Pakistan hợp pháp hóa việc áp bức bằng luật báng bổ

Islamabad - Sự ra đời của luật báng bổ nổi tiếng trong năm 1986, thời chế độ độc tài của tướng Zia ul-Haq của Pakistan, đã dẫn đến sự gia tăng theo cấp số nhân các vụ khiếu nại về "xúc phạm kinh thánh Koran" hoặc “báng bổ Tiên Tri Muhammad".

Từ năm 1927 đến năm 1986, khi "bộ luật đen" được phê chuẩn, chỉ có bảy trường hợp kiện tội phạm thượng mà thôi. Tuy nhiên, các nạn nhân kể từ năm 1986 đã tăng đến hơn 4.000 người, và con số này tiếp tục tăng: trong thực tế, từ năm 1988 đến năm 2005, chính quyền Pakistan đã buộc tội 647 người về các tội phạm liên quan đến phạm thượng, nhưng trong những năm gần đây, đã có hàng ngàn trường hợp các Kitô hữu, người Hồi giáo, người Ahmadi, và các thành viên của các tôn giáo khác bị tố cáo bằng lời nói, mà không có chút bằng chứng nào.

Hình phạt của tội phạm thượng là tù chung thân hoặc tử hình. Tuy nhiên, 30 nạn nhân được xác nhận là phạm thượng đã chết như là kết quả của vụ giết người ngoài vòng pháp luật, được gây ra bởi những kẻ cuồng tín, với sự ủng hộ hoặc đồng lõa của chính quyền và lực lượng cảnh sát. Các vụ khiếu nại và giết hại chủ yếu là kết quả của sự ghen tị, thù hằn cá nhân, lợi ích kinh tế hay chính trị, chứ không liên quan gì đến tiên tri Muhammad và Hồi giáo. Vệt máu dài này, bị gây ra bởi các khoản 295 B và C của Bộ luật hình sự Pakistan, là dấu hiệu của "việc Hồi giáo hóa” đất nước, vốn được thành lập năm 1947 trên các nguyên tắc của chủ nghĩa thế tục, quyền bình đẳng và tự do tôn giáo.

Ngày nay, cộng đồng Kitô giáo - khoảng 2% dân số, tập trung chủ yếu ở tỉnh Punjab - được xem như một mối đe dọa với ba lý do cơ bản: Kitô giáo được coi như là một tôn giáo "phương Tây", các thành viên của nhóm thiểu số tôn giáo này được coi là tự do và đại diện một tầng lớp trung lưu - đặc biệt là tín hữu Tin Lành - có học hành, bị gắn liền với sự lãnh đạo của quá khứ thuộc địa, vì vậy những gì được thực hiện để chống lại các Kitô hữu là bị "phóng đại" hoặc đánh giá quá cao.

Trong 20 năm qua, "Bộ Luật đen" đã dẫn đến các cuộc tấn công chống lại nhiều cộng đồng, như đã xảy ra tại Shantinagar và Multan (1997), hoặc trong quá khứ gần đây ở Gojra (2009), với nhiều người thiệt mạng và hàng chục ngôi nhà bị đốt. Kitô hữu Pakistan và xã hội dân sự đã khóc thương ba con người nổi bật, được coi là "tử vì đạo": Đức Giám mục Công giáo John Joseph, người đã tự tử vào năm 1998 để phản đối án tử hình của hai Kitô hữu, thống đốc bang Punjab Salman Taseer, một người Hồi giáo bị ám sát bởi vệ sĩ của ông ngày 4-1 năm nay, Bộ trưởng phụ trách các nhóm thiểu số tôn giáo, ông Shahbaz Bhatti người Công giáo, bị giết bởi một binh lính lực lượng đặc biệt vũ trang vào ngày 2-3 năm ngoái. Hai vị này đã yêu cầu hủy bỏ luật và trả tự do cho Asia Bibi, một phụ nữ Kitô hữu là mẹ của năm người con, bị kết án tử hình theo bộ luật đen.

Nhiều Kitô hữu và người nước ngoài chống lại bạo lực và các vi phạm nhân quyền gây ra theo bộ luật này. Theo ông Basharat Gill, luật báng bổ "bảo vệ các kẻ giết người và kích động bạo lực đường phố", cho thấy "điểm yếu của ngành tư pháp". Ông Nadeem Raphael cho biết thêm rằng "tôn giáo không cho phép bạo lực và sự tàn bạo" đối với những con người khác. Ông Sadaf Saddique nhận xét: "Thật là không đủ cho đạo Hồi là khoan dung, chúng ta cần phải thúc đẩy hòa bình, không phân biệt tín ngưỡng”. Bonnie Mendes cảnh báo rằng "Thật tuyệt đối đúng để ngăn chặn các vụ giết người nhân danh đạo Hồi", nhưng ông cũng nhấn mạnh rằng "ngay cả những kẻ giết người là sai lầm, trong cố gắng xuất khẩu mô hình của họ về nền dân chủ". (AsiaNews 10-10-2011)

Phạm Kim An