Tầm quan trọng của sự cam kết của các tôn giáo, nhất là về sự sống

Đức Hồng Y Turkson khẳng định: "Tương lai của nhân loại đang bị đe dọa"

ROMA - Để chuẩn bị cho cuộc họp của đại diện các tôn giáo lớn ở Átxidi (Assisi, Ý) vào ngày 27-10 tới, Đức Hồng Y Peter Kodwo Appiah Turkson, Chủ tịch Hội đồng Tòa thánh về Công lý và Hòa bình, đã gợi ra trong nhật báo L'Osservatore Romano tầm quan trọng của sự cam kết của các cộng đồng tôn giáo cho công lý và hòa bình.

25 năm sau cuộc gặp gỡ đầu tiên được tổ chức theo sáng kiến của ĐTC Gioan Phaolô II, Đức Hồng Y nhắc lại rằng cuộc đối thoại giữa các tôn giáo chuyển qua "một cuộc đối thoại chân thành, tôn trọng đầy đủ các sự khác biệt và tính đa dạng của các truyền thống tôn giáo". Cùng nhau, các tôn giáo khác nhau được mời gọi "biến đổi não trạng và cơ cấu", nhất là những gì liên quan đến "quyền sống", mà không có nó "thì không thể hưởng các các quyền khác được".

Đức Hồng Y Turkson khẳng định trong bài viết trên tờ L'Osservatore Romano: “Nói về sự cam kết của các cộng đồng tôn giáo cho công lý và hòa bình có nghĩa là gợi ra sự hợp tác vì lợi ích chung của xã hội, trong khuôn khổ cuộc đối thoại của họ”.

Ngài giải thích: “Các nền văn hóa và tôn giáo của thế giới đều có một di sản các giá trị và sự phong phú tinh thần để chia sẻ với nhau, và có thể được coi là một sự chuẩn bị cho Chúa Kitô. Các truyền thống tinh thần và luân lý này có thể cho phép một cuộc đối thoại phong nhiêu bám chặt vào một nền tảng chung. Chính trên nền tảng này mà có thể triển khai cuộc đối thoại chân thành, tôn trọng đầy đủ các sự khác biệt và tính đa dạng của các truyền thống tôn giáo".

Ngài nói tiếp: “Mỗi cộng đồng tôn giáo được mời gọi nuôi dưỡng một cuộc đối thoại với các tôn giáo khác, mở ra cho sự lắng nghe để có thể cùng đi chung trong hòa bình, và cung cấp những gì mình có tốt nhất để xây dựng một thế giới công bằng hơn và đoàn kết hơn. Trong khi người ta không phải luôn luôn có thể bắt đầu một cuộc đối thoại về thần học hay tín lý, có các con đường khác tồn tại, vốn đáng nghiên cứu kỹ thêm, và nhất là con đường đối thoại trên bình diện sự sống và các công trình".

Đức Hồng Y giải thích: “Đối thoại giả định rằng các bên đối thoại tiếp đón nhau và chấp nhận nhau trong đặc thù của mình, với các điểm mạnh và điểm yếu của mình. Đó là con đường chủ đạo của đối thoại và hợp tác vì lợi ích chung: tôn trọng bên kia mà không bỏ qua căn tính của họ, nhưng tìm cách hiểu căn tính ấy”.

Đấu tranh chống lại các cơ cấu hỗ trợ tội lỗi

Đức Hồng Y Turkson khẳng định: “Tín hữu của các tôn giáo khác nhau được mời gọi hợp nhất sức mạnh của mình, để tăng cường đoàn kết và tình huynh đệ giữa các dân tộc, đặc biệt là đấu tranh chống lại các nguyên nhân của bất công, và làm việc để thay đổi não trạng và cơ cấu, vốn tiếc thay thường hỗ trợ tội lỗi".

Trong bối cảnh này, "quyền sống đáng hưởng sự quan tâm đặc biệt, bởi vì không có quyền này, không thể hưởng các quyền khác được". Đức Hồng y khẳng định: “Nói về quyền sống, có nghĩa là gợi ra cùng lúc nơi mình sinh ra và lớn lên, tức là gia đình, một định chế đã bị tấn công ngày nay. Người ta không thể đặt lại vấn đề quyền một người được lập gia đình đúng theo kế hoạch của Đấng Sáng Tạo, sinh con cái, giáo dục con cái theo niềm tin tôn giáo của mình".

Đức Hồng Y Turkson mời gọi hãy tránh một số cạm bẫy, để cho "sự hợp tác của các cộng đồng tôn giáo phục vụ công lý và hòa bình được phong nhiêu”.

Ngài khẳng định: “Cạm bẫy đầu tiên là lèo lái tôn giáo theo ý mình. Thông thường, cái bẫy này là hậu quả của sự cuồng tín và cực đoan, vốn tìm cách áp đặt niềm tin của họ trên người khác bằng vũ lực và bạo lực. Bạo lực nhân danh Thiên Chúa có thể dễ dàng tìm thấy gốc rễ của nó trong bối cảnh của sự mù quáng tôn giáo. Một hình thức bạo lực đặc biệt đáng lo ngại là hiện tượng khủng bố".

Cuối cùng Ngài nhấn mạnh: “Ngoài ra còn có các hình thức bạo lực quanh co, vốn là mối đe dọa nghiêm trọng đến sự sống và tương lai của nhân loại. Chỉ cần nghĩ đến bạo lực chống quyền sống, vốn được phát tán và cổ vũ bởi một não trạng chống sinh đẻ bằng nhiều cách thức: tránh thai, phá thai, luật chống sinh sản, sự triệt sản được khuyến khích ở các nước nghèo bởi một số tổ chức phi chính phủ, kiểm soát bắt buộc số sinh, và sự an tử".

Đức Hồng Y Turkson khẳng định: “Do đó, điều quan trọng là các cộng đồng tôn giáo – nhân danh Thiên Chúa là nguồn mạch, tác giả và cùng đích của sự sống – cần hiệp nhất các nỗ lực của mình ở mọi cấp độ, và tham gia vào việc thúc đẩy và bảo vệ sự sống từ lúc thụ thai cho đến cái chết tự nhiên. Tương lai của nhân loại đang bị đe dọa". (Zenit 11-7-2011)

Nguyễn Trọng Đa