Ông George Weigel bác bỏ các chỉ trích về tiến trình phong chân phước quá nhanh
Roma – Ông George Weigel, là học giả và người viết tiểu sử giáo hoàng, bác bỏ các chỉ trích về tiến trình phong chân phước quá nhanh cho ĐTC Gioan Phaolô II, khi ông nói các lời cáo buộc, rằng ĐTC phải chịu trách nhiệm về các vụ bê bối xảy ra trong triều đại Ngài, là hoàn toàn vô căn cứ.
Phát biểu với hãng tin CNA trong cuộc phỏng vấn ngày 25-4, ông nói: “Việc điều tra cuộc đời ĐTC Gioan Phaolô II là rất kỹ lưỡng, và kết quả làm thành bốn tập sách dày”. Trước tiên, ông Weigel, tác giả cuốn tiểu sử năm 1999 của ĐTC Gioan Phaolô II mang tên “Chứng nhân cho Hy vọng”, phản đối các lời cho rằng tiến trình phong chân phước cho Ngài đã đi quá nhanh.
Ông nói: “ĐTC Gioan Phaolô II được miễn thời gian chờ đợi năm năm thường theo quy định, từ lúc chết đến lúc chính thức bắt đầu tiến trình phong chân phước, giống như trong trường hợp của Mẹ Teresa - một thí dụ khác, do có sự xác tín phổ biến về sự thánh thiện của người đã khuất”.
Ông Weigel cũng thảo luận lập luận cho rằng các vụ bê bối lạm dụng tình dục được dưa ra ánh sáng dưới triều của ĐTC Gioan Phaolô II - cũng như các vấn đề đã nổi lên với linh mục Marcial Maciel, người sáng lập Tu hội “Quân binh Chúa Kitô” - là các yếu tố không có lợi cho vụ phong chân phước.
Ông giải thích: “Trong thực tế, tại Mỹ và các nước khác, phần lớn các trường hợp lạm dụng đã không xảy dưới triều của ĐTC Gioan Phaolô II, mặc dù các sự phát hiện này xuất hiện dưới thời Ngài”.
"ĐTC Gioan Phaolô II là một nhà cải cách vĩ đại của chức linh mục, và sứ vụ truyền chức linh mục của Giáo hội có hình dạng tốt hơn ngày hôm nay, nhờ ngài, hơn là so với thời năm 1978."
Ông nói thêm: “Nếu người ta không hiểu được như thế, người ta sẽ không ở trong vị thế an toàn rất an toàn, để có thể đánh giá ĐTC Gioan Phaolô II đã xử lý cuộc khủng hoảng lạm dụng này như thế nào, khi nó bung ra trước mặt công chúng năm 2002".
Ông Weigel cũng nhìn nhận rằng một số Văn phòng của Tòa thánh, nhất là Thánh bộ Giáo sĩ, "đã chậm hơn so với chức năng cần có của họ để nhận ra được bản chất của vấn đề ở Mỹ và đề nghị các thuốc chữa thích hợp cho nó”.
Tuy nhiên, về phía ĐTC Gioan Phaolô II, ông nói: “Một khi sự việc trở nên rõ ràng, vào tháng 4-2002, là các giám mục Mỹ không xử lý được, và cần có sự can thiệp của ĐTC, Ngài đã can thiệp và nói rõ ràng rằng ‘không có chỗ trong hàng linh mục cho những người lạm dụng tình dục người trẻ’”.
Về mối tương quan của ĐTC Gioan Phaolô II với linh mục Maciel, ông Weigel nói rằng ĐTC đã bị cựu linh mục này "lừa dối”, cùng với "rất nhiều, rất nhiều người".
Nhà viết tiểu sử của Giáo hoàng nói rằng các câu hỏi liên quan duy nhất với việc phong chân phước là “liệu việc ĐTC Gioan Phaolô II không nhìn thấy các sự lừa đảo của cha Maciel là hoặc chủ ý, hoặc bị mua chuộc hay hiểm độc hay không".
Ông Weigel giải thích rằng tình hình đầu tiên có nghĩa là "Ngài biết các xảo trá của cha Maciel và không làm gì hết cho tình hình này", và tình hình thứ hai có nghĩa là "Ngài biết rằng Maciel là một kẻ gian lận bệnh lý xã hội và Ngài không quan tâm".
Ông nhấn mạnh: “Không có bằng chứng nào có thể duy trì một câu trả lời tích cực cho bất kỳ câu hỏi nào như trên. Thậm chí việc nghĩ rằng trường hợp này có thể xảy ra là hoàn toàn bỏ quên tính tình của cố Giáo hoàng”.
Ông Weigel nói thêm rằng “thật là không cân xứng chút nào, từ bất kỳ quan điểm lịch sử quan trọng nào để tập trung sự chú ý vào cha Maciel tại thời điểm phong chân phước cho ĐTC Gioan Phaolô II, vì trường hợp của cha chỉ đưa ra một cửa sổ không cần tiết lộ trong suốt hai mươi sáu năm rưỡi làm Giáo hoàng của Ngài, và triều đại Ngài đã làm thay đổi lịch sử của Giáo Hội và thế giới".
Ông Weigel cũng nói đến lời chỉ trích rằng ĐTC Gioan Phaolô II không làm tròn trách vụ, khi họ nêu ra sự suy giảm của Kitô giáo ở châu Âu trong các thập niên gần đây, cũng như các vụ bê bối dưới triều đại Ngài.
Ông nói: “Ngài không thất bại đâu, và ai cho rằng Ngài thất bại là đang sống trong một nơi rất xa lạ".
"Việc làm môn đệ Kitô độc đáo của Ngài và năng lực vượt trội của mình cho cam kết này đã chiếu sáng qua lời nói và việc làm của Ngài, làm cho Kitô giáo trở nên thú vị và hấp dẫn lần nữa trong một thế giới, vốn nghĩ rằng nó đã phát triển nhanh ‘nhu cầu’ cho đức tin tôn giáo."
Nhà viết tiểu sử nói thêm: “Cố ĐTC là một người can đảm phi thường. Chống lại các quy ước văn hoá của thời đại mình, Ngài chứng minh rằng giới trẻ muốn bị thách thức sống cuộc sống chủ nghĩa anh hùng của họ".
Ông Weigel nói: "Ngài nâng phẩm giá của con người lên và tuyên bố tính phổ quát của nhân quyền, trong một cách đã giúp làm giảm sự chuyên chế lớn nhất trong lịch sử nhân loại".
Ông kết luận: “Nếu đây là sự ‘thất bại’ của ĐTC, tôi không biết sự thành công của ĐTC là sẽ như thế nào nữa”. (CNA / EWTN News 25-4-2011)
Nguyễn Trọng Đa
Roma – Ông George Weigel, là học giả và người viết tiểu sử giáo hoàng, bác bỏ các chỉ trích về tiến trình phong chân phước quá nhanh cho ĐTC Gioan Phaolô II, khi ông nói các lời cáo buộc, rằng ĐTC phải chịu trách nhiệm về các vụ bê bối xảy ra trong triều đại Ngài, là hoàn toàn vô căn cứ.
![]() |
Ông nói: “ĐTC Gioan Phaolô II được miễn thời gian chờ đợi năm năm thường theo quy định, từ lúc chết đến lúc chính thức bắt đầu tiến trình phong chân phước, giống như trong trường hợp của Mẹ Teresa - một thí dụ khác, do có sự xác tín phổ biến về sự thánh thiện của người đã khuất”.
Ông Weigel cũng thảo luận lập luận cho rằng các vụ bê bối lạm dụng tình dục được dưa ra ánh sáng dưới triều của ĐTC Gioan Phaolô II - cũng như các vấn đề đã nổi lên với linh mục Marcial Maciel, người sáng lập Tu hội “Quân binh Chúa Kitô” - là các yếu tố không có lợi cho vụ phong chân phước.
Ông giải thích: “Trong thực tế, tại Mỹ và các nước khác, phần lớn các trường hợp lạm dụng đã không xảy dưới triều của ĐTC Gioan Phaolô II, mặc dù các sự phát hiện này xuất hiện dưới thời Ngài”.
"ĐTC Gioan Phaolô II là một nhà cải cách vĩ đại của chức linh mục, và sứ vụ truyền chức linh mục của Giáo hội có hình dạng tốt hơn ngày hôm nay, nhờ ngài, hơn là so với thời năm 1978."
Ông nói thêm: “Nếu người ta không hiểu được như thế, người ta sẽ không ở trong vị thế an toàn rất an toàn, để có thể đánh giá ĐTC Gioan Phaolô II đã xử lý cuộc khủng hoảng lạm dụng này như thế nào, khi nó bung ra trước mặt công chúng năm 2002".
Ông Weigel cũng nhìn nhận rằng một số Văn phòng của Tòa thánh, nhất là Thánh bộ Giáo sĩ, "đã chậm hơn so với chức năng cần có của họ để nhận ra được bản chất của vấn đề ở Mỹ và đề nghị các thuốc chữa thích hợp cho nó”.
Tuy nhiên, về phía ĐTC Gioan Phaolô II, ông nói: “Một khi sự việc trở nên rõ ràng, vào tháng 4-2002, là các giám mục Mỹ không xử lý được, và cần có sự can thiệp của ĐTC, Ngài đã can thiệp và nói rõ ràng rằng ‘không có chỗ trong hàng linh mục cho những người lạm dụng tình dục người trẻ’”.
Về mối tương quan của ĐTC Gioan Phaolô II với linh mục Maciel, ông Weigel nói rằng ĐTC đã bị cựu linh mục này "lừa dối”, cùng với "rất nhiều, rất nhiều người".
Nhà viết tiểu sử của Giáo hoàng nói rằng các câu hỏi liên quan duy nhất với việc phong chân phước là “liệu việc ĐTC Gioan Phaolô II không nhìn thấy các sự lừa đảo của cha Maciel là hoặc chủ ý, hoặc bị mua chuộc hay hiểm độc hay không".
Ông Weigel giải thích rằng tình hình đầu tiên có nghĩa là "Ngài biết các xảo trá của cha Maciel và không làm gì hết cho tình hình này", và tình hình thứ hai có nghĩa là "Ngài biết rằng Maciel là một kẻ gian lận bệnh lý xã hội và Ngài không quan tâm".
Ông nhấn mạnh: “Không có bằng chứng nào có thể duy trì một câu trả lời tích cực cho bất kỳ câu hỏi nào như trên. Thậm chí việc nghĩ rằng trường hợp này có thể xảy ra là hoàn toàn bỏ quên tính tình của cố Giáo hoàng”.
Ông Weigel nói thêm rằng “thật là không cân xứng chút nào, từ bất kỳ quan điểm lịch sử quan trọng nào để tập trung sự chú ý vào cha Maciel tại thời điểm phong chân phước cho ĐTC Gioan Phaolô II, vì trường hợp của cha chỉ đưa ra một cửa sổ không cần tiết lộ trong suốt hai mươi sáu năm rưỡi làm Giáo hoàng của Ngài, và triều đại Ngài đã làm thay đổi lịch sử của Giáo Hội và thế giới".
Ông Weigel cũng nói đến lời chỉ trích rằng ĐTC Gioan Phaolô II không làm tròn trách vụ, khi họ nêu ra sự suy giảm của Kitô giáo ở châu Âu trong các thập niên gần đây, cũng như các vụ bê bối dưới triều đại Ngài.
Ông nói: “Ngài không thất bại đâu, và ai cho rằng Ngài thất bại là đang sống trong một nơi rất xa lạ".
"Việc làm môn đệ Kitô độc đáo của Ngài và năng lực vượt trội của mình cho cam kết này đã chiếu sáng qua lời nói và việc làm của Ngài, làm cho Kitô giáo trở nên thú vị và hấp dẫn lần nữa trong một thế giới, vốn nghĩ rằng nó đã phát triển nhanh ‘nhu cầu’ cho đức tin tôn giáo."
Nhà viết tiểu sử nói thêm: “Cố ĐTC là một người can đảm phi thường. Chống lại các quy ước văn hoá của thời đại mình, Ngài chứng minh rằng giới trẻ muốn bị thách thức sống cuộc sống chủ nghĩa anh hùng của họ".
Ông Weigel nói: "Ngài nâng phẩm giá của con người lên và tuyên bố tính phổ quát của nhân quyền, trong một cách đã giúp làm giảm sự chuyên chế lớn nhất trong lịch sử nhân loại".
Ông kết luận: “Nếu đây là sự ‘thất bại’ của ĐTC, tôi không biết sự thành công của ĐTC là sẽ như thế nào nữa”. (CNA / EWTN News 25-4-2011)
Nguyễn Trọng Đa
