Việc đề nghị hợp pháp hoá thị trường mua bán các cơ phận của con người

Một xã hội con người ăn thịt con người

Việc đề nghị hợp pháp hoá thị trường mua bán các cơ phận của con người này không phải là điều gì mới lạ. Vào năm 2006, trong một cuộc phỏng vấn đăng trên tờ báo Thời Sự San Francisco (San Francisco Chronicle), ngay sau đó được tờ New York Times và The Wall Street Journal chọn để đưa lên trong báo của họ, rồi kế đến, ông Gary Becker, một nhà kinh tế đoạt giải Nobel, kêu gọi luật pháp chuẩn thuận việc mở ra một thị trường hợp pháp hóa cho việc mua bán các bộ phận cơ thể con người. Cuộc vận động của Gary Becker đã gây nhiều tiếng vang, cũng như những dư luận phản đối cho là hành động này mà xã hội chấp nhận thì thật là sự liều lĩnh và đáng xấu hổ cho nhân loại. Tuy nhiên, do nhu cầu, danh sách những con người đang lâm bệnh sợ không còn sống sót được nữa đã bí mật mua lại những quả thận hoặc gan mỗi ngày một thêm dài ra ở Mỹ. Mới đây, cây bút Jessica Pauline Ogilvie trong các trang báo của tờ Los Angeles Times đã bày tỏ hy vọng rằng thị trường mua bán thận sẽ được hợp pháp hoá: nếu việc mua và bán nội tạng được luật pháp công nhận, rất nhiều người nghèo sẽ có thể kiếm thêm tiền và nhiều người bị bệnh sẽ giải quyết được vấn đề bệnh tật của họ.

Cuộc tranh luận mỗi ngày một mạnh mẽ. Nhiều người, trong đó có rất nhiều bác sĩ, cho rằng việc mua và bán thận nên được hợp pháp hoá trong điều kiện có sự nhất trí đầy đủ và được thông báo đến những bên liên can, cùng với sự hỗ trợ y tế cả trước và đặc biệt là sau khi chiết xuất cơ phận này ra khỏi cơ thể trong điều kiện bảo đảm chắc chắn sự chuẩn xác, dù có đồng ý hay không theo quan điểm từng cá nhân, cho thấy sự việc này mang tính thực tế. Bên cạnh đó, các nền dân chủ phương Tây có khuynh hướng nghiêng về việc quyền cá nhân tự quyết trong sự lựa chọn liên quan tới sức khỏe và sự sống của mỗi người, càng cho thấy những trở ngại liên quan đến pháp lý, đạo đức ở một mức độ nào đó rồi sớm hay muộn gì cũng sẽ được giải quyết.

Những người chống lại đề nghị hợp pháp hóa thị trường cho biết sự việc này chỉ có lợi cho người giàu, theo họ thì: (1) đó chính là một hình thức nô lệ hiện đại mà những người giàu là chủ ông trục lợi nhiều nhất; (2) đó là một sự dối trá, ngụy tạo dưới lớp vỏ bọc luật pháp để rêu rao về sự đồng thuận tự do, là điều mà tất yếu sẽ dẫn đến hệ quả thật thảm hại: làm cho nhiều người bán đi một phần thân thể của chính mình; (3) đó là việc trục lợi của một “thế lực đen” thông qua sự hợp pháp hoá thương mại mua bán đối với những cơ phận được chính chủ thể cơ phận đó hiến tặng tự nguyện, bởi vì nếu đề nghị này được hợp pháp hóa sẽ có tác động tiêu cực đến sự đóng góp tự nguyện các cơ phận cho mục đích nhân đạo, và có nguy cơ trở thành những phi vụ thương mại bất chính làm tổn hại đến nhân phẩm và tính luân lý, đạo đức. Giuseppe Remuzzi, một bác sĩ người Ý chuyên về lắp ghép cơ phận, nhận ra sự thất vọng của nhiều người trước sự kiện này, đã viết trong tờ nhật báo hàng ngày của Ý, tờ Corriere della Sera, "Chúng ta không thể chấp nhận việc mua và bán các cơ quan, thậm chí nếu quy định của pháp luật cho phép."

Đứng ở vị trí đối lập với vụ việc mang tính thương mại như vậy, phải thành thực mà nhận rằng vấn đề đạo đức không phải là điều quan tâm hàng đầu của những người bán các cơ phận của mình. Trong lịch sử nhân loại, những con người không còn hy vọng gì để có thể sống được nữa đã từng dùng đến các biện pháp liều lĩnh để cứu bản thân họ hoặc người mà họ yêu thương bằng cách cắt đi một cơ phận của họ. Nếu khoa học y tế hiện nay cho phép con người vượt qua tất cả các mức giới hạn của đạo đức, nhân vị, thì cái lý do căn bản nằm ẩn sau sự việc này là: “sự liều lĩnh điên rồ này là do cái nghèo mà ra.” Và một xã hội mà "hợp pháp hóa " cái sự liều lĩnh điên rồ này đúng là một xã hội không có khả năng bảo vệ công dân của họ. Tuy nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất, vẫn hệ tại nơi chính người mua. Chúng ta không cần phải suy nghĩ, cân nhắc nhiều, trọng tâm của vấn đề nằm ở đây là: liệu chúng ta có sẵn sàng chấp nhận rằng một người mua sức khỏe cho bản thân mình, hoặc cứu lấy cuộc sống của chính mình, bằng cách mua lấy một cơ phận từ cơ thể của người khác để thay thế là một hành vi thích đáng?

Liệu chúng ta có còn tin rằng, trong thực tế, một khi xã hội mở cửa cho loại thị trường này, thị trường mà con người ăn thịt đồng loại mình, thì xã hội đó có còn là một xã hội dân chủ và văn minh không… !!!

Philip Tran chuyển ngữ

Theo nguồn L’Osservatore Romano.