Trên bản tin Zenit ngày 2 tháng 10, Linh Mục John Flynn cho hay: bản tường trình của Các Nhà Phát Tuyến Tôn Giáo Toàn Quốc (NRB) đặt trụ sở tại Virginia cho thấy nhiều vấn đề trầm trọng trong cách các nền (platforms) truyền thông mới đối xử với Kitô Giáo. Phúc trình tựa là “True Liberty in a New Media Age: An Examination of the Threat of Anti-Christian Censorship and Other Viewpoint Discrimination on New Media Platforms” (Tự Do Thực Sự Trong Thời Đại Truyền Thông Mới: Xem Sét Mối Đe Dọa Của Việc Kiểm Duyệt Bài Kitô Giáo Và Quan Điểm Kỳ Thị Khác Trên Các Nền Truyền Thông Mới), đã khảo sát nhiều công ty hàng đầu như Google, Apple, Facebook và Twitter.
Căn cứ vào mô tả trên trang mạng của họ, NRB là một hiệp hội quốc tế có tính không bè phái của các nhà truyền thông Kitô Giáo. Theo phúc trình của họ, dù các phương tiện truyền thông mới, nhờ liên mạng mà trở thành khả thể, đã mở ra nhiều tiềm năng mới cho việc trao đổi ý niệm và ý kiến, nhưng đồng thời, chúng cũng tạo ra nhiều ưu tư đáng kể trong cách một số công ty lớn đang nắm quyền kiểm soát kỹ nghệ này. Về phương diện tôn giáo, phúc trình thấy rất nhiều vấn đề do lối kiểm soát này gây ra: “Kết luận của chúng tôi là các ý niệm Kitô Giáo và các nội dung tôn giáo khác rõ ràng và hiện đang phải đương đầu với nguy cơ bị kiểm duyệt trên các nền truyền thông dựa vào liên mạng”. Bản phúc trình tiết lộ một số phương cách được các công ty khổng lồ thuộc truyền thông mới sử dụng để ngầm phá hoại tôn giáo.
Công ty Apple
Một số công ty đã bắt đầu tẩy chay các nội dung Kitô Giáo, trong khi đó, một số khác đã đưa ra các hướng dẫn chắc chắn sẽ dẫn tới việc kiểm duyệt trong tương lai. Đã có hai dịp trong đó Apple ngăn chặn các ứng dụng (apps) Kitô Giáo trên iTunes App Store vì nội dung tôn giáo. Nói đúng hơn, các ứng dụng duy nhất bị Apple ngăn chặn vì quan điểm tôn giáo là các ứng dụng phản ảnh quan điểm Kitô Giáo.
Tháng 11 năm 2010, Apple rút lại việc họ chấp thuận một ứng dụng gọi là Manhattan Declaration App. Tuyên ngôn này là lời phát biểu niềm tin Kitô Giáo về hôn nhân, về tính thánh thiêng của sự sống và về tự do tôn giáo. Lý do nêu ra là: một trong các điểm của tuyên ngôn cho rằng tác phong đồng tính là phi luân và điều này, theo quan điểm của Apple, là gây xúc phạm.
Sau đó, vào tháng 3 năm 2011, Apple cũng đã kiểm duyệt một ứng dụng dành cho tổ chức Exodus International, một thừa tác vụ Kitô Giáo nhằm giúp người đồng tính từ bỏ lối sống của họ. Một lần nữa, Apple cho hay việc ấy gây xúc phạm và vi phạm các hướng dẫn của họ.
Rồi vào tháng 7 năm 2011, Apple rút iTunes ra khỏi Mạng Lưới Christian Values, một cổng truyền thông nhằm gây quĩ cho các cơ quan bác ái. Phúc trình NRB viết rằng hành động này được đưa ra là do những lời khiếu nại cho rằng một số cơ quan bác ái này có những chính sách chỉ trích các chương trình đồng tính.
Nhìn chung, phúc trình kết luận rằng một số chính sách của Apple đối với các ứng dụng của họ rất rộng và mơ hồ và trong nhiều trường hợp rõ ràng có tính kiểm duyệt đối với nội dung tôn giáo. Khi đề cập tới các nội dung như chế diễu, hài hước hay bình luận chính trị, thì qui luật của họ khác hẳn, không hề có giới hạn.
Thí dụ, các hướng dẫn của họ về tôn giáo buộc phải ngăn chặn nội dung nào “xúc phạm, có tinh thần hẹp hòi” hay chứa các tư liệu “lạm dụng” hay “không thích đáng” hoặc “không chấp nhận được”. Sử dụng các từ ngữ mơ hồ này cho thấy Apple mặc tình dành quyền ấn định lấy nội dung tôn giáo nào họ ưa thích và nội dung nào cần loại bỏ.
Phúc trình kết luận: rõ ràng các chính sách của Apple đối với nội dung tôn giáo thiếu sót một cách trầm trọng nếu xét chúng theo các tiêu chuẩn về tự do phát biểu đã được Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ thiết lập qua Tu Chính Án Thứ Nhất.
Công ty Google
Nói đến Google, phúc trình viết rằng công ty này đã khước từ không chịu đặt một quảng cáo phò sự sống của Kitô Giáo do Viện Kitô Giáo yêu cầu trên bộ máy tìm kiếm của họ. Quảng cáo này bị khước từ với lý do cho rằng chính sách của Google “không cho phép đăng bất cứ quảng cáo nào của các trang mạng có chứa nội dung phá thai và liên hệ tới tôn giáo”.
Viện Kitô Giáo bèn đưa Google ra tòa và nhờ thế họ phải cho đăng quảng cáo trên. Nhưng sau đó, Google thay đổi chính sách bằng lòng nhận đăng các quảng cáo về phá thai của các nhóm tôn giáo miễn là phải viết chúng một cách dựa vào sự kiện. Tuy nhiên, chính sách của Google vẫn tiếp tục ngăn chặn bất cứ quảng cáo về phá thai nào có những câu đại loại như “phá thai là sát nhân” vì câu này bị coi là “kinh tởm” (gruesome).
Một vấn đề khác được phúc trình nói đến liên hệ tới các hướng dẫn của Google về các dụng cụ liên mạng (Web tools) họ dành cho các nhóm bất vụ lợi. Các giáo hội, các nhóm tín ngưỡng, hay các tổ chức nào khi tuyển dụng người có căn cứ vào khuynh hướng tôn giáo hay tính dục của người ta đều không được sử dụng các dụng cụ này một cách tự do hay giảm giá. Phúc trình cho hay các giáo hội Kitô Giáo nạp đơn với Google xin hưởng qui chế bất vụ lợi đã bị họ bác đơn.
Một trường hợp nữa liên hệ tới Google và việc một trang mạng Na Uy có lời chỉ trích nhóm Scientology. Các luật sư đại diện cho Scientology phản đối với Google rằng trang mạng kia chứa nội dung có bản quyền. Kết quả, các trang chỉ trích của trang mạng này bị đục bỏ khỏi thư mục của Google.
Phúc trình của NRB cho rằng hành động trên gây bối rối vì hiện đang có nhiều nhóm Kitô Giáo vạch trần các phong trào tôn giáo thiếu trung thành với Thánh Kinh. Để làm việc đó, họ phải trích dẫn từ những nguồn nguyên khởi. Luật về bản quyền cho phép người ta sử dụng một cách công tâm các tư liệu để tường thuật và phê bình, nên phương thức hành động của Google quả đã ngăn chặn một cách bất công các nhóm Kitô Giáo hợp pháp, không để họ phê bình điều họ coi là giáo huấn sai lạc.
Lúc đang hoạt động tại Trung Quốc qua một trang mạng địa phương của họ, Google cũng tỏ ý sẵn sàng hợp tác với chính phủ nước này qua việc cho vào hồ sơ đen của bộ máy tìm kiếm bất cứ từ ngữ nào liên quan đến nhóm Pha Luân Công và Đức Đạt Lai Đạt Ma.
Phúc trình kết luận phần nói về Google bằng cách trích dẫn lời của Scott Cleland, cựu phó phụ tá Bộ Trưởng Ngoại Giao phụ trách Chính Sách Thông Tin và Truyền Thông, khi ông ta nói rằng “Google đã bác bỏ các giá trị truyền thống của Do Thái Giáo và Kitô Giáo”.
Theo phúc trình của NRB, Facebook cũng phạm tội kiểm duyệt. Công ty này có chính sách loại bỏ các lời bình phẩm chống đồng tính luyến ái khỏi các trang mạng của mình và từng hùn hạp với các tổ chức chuyên cổ vũ các nghị trình đồng tính luyến ái. Phúc trình kể lại một trường hợp trong đó Facebook bãi bỏ việc đăng một bức hình hai người đàn ông hôn nhau. Nhưng quyết định này ngay sau đó được đảo ngược và Facebook ngỏ lời xin lỗi. Ngược lại, nhiều trường hợp đăng hình có nội dung tính dục khác, không liên hệ tới đồng tính luyến ái, thì bị lấy xuống một cách vĩnh viễn.
Ngôn ngữ hận thù
Ngoại trừ Twitter, chính sách các nền truyền thông chính dựa vào liên mạng đều có những định nghĩa hết sức lỏng lẻo về điều bị họ coi là ngôn ngữ hận thù (hate speech). Điều này quả là một đe dọa đối với quyền tự do phát biểu. Thí dụ, Facebook chẳng hạn, đã ra lệnh ngăn cấm “các nội dung tôn giáo gây khích động (inflammatory); các nghị trình tôn giáo có tính chính trị”. Dựa vào các hướng dẫn của Google, phúc trình cho hay họ định nghĩa như sau về ngôn ngữ hận thù: “chúng tôi hiểu ngôn ngữ hận thù là bất cứ nội dung nào cổ vũ hận thù… đối với các nhóm dựa vào… tôn giáo… hay khuynh hướng tính dục/bản sắc giới tính”.
Luật lệ của Google cũng ngăn chặn các nội dung quảng cáo nào chỉ trích các nhóm vì tôn giáo, khuynh hướng tính dục hay bản sắc giới tính của họ. Phúc trình nhấn mạnh rằng việc ấy đã loại bỏ các quảng cáo của các nhóm phò gia đình nhằm chống lại cố gắng của các nhóm đồng tính muốn vận động cho hôn nhân đồng tính được hợp pháp hóa. Việc ấy cũng có nghĩa là các chỉ trích chống các tôn giáo hay giáo phái sai lạc về thần học đều vi phạm chính sách của Google.
Phúc trình tiếp tục nhận dạng nhiều vấn đề tương tự của các công ty truyền thông mới khác, như MySpace, một công ty cũng có những chính sách hết sức rộng rãi và mơ hồ khi nói tới ngôn ngữ hận thù và đồng tính luyến ái. Các công ty cung cấp dịch vụ liên mạng như Comcast, AT&T và Verizon cũng vi phạm quyền tự do phát biểu và các luật lệ của họ cũng cho phép việc kiểm duyệt đối với bài vở có nội dung Kitô Giáo. Phúc trình tha thiết kêu gọi các công ty này thay đổi chính sách của họ để bảo vệ quyền tự do phát biểu cũng như từ bỏ việc kiểm soát đối với các quan điểm Kitô Giáo hợp pháp.
Căn cứ vào mô tả trên trang mạng của họ, NRB là một hiệp hội quốc tế có tính không bè phái của các nhà truyền thông Kitô Giáo. Theo phúc trình của họ, dù các phương tiện truyền thông mới, nhờ liên mạng mà trở thành khả thể, đã mở ra nhiều tiềm năng mới cho việc trao đổi ý niệm và ý kiến, nhưng đồng thời, chúng cũng tạo ra nhiều ưu tư đáng kể trong cách một số công ty lớn đang nắm quyền kiểm soát kỹ nghệ này. Về phương diện tôn giáo, phúc trình thấy rất nhiều vấn đề do lối kiểm soát này gây ra: “Kết luận của chúng tôi là các ý niệm Kitô Giáo và các nội dung tôn giáo khác rõ ràng và hiện đang phải đương đầu với nguy cơ bị kiểm duyệt trên các nền truyền thông dựa vào liên mạng”. Bản phúc trình tiết lộ một số phương cách được các công ty khổng lồ thuộc truyền thông mới sử dụng để ngầm phá hoại tôn giáo.
Công ty Apple
Một số công ty đã bắt đầu tẩy chay các nội dung Kitô Giáo, trong khi đó, một số khác đã đưa ra các hướng dẫn chắc chắn sẽ dẫn tới việc kiểm duyệt trong tương lai. Đã có hai dịp trong đó Apple ngăn chặn các ứng dụng (apps) Kitô Giáo trên iTunes App Store vì nội dung tôn giáo. Nói đúng hơn, các ứng dụng duy nhất bị Apple ngăn chặn vì quan điểm tôn giáo là các ứng dụng phản ảnh quan điểm Kitô Giáo.
Tháng 11 năm 2010, Apple rút lại việc họ chấp thuận một ứng dụng gọi là Manhattan Declaration App. Tuyên ngôn này là lời phát biểu niềm tin Kitô Giáo về hôn nhân, về tính thánh thiêng của sự sống và về tự do tôn giáo. Lý do nêu ra là: một trong các điểm của tuyên ngôn cho rằng tác phong đồng tính là phi luân và điều này, theo quan điểm của Apple, là gây xúc phạm.
Sau đó, vào tháng 3 năm 2011, Apple cũng đã kiểm duyệt một ứng dụng dành cho tổ chức Exodus International, một thừa tác vụ Kitô Giáo nhằm giúp người đồng tính từ bỏ lối sống của họ. Một lần nữa, Apple cho hay việc ấy gây xúc phạm và vi phạm các hướng dẫn của họ.
Rồi vào tháng 7 năm 2011, Apple rút iTunes ra khỏi Mạng Lưới Christian Values, một cổng truyền thông nhằm gây quĩ cho các cơ quan bác ái. Phúc trình NRB viết rằng hành động này được đưa ra là do những lời khiếu nại cho rằng một số cơ quan bác ái này có những chính sách chỉ trích các chương trình đồng tính.
Nhìn chung, phúc trình kết luận rằng một số chính sách của Apple đối với các ứng dụng của họ rất rộng và mơ hồ và trong nhiều trường hợp rõ ràng có tính kiểm duyệt đối với nội dung tôn giáo. Khi đề cập tới các nội dung như chế diễu, hài hước hay bình luận chính trị, thì qui luật của họ khác hẳn, không hề có giới hạn.
Thí dụ, các hướng dẫn của họ về tôn giáo buộc phải ngăn chặn nội dung nào “xúc phạm, có tinh thần hẹp hòi” hay chứa các tư liệu “lạm dụng” hay “không thích đáng” hoặc “không chấp nhận được”. Sử dụng các từ ngữ mơ hồ này cho thấy Apple mặc tình dành quyền ấn định lấy nội dung tôn giáo nào họ ưa thích và nội dung nào cần loại bỏ.
Phúc trình kết luận: rõ ràng các chính sách của Apple đối với nội dung tôn giáo thiếu sót một cách trầm trọng nếu xét chúng theo các tiêu chuẩn về tự do phát biểu đã được Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ thiết lập qua Tu Chính Án Thứ Nhất.
Công ty Google
Nói đến Google, phúc trình viết rằng công ty này đã khước từ không chịu đặt một quảng cáo phò sự sống của Kitô Giáo do Viện Kitô Giáo yêu cầu trên bộ máy tìm kiếm của họ. Quảng cáo này bị khước từ với lý do cho rằng chính sách của Google “không cho phép đăng bất cứ quảng cáo nào của các trang mạng có chứa nội dung phá thai và liên hệ tới tôn giáo”.
Viện Kitô Giáo bèn đưa Google ra tòa và nhờ thế họ phải cho đăng quảng cáo trên. Nhưng sau đó, Google thay đổi chính sách bằng lòng nhận đăng các quảng cáo về phá thai của các nhóm tôn giáo miễn là phải viết chúng một cách dựa vào sự kiện. Tuy nhiên, chính sách của Google vẫn tiếp tục ngăn chặn bất cứ quảng cáo về phá thai nào có những câu đại loại như “phá thai là sát nhân” vì câu này bị coi là “kinh tởm” (gruesome).
Một vấn đề khác được phúc trình nói đến liên hệ tới các hướng dẫn của Google về các dụng cụ liên mạng (Web tools) họ dành cho các nhóm bất vụ lợi. Các giáo hội, các nhóm tín ngưỡng, hay các tổ chức nào khi tuyển dụng người có căn cứ vào khuynh hướng tôn giáo hay tính dục của người ta đều không được sử dụng các dụng cụ này một cách tự do hay giảm giá. Phúc trình cho hay các giáo hội Kitô Giáo nạp đơn với Google xin hưởng qui chế bất vụ lợi đã bị họ bác đơn.
Một trường hợp nữa liên hệ tới Google và việc một trang mạng Na Uy có lời chỉ trích nhóm Scientology. Các luật sư đại diện cho Scientology phản đối với Google rằng trang mạng kia chứa nội dung có bản quyền. Kết quả, các trang chỉ trích của trang mạng này bị đục bỏ khỏi thư mục của Google.
Phúc trình của NRB cho rằng hành động trên gây bối rối vì hiện đang có nhiều nhóm Kitô Giáo vạch trần các phong trào tôn giáo thiếu trung thành với Thánh Kinh. Để làm việc đó, họ phải trích dẫn từ những nguồn nguyên khởi. Luật về bản quyền cho phép người ta sử dụng một cách công tâm các tư liệu để tường thuật và phê bình, nên phương thức hành động của Google quả đã ngăn chặn một cách bất công các nhóm Kitô Giáo hợp pháp, không để họ phê bình điều họ coi là giáo huấn sai lạc.
Lúc đang hoạt động tại Trung Quốc qua một trang mạng địa phương của họ, Google cũng tỏ ý sẵn sàng hợp tác với chính phủ nước này qua việc cho vào hồ sơ đen của bộ máy tìm kiếm bất cứ từ ngữ nào liên quan đến nhóm Pha Luân Công và Đức Đạt Lai Đạt Ma.
Phúc trình kết luận phần nói về Google bằng cách trích dẫn lời của Scott Cleland, cựu phó phụ tá Bộ Trưởng Ngoại Giao phụ trách Chính Sách Thông Tin và Truyền Thông, khi ông ta nói rằng “Google đã bác bỏ các giá trị truyền thống của Do Thái Giáo và Kitô Giáo”.
Theo phúc trình của NRB, Facebook cũng phạm tội kiểm duyệt. Công ty này có chính sách loại bỏ các lời bình phẩm chống đồng tính luyến ái khỏi các trang mạng của mình và từng hùn hạp với các tổ chức chuyên cổ vũ các nghị trình đồng tính luyến ái. Phúc trình kể lại một trường hợp trong đó Facebook bãi bỏ việc đăng một bức hình hai người đàn ông hôn nhau. Nhưng quyết định này ngay sau đó được đảo ngược và Facebook ngỏ lời xin lỗi. Ngược lại, nhiều trường hợp đăng hình có nội dung tính dục khác, không liên hệ tới đồng tính luyến ái, thì bị lấy xuống một cách vĩnh viễn.
Ngôn ngữ hận thù
Ngoại trừ Twitter, chính sách các nền truyền thông chính dựa vào liên mạng đều có những định nghĩa hết sức lỏng lẻo về điều bị họ coi là ngôn ngữ hận thù (hate speech). Điều này quả là một đe dọa đối với quyền tự do phát biểu. Thí dụ, Facebook chẳng hạn, đã ra lệnh ngăn cấm “các nội dung tôn giáo gây khích động (inflammatory); các nghị trình tôn giáo có tính chính trị”. Dựa vào các hướng dẫn của Google, phúc trình cho hay họ định nghĩa như sau về ngôn ngữ hận thù: “chúng tôi hiểu ngôn ngữ hận thù là bất cứ nội dung nào cổ vũ hận thù… đối với các nhóm dựa vào… tôn giáo… hay khuynh hướng tính dục/bản sắc giới tính”.
Luật lệ của Google cũng ngăn chặn các nội dung quảng cáo nào chỉ trích các nhóm vì tôn giáo, khuynh hướng tính dục hay bản sắc giới tính của họ. Phúc trình nhấn mạnh rằng việc ấy đã loại bỏ các quảng cáo của các nhóm phò gia đình nhằm chống lại cố gắng của các nhóm đồng tính muốn vận động cho hôn nhân đồng tính được hợp pháp hóa. Việc ấy cũng có nghĩa là các chỉ trích chống các tôn giáo hay giáo phái sai lạc về thần học đều vi phạm chính sách của Google.
Phúc trình tiếp tục nhận dạng nhiều vấn đề tương tự của các công ty truyền thông mới khác, như MySpace, một công ty cũng có những chính sách hết sức rộng rãi và mơ hồ khi nói tới ngôn ngữ hận thù và đồng tính luyến ái. Các công ty cung cấp dịch vụ liên mạng như Comcast, AT&T và Verizon cũng vi phạm quyền tự do phát biểu và các luật lệ của họ cũng cho phép việc kiểm duyệt đối với bài vở có nội dung Kitô Giáo. Phúc trình tha thiết kêu gọi các công ty này thay đổi chính sách của họ để bảo vệ quyền tự do phát biểu cũng như từ bỏ việc kiểm soát đối với các quan điểm Kitô Giáo hợp pháp.