc giờ Kinh Tối: “Xin canh giữ miệng con, lạy Chúa – và trông chừng lưỡi con”. Với câu này, tu sĩ đi vào thinh lặng hoàn toàn ban đêm, cho đến khi vào sáng mai tu sĩ một lần nữa xin Chúa mở miệng mình để ngợi khen Thiên Chúa.
Tôi tin rằng phác thảo lịch sử ngắn gọn này sẽ giúp chúng ta hiểu rằng ngay cả chi tiết nhỏ có thể có ý nghĩa lớn, và tại sao các thay đổi của phụng vụ chưa được phép thường dẫn đến sự mất mát các ý nghĩa sâu sắc hơn. (Zenit.org 3-11-2011)
Nguyễn Trọng Đa
Tại sao câu “"Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con” là ở số ít?
ROMA - Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô, giáo sư phụng vụ tại đại học Regina Apostolorum (Nữ vương các thánh Tông đồ), Roma.
Hỏi: Trong bản dịch tiếng Anh của Phụng Vụ Các Giờ Kinh được sử dụng tại Mỹ, thường có một lời nguyện dựa theo thánh vịnh trước khi lặp lại điệp ca. Tôi muốn hỏi là liệu lời nguyện dựa theo thánh vịnh này có là bắt buộc không. Tôi đã đi du lịch một số nước khác và không tìm thấy các lời nguyện dựa vào thánh vịnh trong các bản dịch ở các nước ấy. Câu hỏi thứ hai của tôi liên quan đến câu giáo đầu: "Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con”. Trong một số cộng đồng tại Mỹ, người ta đọc: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp chúng con”. Việc sửa chữ như thế có thể biện minh được không? Liệu hình thức số ít của “giúp con” chỉ phù hợp khi một mình đọc các giờ Kinh Phụng vụ chăng?
Đáp: Vấn đề lời nguyện dựa theo thánh vịnh được đề cập trong văn kiện qui định Các Giờ Kinh Phụng vụ dưới tiêu đề "Các điệp ca và những yếu tố giúp hiểu Thánh vịnh để dễ cầu nguyện hơn”. Xin nêu ra:
"112. Các lời nguyện dựa theo thánh vịnh có thể giúp người đọc hiểu rõ ý nghĩa, nhất là ý nghĩa Kitô giáo, đều ghi trong phần phụ lục Sách Các Giờ Kinh Phụng Vụ; thánh vịnh nào có lời nguyện ấy, và có thể tự do sử dụng theo truyền thống cổ kính, nghĩa là sau khi đọc thánh vịnh và ngừng lại trong giây lát, thì đọc lời nguyện tổng hợp tâm tình của mọi người để kết thúc”.
Sự diễn tả chính ở đây là “trong phần phụ lục”. Như thế, các lời nguyện dựa theo thánh vịnh là các yếu tố tuỳ chọn, có thể được sử dụng trong cầu nguyện bằng Thánh Vịnh. Theo như tôi biết, bản dịch Các Các Giờ Kinh phụng Vụ của Mỹ là bản dịch duy nhất, trong tất cả các bản dịch ngôn ngữ khác, in lời nguyện ấy sau mỗi thánh vịnh, chứ không phải trong phần phụ lục. Trong khi đó, bản dịch tiếng Anh quan trọng khác không đưa các lời nguyện dựa vào thánh vịnh vào phần phụ lục trong cuốn sách.
Cách nào trong hai cách trên (đọc hay không đọc lời nguyện dựa vào thánh vịnh) là tốt hơn là vấn đề đang tranh cãi. Việc lời nguyện được in sau mỗi thánh vịnh làm cho người ta tin rằng lời nguyện là bắt buộc. Mặt khác, việc bỏ hoàn toàn các lời nguyện dựa vào thánh vịnh làm cho cộng đoàn không hưởng được lợi ích do việc sử dụng các lời nguyện ấy mang lại.
Về câu dẫn nhập vào giờ Kinh, văn kiện nói:
"34. Tất cả các giờ kinh thường được mở đầu bằng câu: “Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con – cho con cất tiếng ngợi khen Ngài”. Tiếp theo là thánh vịnh 94. Thánh vịnh này đọc mỗi ngày để kêu mời các tín hữu ca tụng Chúa và nghe tiếng Người, đồng thời chờ đợi được vào nơi an nghỉ với Chúa”.
"41. Kinh Sáng và Kinh Chiều được khởi sự bằng câu giáo đầu: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con – Muôn lạy Chúa , xin mau phù trợ”. Sau đó là Vinh tụng ca (Kinh Sáng Danh) và Hallêluia (mùa Chay bỏ Hallêluia). Nhưng nếu khởi sự giờ kinh Sáng bằng thánh vịnh giáo đầu, thì thôi không đọc những câu này".
Như thế, không có hình thức số nhiều của các biểu thức này. Thật vậy, không bao giờ có hình thức số nhiều, khi ngay cả trong luật đan tu, người ta biết rằng Các Giờ Kinh Phụng vụ được đọc tập thể hay hát tập thể.
Một lý do là bởi vì các câu này lấy từ chính Kinh Thánh. Câu giáo đầu: “Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con!" là câu đầu của Thánh Vịnh 70. Nó đã được sử dụng phổ biến từ thời Giáo hội sơ khai. Thánh tu sĩ John Cassian (360-430) đánh giá cao nó, và cho biết nó được sử dụng phổ biến nơi các Giáo phụ Sa mạc Ai Cập, như một phương tiện cổ vũ tinh thần cầu nguyện. Thánh Biển Đức (480-547) đã chọn nó làm câu mở đầu cho hầu hết Kinh Nhật Tụng, từ đó phát sinh lối sử dụng như chúng ta dùng ngày nay.
Tuy nhiên, trong Giờ Kinh Sáng, thánh Biển Đức đã chọn câu: "Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con – cho con cất tiếng ngợi khen Ngài” của Thánh Vịnh 51,15. Vì Kinh Sáng khai mở ngày mới, câu này tạo ra cặp song song với một câu của Thánh vịnh 141 (140),3-4 để kết thúc giờ Kinh Tối: “Xin canh giữ miệng con, lạy Chúa – và trông chừng lưỡi con”. Với câu này, tu sĩ đi vào thinh lặng hoàn toàn ban đêm, cho đến khi vào sáng mai tu sĩ một lần nữa xin Chúa mở miệng mình để ngợi khen Thiên Chúa.
Tôi tin rằng phác thảo lịch sử ngắn gọn này sẽ giúp chúng ta hiểu rằng ngay cả chi tiết nhỏ có thể có ý nghĩa lớn, và tại sao các thay đổi của phụng vụ chưa được phép thường dẫn đến sự mất mát các ý nghĩa sâu sắc hơn. (Zenit.org 3-11-2011)
Nguyễn Trọng Đa