Cao Hùng, Đài Loan, ngày 20 Tháng Mười Một 2010 - Đây là một lá thư của Đức Hồng Y Phaolô Đan Quốc Tỷ (Shan Kuo-hsi) giám mục nghỉ hưu của Giáo Phận Cao Hùng (Đài Loan) gửi cho tất cả các giám mục anh em tại Trung Quốc. Lá thư đề ngày 1 Tháng Năm 2010, nhưng mới được công bố gần đây, có lẽ vì vụ tấn phong giám mục bất hợp thức vừa qua tại Trung Quốc.
Các vị giám mục huynh đệ thương mến!
Nguyện chúc bình an và niềm hoan lạc của Chúa Kitô ở cùng các huynh đệ, vì Ngài đã chiến thắng sự ác và sự chết qua sự trỗi dậy từ cõi chết.
Mặc dù chúng ta chưa bao giờ gặp mặt hay liên hệ bằng thư từ, tôi vẫn cầu nguyện cho các huynh đệ, các giáo phận và toàn Giáo Hội tại Trung Quốc ít nhất bảy lần một ngày. Xin Chúa ban cho các huynh đệ sự bình an và sức khỏe trong cả thể chất và linh hồn. Xin Chúa cũng ban cho các huynh đệ tiến độ công cuộc truyền giáo và mục vụ của các huynh đệ được trôi chảy và thành công. Nguyện chúc tất cả các giáo dân Công Giáo trong giáo phận của các huynh đệ được hiệp nhất trong trái tim và linh hồn, và hợp tác với nhau trong tình yêu thương lẫn nhau. Nguyện chúc mỗi Giáo Hội riêng được trong sự hiệp thông với Giáo Hội Hoàn Vũ để ứng nghiệm theo ý Thiên Chúa chúng ta là có được một đàn chiên và một mục tử.
Một vị giám mục huynh đệ đã từng một lần gợi ý rằng, tôi nên chia sẻ kinh nghiệm mục vụ của mình trên cương vị là một linh mục trong hơn 50 năm và là một giám mục 30 năm với các giám mục huynh đệ. Kể từ khi năm nay là Năm Linh Mục, tôi nghĩ rằng tôi nên chia sẻ một cái gì đó với các giám mục huynh đệ về "mối quan hệ giữa một giám mục và linh mục của mình".
Đức tin Công Giáo của chúng ta cho chúng ta biết rằng, các giám mục là người kế vị các tông đồ và các thực thi sứ vụ giám mục hợp thức trên các giáo phận của họ, và rằng, các linh mục là những cộng sự thân cận nhất của các giám mục trong công cuộc phúc âm hóa và công việc mục vụ. Mối quan hệ giữa một giám mục và các linh mục của ngài là rất thân mật và đa diện. Giờ đây, tôi chia sẻ ngắn gọn với các huynh đệ, những giám mục anh em của tôi, ba điểm sau đây về mối quan hệ quan trọng này.
Mối quan hệ cha-con
Mối quan hệ cha-con, trong đó một giám mục với các linh mục của mình không giống sự gia trưởng như của một xã hội gia phong cổ kính. Dù những hạn chế của bản chất con người, mối quan hệ này nên bắt chước mối tương quan mà Chúa Cha trên trời với Chúa Con đã sinh ra và nhập thể là Chúa Giêsu.
Chúa Cha và người Con duy nhất là Đức Giêsu, có cùng một trái tim, tâm trí, sự sống, hiệp thông và làm việc cùng nhau. Chúa Giêsu là hình ảnh hiện thân của Chúa Cha: "Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: "Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha"? Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình" (Gioan 14:9-10). Cuộc trò chuyện giữa Chúa Giêsu và Philipphê trong phòng kín nơi bữa tiệc ly rõ ràng cho thấy mối quan hệ gần gũi cha-con giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha. Mức độ thân mật này các làm cho các Ngài không thể tách rời và chỉ là một.
Chúa Giêsu hy vọng rằng các môn đệ của Ngài và các tín hữu của Ngài trong các thế hệ sau sẽ yêu thương nhau, và được hiệp nhất với nhau như một. Vì vậy, trong Bữa Tiệc Ly, Ngài cầu nguyện cho họ theo cách này: "Để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một." (Gioan 17:21-22)
Mối quan hệ cha-con giữa Chúa Cha và người Con duy nhất của Ngài như là Các Ngài là một trong sự tồn tại, với một trái tim và một tâm trí, cả hai cùng yêu thương nhau và không thể tách rời. Đây là mô hình hoàn hảo nhất cho mối quan hệ cha-con của giám mục với các linh mục của mình. Mặc dù do sự yếu kém và hạn chế của bản chất con người, mô hình này không thể đạt được sự hoàn hảo, nhưng giám mục và linh mục của mình ít ra là nên cố gắng nhiều để đạt được tiêu chuẩn của một mối quan hệ cha-con.
Nếu giáo phận có thể được so sánh với gia đình, giám mục là người đứng đầu gia đình và các linh mục là con của ngài. Nhiệm vụ chính của người đứng đầu gia đình là đáp ứng nhu cầu của các con về thể chất, trí tuệ và tinh thần, để chúng có thể có được cảm giác an toàn khi ở nhà. Đồng thời người đó phải đặt tất cả nỗ lực của mình vào việc nuôi dạy con cho đến khi chúng trở thành người khôn lớn. Người này cũng có trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình và phát triển sự nghiệp gia đình.
Người đứng đầu gia đình giáo phận chủ yếu nên chăm sóc đời sống của các linh mục và các nhu cầu thiết yếu. Điều này đặc biệt đúng đối với các linh mục già yếu. Các ngài phải được cung cấp chăm sóc y tế thích hợp và sắp xếp chỗ hưu dưỡng. Mặc dù tài chính một của một giáo phận có thể bị eo hẹp, việc chăm sóc cho các linh mục vẫn phải là một ưu tiên. Các giáo xứ lớn hay nhỏ, có thu nhập nhiều hoặc ít. Nhưng việc này giám mục sẽ thường rất bận bịu khi phải đáp ứng tất cả mọi người, điều tốt nhất để làm là chọn các linh mục, nữ tu và giáo dân nhiệt thành, công bằng và có kiến thức trong các vấn đề tài chính để hình thành một ủy ban, dưới sự giám sát của giám mục. Họ nên thiện hảo và công minh trong quản lý và phân phát nguồn tài chính của giáo phận. Điều này sẽ cho phép mỗi linh mục không phải quan tâm về nhu cầu vật chất của họ để họ hoàn toàn dành riêng cho công việc truyền giáo và mục vụ.
Trong giáo phận của tôi, tôi đã thử nghiệm là các giáo xứ lớn hơn chăm sóc các giáo xứ nhỏ hơn. Kết quả tốt đẹp và có lợi cho cả hai bên. Nhưng cần có một cảnh báo: Không để giáo xứ nhỏ dựa dẫm quá nhiều vào các giáo xứ lớn, bởi vì họ phải trở nên tự lực. Sau một thời gian, một khi họ tự lực được rồi thì họ có thể giúp các giáo xứ khác nhỏ hơn hoặc phát triển các sứ vụ mới.
Người đứng đầu giáo phận cũng phải quan tâm về sự phát triển tâm lý và trí tuệ của các linh mục. Ở đây, "tâm lý và trí tuệ" có nghĩa là sự hình thành và phát triển về cảm xúc và lí trí của các linh mục. Một người có cả tâm lý và trí tuệ lành mạnh, có thể đối phó với công việc mục vụ và truyền giáo một cách vững chắc. Tôi trân trọng mời mỗi giám mục lãnh đạo các linh mục trong giáo phận của mình để hình thành một ngôi trường bồi bổ thánh chức, nó sẽ có một bầu không khí ấm áp, thân thiện và đáng yêu, với một tinh thần hợp tác lẫn nhau và chăm sóc cho nhau, và linh mục đoàn sẽ với cùng một trái tim và tâm trí.
Để hình thành một cộng đoàn, các linh mục cần phải thường xuyên liên lạc, liên đới và hiệp thông với nhau. Vì vậy, mỗi linh mục phải yêu thích các cuộc tĩnh tâm và các cuộc hội ngộ linh mục hàng tháng với giám mục. Bên cạnh các bài huấn luyện tinh thần, các linh mục có thể trao đổi kinh nghiệm mục vụ và truyền giáo, không phân biệt là thành công hay thất bại. Họ cũng có thể chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Với sự thay đổi và phát triển, các linh mục cũng cần phải được cập nhật trong Kinh Thánh, thần học, tâm linh, các nghiên cứu mục vụ, giáo luật, phụng vụ, triết học, quản lý và mối quan hệ cá nhân, để bắt kịp được với thời hiện đại. Các giám mục có thể tham gia với các giám mục khác của giáo phận lân cận để mời các học giả và chuyên gia tổ chức các hội thảo để thêm kiến thức cho linh mục trong các vấn đề nêu trên. Ngoài các hội thảo quy mô lớn, và các buổi tĩnh tâm linh mục hàng tháng, mỗi tu viện có thể tổ chức các cuộc hội ngộ mỗi tháng một lần mà không cố định, tổ chức trong các giáo xứ khác nhau luân phiên. Mỗi một lần như vậy có thể hiểu được công việc mục vụ và truyền giáo thực tế tại mỗi giáo xứ. Các linh mục có thể khuyến khích nhau và tìm hiểu các vấn đề cùng quan tâm trong cùng một tu viện.
Người đứng đầu gia đình không chỉ chịu trách nhiệm cho gia đình, các người con cũng có thể có nghĩa vụ của họ nữa. Đầu tiên là phải hiểu tâm lý của người cha và hết lòng thực hiện ý muốn của cha. Mối quan hệ giữa Chúa Giêsu và Cha Ngài là một mô hình hoàn hảo cho các linh mục và giám mục của họ noi theo. Chúa Giêsu nói, lương thực của Ngài là thực thi ý muốn của Cha Ngài (Gioan 4: 31-34) và Ngài "vâng lời cho đến chết, và chết trên cây thập giá" (Thư Philipphê 2:8).
Trước khi giám mục có một quyết định quan trọng về các vấn đề lớn của giáo phận, ngài phải làm việc với Hội đồng Linh mục giáo phận và những người có liên quan, để có sự hiệp thông cơ bản, nghiên cứu, trao đổi quan điểm và sự đồng thuận, trước khi có quyết định cuối cùng. Sau khi giám mục công bố quyết định, các linh mục phải hết lòng phải chấp nhận nó, dùng nó như ý muốn của Thiên Chúa được thể hiện thông qua giám mục. Điều này chắc chắn sẽ mang lại ơn lành từ Thiên Chúa để các linh mục hoàn thành công việc mục vụ và truyền giáo mà giám mục đã giao phó cho mình. Nó cũng sẽ giúp các linh mục cảm thấy hạnh phúc và bình an.
Mối quan hệ thầy-trò
Mối quan hệ của giám mục và các linh mục trong giáo phận của ngài có thể được so sánh với mối quan hệ thầy-trò mà Chúa Giêsu đã có với các môn đệ Ngài. Chúa Giêsu đã dùng tất cả các cơ hội và phương thức để hình thành nhóm môn đệ của riêng mình, và củng cố họ trong ba nhân đức: đức tin, đức tin và đức mến. Ngài đặc biệt làm tấm gương cho họ, do đó dần dần ảnh hưởng đến họ.
Giám mục phải là người đầu tiên làm gương. Trong cuộc sống thường ngày của mình, khi đối xử với con người và sự việc, ngài phải tích cực sống trong ba nhân đức tin-cậy-mến. Giám mục là người bảo vệ và hướng dẫn các nguyên tắc cơ bản của đức tin. Trong tình hình hiện nay, các thách thức lớn được tìm thấy trong mọi khu vực của giáo hội. Giám mục có trách nhiệm bảo vệ và giảng dạy về bốn đặc tính của Giáo Hội, cụ thể là: duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền. Ngài cũng phải bảo vệ hệ thống phân cấp của Giáo Hội, và giảng dạy tầm quan trọng của sự hiệp thông và đoàn kết với người Kế Vị Thánh Phêrô. Ngài không những phải đảm bảo rằng các linh mục của mình hiểu rõ những giáo lý quan trọng, nhưng ngài còn phải tư vấn cho họ để hướng dẫn các giáo dân để hiểu biết chúng. Đối với sự bổ nhiệm liên tục các linh mục về lĩnh vực Kinh Thánh, thần học, tâm linh, giáo luật, đạo đức thần học, mục vụ, truyền giáo và giáo lý, các giám mục có thể tham gia với các giám mục của giáo phận lân cận để phối hợp tổ chức hội nghị. Họ có thể mời các học giả và chuyên gia để giúp họ với chương trình cập nhật của họ.
Hơn nữa, các giám mục nên khuyến khích các linh mục của mình đọc sách tốt. Sẽ rất là tốt nếu mỗi tu viện thiết lập một ủy ban trong việc bổ nhiệm các linh mục. Họ có thể gặp nhau mỗi tháng một lần. Mỗi linh mục có thể chia sẻ những gì mình đã học được từ việc đọc sách và suy ngẫm của mình. Bằng cách này, việc đọc sách của mỗi người có thể có lợi ích khác nhau.
Các giáo phận thậm chí có thể hình thành nhóm nghiên cứu, dựa theo hiểu biết và chuyên môn của các linh mục về Kinh Thánh, thần học, mục vụ, truyền giáo, thần học luân lý, giáo luật, giáo lý và quản lý giáo xứ. Sau này, khi có phát sinh thắc mắc, các nhóm nghiên cứu đặc biệt có thể được mời tham gia nghiên cứu và giải thích chúng.
Mối quan hệ đồng sự trong công việc Mục vụ và Truyền Giáo
Khi Chúa Giêsu công bố Tin Mừng trên Trái Đất này, Ngài đã lựa chọn các tông đồ làm người đồng sự và cộng tác. Khi các tông đồ đã nhận nhiệm vụ rao giảng, họ cũng được lựa chọn người đồng sự và cộng tác. Các ngài đặt tay trên họ và tận hiến họ thành một linh mục hoặc tư tế. Ngày nay, giáo dân thường gọi họ là "Cha", bởi vì họ giúp giám mục chăm sóc cho đời sống tinh thần và nhu cầu của giáo dân. Để có thể chăm sóc đúng cách cho đời sống tinh thần và nhu cầu của giáo dân, cũng như để mở rộng công tác rao giảng Tin Mừng, khi mà nhiều người không có đức tin không chấp nhận Tin Mừng và rửa tội làm con cái Thiên Chúa, giám mục và linh mục phải làm việc chặt chẽ với nhau. Trong công việc mục vụ và truyền giáo, linh mục là cộng sự và bạn bè thân thiết nhất của giám mục. Vì vậy, trong quá trình lập kế hoạch và hoạch định chính sách cho công việc mục vụ và truyền giáo, giám mục nên cho phép các linh mục tham gia nghiên cứu và thảo luận. Sau đó, chỉ sau khi đạt đến một sự đồng thuận, kế hoạch cần được thực hiện. Quá trình này có vẻ như là một sự lãng phí thời gian, nhưng trong thực tế, nó lại tiết kiệm thời gian. Nếu người thực thi tham gia trong việc lập kế hoạch và ra quyết định thì sau này nhiệm vụ sẽ được thực hiện kỹ hơn và hiệu quả hơn.
Nếu giám mục sống như Chúa Giêsu, giám mục không thể xem các linh mục như là nhân viên hay công chức của mình. Trái lại, ngài sẽ gọi linh mục là đồng sự và bạn bè của mình. Ngài sẽ hiệp thông với họ về các kế hoạch cho công việc mục vụ và truyền giáo. "Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Gioan 15:15). Nếu các linh mục, với cùng một tâm trí và một trái tim, hỗ trợ các giám mục trong mục vụ và công việc truyền giáo, giáo phận sẽ gặt hái được một vụ thu hoạch dồi dào.
Tất cả các giám mục huynh đệ thân yêu, tôi biết các tình huống khó khăn mà các anh em đang có. Tôi không chỉ cầu nguyện mỗi ngày cho anh em và các giáo phận của anh em, tôi còn muốn chia sẻ hơn 30 năm kinh nghiệm của tôi làm một giám mục với anh em nữa. Tôi nghĩ rằng mối quan hệ giữa một giám mục và linh mục của mình là rất quan trọng. Nếu các vị giám mục có thể duy trì một mối quan hệ tốt với các linh mục của mình, giống như một người cha với con cái, một ông chủ với đồng sự, thì tất nhiên ngài sẽ được hạnh phúc và bình an, và Thiên Chúa sẽ ban phúc lành cho công việc mục vụ và truyền giáo với hoa trái phong phú.
Nguyện Xin Thiên Chúa ban bình an của Ngài trên anh em.
Người anh em trong Chúa Kitô,
+ ĐHY Phaolô Đan Quốc Tỷ
Các vị giám mục huynh đệ thương mến!
![]() |
Mặc dù chúng ta chưa bao giờ gặp mặt hay liên hệ bằng thư từ, tôi vẫn cầu nguyện cho các huynh đệ, các giáo phận và toàn Giáo Hội tại Trung Quốc ít nhất bảy lần một ngày. Xin Chúa ban cho các huynh đệ sự bình an và sức khỏe trong cả thể chất và linh hồn. Xin Chúa cũng ban cho các huynh đệ tiến độ công cuộc truyền giáo và mục vụ của các huynh đệ được trôi chảy và thành công. Nguyện chúc tất cả các giáo dân Công Giáo trong giáo phận của các huynh đệ được hiệp nhất trong trái tim và linh hồn, và hợp tác với nhau trong tình yêu thương lẫn nhau. Nguyện chúc mỗi Giáo Hội riêng được trong sự hiệp thông với Giáo Hội Hoàn Vũ để ứng nghiệm theo ý Thiên Chúa chúng ta là có được một đàn chiên và một mục tử.
Một vị giám mục huynh đệ đã từng một lần gợi ý rằng, tôi nên chia sẻ kinh nghiệm mục vụ của mình trên cương vị là một linh mục trong hơn 50 năm và là một giám mục 30 năm với các giám mục huynh đệ. Kể từ khi năm nay là Năm Linh Mục, tôi nghĩ rằng tôi nên chia sẻ một cái gì đó với các giám mục huynh đệ về "mối quan hệ giữa một giám mục và linh mục của mình".
Đức tin Công Giáo của chúng ta cho chúng ta biết rằng, các giám mục là người kế vị các tông đồ và các thực thi sứ vụ giám mục hợp thức trên các giáo phận của họ, và rằng, các linh mục là những cộng sự thân cận nhất của các giám mục trong công cuộc phúc âm hóa và công việc mục vụ. Mối quan hệ giữa một giám mục và các linh mục của ngài là rất thân mật và đa diện. Giờ đây, tôi chia sẻ ngắn gọn với các huynh đệ, những giám mục anh em của tôi, ba điểm sau đây về mối quan hệ quan trọng này.
Mối quan hệ cha-con
Mối quan hệ cha-con, trong đó một giám mục với các linh mục của mình không giống sự gia trưởng như của một xã hội gia phong cổ kính. Dù những hạn chế của bản chất con người, mối quan hệ này nên bắt chước mối tương quan mà Chúa Cha trên trời với Chúa Con đã sinh ra và nhập thể là Chúa Giêsu.
Chúa Cha và người Con duy nhất là Đức Giêsu, có cùng một trái tim, tâm trí, sự sống, hiệp thông và làm việc cùng nhau. Chúa Giêsu là hình ảnh hiện thân của Chúa Cha: "Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: "Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha"? Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình" (Gioan 14:9-10). Cuộc trò chuyện giữa Chúa Giêsu và Philipphê trong phòng kín nơi bữa tiệc ly rõ ràng cho thấy mối quan hệ gần gũi cha-con giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha. Mức độ thân mật này các làm cho các Ngài không thể tách rời và chỉ là một.
Chúa Giêsu hy vọng rằng các môn đệ của Ngài và các tín hữu của Ngài trong các thế hệ sau sẽ yêu thương nhau, và được hiệp nhất với nhau như một. Vì vậy, trong Bữa Tiệc Ly, Ngài cầu nguyện cho họ theo cách này: "Để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con. Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một." (Gioan 17:21-22)
Mối quan hệ cha-con giữa Chúa Cha và người Con duy nhất của Ngài như là Các Ngài là một trong sự tồn tại, với một trái tim và một tâm trí, cả hai cùng yêu thương nhau và không thể tách rời. Đây là mô hình hoàn hảo nhất cho mối quan hệ cha-con của giám mục với các linh mục của mình. Mặc dù do sự yếu kém và hạn chế của bản chất con người, mô hình này không thể đạt được sự hoàn hảo, nhưng giám mục và linh mục của mình ít ra là nên cố gắng nhiều để đạt được tiêu chuẩn của một mối quan hệ cha-con.
Nếu giáo phận có thể được so sánh với gia đình, giám mục là người đứng đầu gia đình và các linh mục là con của ngài. Nhiệm vụ chính của người đứng đầu gia đình là đáp ứng nhu cầu của các con về thể chất, trí tuệ và tinh thần, để chúng có thể có được cảm giác an toàn khi ở nhà. Đồng thời người đó phải đặt tất cả nỗ lực của mình vào việc nuôi dạy con cho đến khi chúng trở thành người khôn lớn. Người này cũng có trách nhiệm nuôi dưỡng gia đình và phát triển sự nghiệp gia đình.
Người đứng đầu gia đình giáo phận chủ yếu nên chăm sóc đời sống của các linh mục và các nhu cầu thiết yếu. Điều này đặc biệt đúng đối với các linh mục già yếu. Các ngài phải được cung cấp chăm sóc y tế thích hợp và sắp xếp chỗ hưu dưỡng. Mặc dù tài chính một của một giáo phận có thể bị eo hẹp, việc chăm sóc cho các linh mục vẫn phải là một ưu tiên. Các giáo xứ lớn hay nhỏ, có thu nhập nhiều hoặc ít. Nhưng việc này giám mục sẽ thường rất bận bịu khi phải đáp ứng tất cả mọi người, điều tốt nhất để làm là chọn các linh mục, nữ tu và giáo dân nhiệt thành, công bằng và có kiến thức trong các vấn đề tài chính để hình thành một ủy ban, dưới sự giám sát của giám mục. Họ nên thiện hảo và công minh trong quản lý và phân phát nguồn tài chính của giáo phận. Điều này sẽ cho phép mỗi linh mục không phải quan tâm về nhu cầu vật chất của họ để họ hoàn toàn dành riêng cho công việc truyền giáo và mục vụ.
Trong giáo phận của tôi, tôi đã thử nghiệm là các giáo xứ lớn hơn chăm sóc các giáo xứ nhỏ hơn. Kết quả tốt đẹp và có lợi cho cả hai bên. Nhưng cần có một cảnh báo: Không để giáo xứ nhỏ dựa dẫm quá nhiều vào các giáo xứ lớn, bởi vì họ phải trở nên tự lực. Sau một thời gian, một khi họ tự lực được rồi thì họ có thể giúp các giáo xứ khác nhỏ hơn hoặc phát triển các sứ vụ mới.
Người đứng đầu giáo phận cũng phải quan tâm về sự phát triển tâm lý và trí tuệ của các linh mục. Ở đây, "tâm lý và trí tuệ" có nghĩa là sự hình thành và phát triển về cảm xúc và lí trí của các linh mục. Một người có cả tâm lý và trí tuệ lành mạnh, có thể đối phó với công việc mục vụ và truyền giáo một cách vững chắc. Tôi trân trọng mời mỗi giám mục lãnh đạo các linh mục trong giáo phận của mình để hình thành một ngôi trường bồi bổ thánh chức, nó sẽ có một bầu không khí ấm áp, thân thiện và đáng yêu, với một tinh thần hợp tác lẫn nhau và chăm sóc cho nhau, và linh mục đoàn sẽ với cùng một trái tim và tâm trí.
Để hình thành một cộng đoàn, các linh mục cần phải thường xuyên liên lạc, liên đới và hiệp thông với nhau. Vì vậy, mỗi linh mục phải yêu thích các cuộc tĩnh tâm và các cuộc hội ngộ linh mục hàng tháng với giám mục. Bên cạnh các bài huấn luyện tinh thần, các linh mục có thể trao đổi kinh nghiệm mục vụ và truyền giáo, không phân biệt là thành công hay thất bại. Họ cũng có thể chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Với sự thay đổi và phát triển, các linh mục cũng cần phải được cập nhật trong Kinh Thánh, thần học, tâm linh, các nghiên cứu mục vụ, giáo luật, phụng vụ, triết học, quản lý và mối quan hệ cá nhân, để bắt kịp được với thời hiện đại. Các giám mục có thể tham gia với các giám mục khác của giáo phận lân cận để mời các học giả và chuyên gia tổ chức các hội thảo để thêm kiến thức cho linh mục trong các vấn đề nêu trên. Ngoài các hội thảo quy mô lớn, và các buổi tĩnh tâm linh mục hàng tháng, mỗi tu viện có thể tổ chức các cuộc hội ngộ mỗi tháng một lần mà không cố định, tổ chức trong các giáo xứ khác nhau luân phiên. Mỗi một lần như vậy có thể hiểu được công việc mục vụ và truyền giáo thực tế tại mỗi giáo xứ. Các linh mục có thể khuyến khích nhau và tìm hiểu các vấn đề cùng quan tâm trong cùng một tu viện.
Người đứng đầu gia đình không chỉ chịu trách nhiệm cho gia đình, các người con cũng có thể có nghĩa vụ của họ nữa. Đầu tiên là phải hiểu tâm lý của người cha và hết lòng thực hiện ý muốn của cha. Mối quan hệ giữa Chúa Giêsu và Cha Ngài là một mô hình hoàn hảo cho các linh mục và giám mục của họ noi theo. Chúa Giêsu nói, lương thực của Ngài là thực thi ý muốn của Cha Ngài (Gioan 4: 31-34) và Ngài "vâng lời cho đến chết, và chết trên cây thập giá" (Thư Philipphê 2:8).
Trước khi giám mục có một quyết định quan trọng về các vấn đề lớn của giáo phận, ngài phải làm việc với Hội đồng Linh mục giáo phận và những người có liên quan, để có sự hiệp thông cơ bản, nghiên cứu, trao đổi quan điểm và sự đồng thuận, trước khi có quyết định cuối cùng. Sau khi giám mục công bố quyết định, các linh mục phải hết lòng phải chấp nhận nó, dùng nó như ý muốn của Thiên Chúa được thể hiện thông qua giám mục. Điều này chắc chắn sẽ mang lại ơn lành từ Thiên Chúa để các linh mục hoàn thành công việc mục vụ và truyền giáo mà giám mục đã giao phó cho mình. Nó cũng sẽ giúp các linh mục cảm thấy hạnh phúc và bình an.
Mối quan hệ thầy-trò
Mối quan hệ của giám mục và các linh mục trong giáo phận của ngài có thể được so sánh với mối quan hệ thầy-trò mà Chúa Giêsu đã có với các môn đệ Ngài. Chúa Giêsu đã dùng tất cả các cơ hội và phương thức để hình thành nhóm môn đệ của riêng mình, và củng cố họ trong ba nhân đức: đức tin, đức tin và đức mến. Ngài đặc biệt làm tấm gương cho họ, do đó dần dần ảnh hưởng đến họ.
Giám mục phải là người đầu tiên làm gương. Trong cuộc sống thường ngày của mình, khi đối xử với con người và sự việc, ngài phải tích cực sống trong ba nhân đức tin-cậy-mến. Giám mục là người bảo vệ và hướng dẫn các nguyên tắc cơ bản của đức tin. Trong tình hình hiện nay, các thách thức lớn được tìm thấy trong mọi khu vực của giáo hội. Giám mục có trách nhiệm bảo vệ và giảng dạy về bốn đặc tính của Giáo Hội, cụ thể là: duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền. Ngài cũng phải bảo vệ hệ thống phân cấp của Giáo Hội, và giảng dạy tầm quan trọng của sự hiệp thông và đoàn kết với người Kế Vị Thánh Phêrô. Ngài không những phải đảm bảo rằng các linh mục của mình hiểu rõ những giáo lý quan trọng, nhưng ngài còn phải tư vấn cho họ để hướng dẫn các giáo dân để hiểu biết chúng. Đối với sự bổ nhiệm liên tục các linh mục về lĩnh vực Kinh Thánh, thần học, tâm linh, giáo luật, đạo đức thần học, mục vụ, truyền giáo và giáo lý, các giám mục có thể tham gia với các giám mục của giáo phận lân cận để phối hợp tổ chức hội nghị. Họ có thể mời các học giả và chuyên gia để giúp họ với chương trình cập nhật của họ.
Hơn nữa, các giám mục nên khuyến khích các linh mục của mình đọc sách tốt. Sẽ rất là tốt nếu mỗi tu viện thiết lập một ủy ban trong việc bổ nhiệm các linh mục. Họ có thể gặp nhau mỗi tháng một lần. Mỗi linh mục có thể chia sẻ những gì mình đã học được từ việc đọc sách và suy ngẫm của mình. Bằng cách này, việc đọc sách của mỗi người có thể có lợi ích khác nhau.
Các giáo phận thậm chí có thể hình thành nhóm nghiên cứu, dựa theo hiểu biết và chuyên môn của các linh mục về Kinh Thánh, thần học, mục vụ, truyền giáo, thần học luân lý, giáo luật, giáo lý và quản lý giáo xứ. Sau này, khi có phát sinh thắc mắc, các nhóm nghiên cứu đặc biệt có thể được mời tham gia nghiên cứu và giải thích chúng.
Mối quan hệ đồng sự trong công việc Mục vụ và Truyền Giáo
Khi Chúa Giêsu công bố Tin Mừng trên Trái Đất này, Ngài đã lựa chọn các tông đồ làm người đồng sự và cộng tác. Khi các tông đồ đã nhận nhiệm vụ rao giảng, họ cũng được lựa chọn người đồng sự và cộng tác. Các ngài đặt tay trên họ và tận hiến họ thành một linh mục hoặc tư tế. Ngày nay, giáo dân thường gọi họ là "Cha", bởi vì họ giúp giám mục chăm sóc cho đời sống tinh thần và nhu cầu của giáo dân. Để có thể chăm sóc đúng cách cho đời sống tinh thần và nhu cầu của giáo dân, cũng như để mở rộng công tác rao giảng Tin Mừng, khi mà nhiều người không có đức tin không chấp nhận Tin Mừng và rửa tội làm con cái Thiên Chúa, giám mục và linh mục phải làm việc chặt chẽ với nhau. Trong công việc mục vụ và truyền giáo, linh mục là cộng sự và bạn bè thân thiết nhất của giám mục. Vì vậy, trong quá trình lập kế hoạch và hoạch định chính sách cho công việc mục vụ và truyền giáo, giám mục nên cho phép các linh mục tham gia nghiên cứu và thảo luận. Sau đó, chỉ sau khi đạt đến một sự đồng thuận, kế hoạch cần được thực hiện. Quá trình này có vẻ như là một sự lãng phí thời gian, nhưng trong thực tế, nó lại tiết kiệm thời gian. Nếu người thực thi tham gia trong việc lập kế hoạch và ra quyết định thì sau này nhiệm vụ sẽ được thực hiện kỹ hơn và hiệu quả hơn.
Nếu giám mục sống như Chúa Giêsu, giám mục không thể xem các linh mục như là nhân viên hay công chức của mình. Trái lại, ngài sẽ gọi linh mục là đồng sự và bạn bè của mình. Ngài sẽ hiệp thông với họ về các kế hoạch cho công việc mục vụ và truyền giáo. "Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Gioan 15:15). Nếu các linh mục, với cùng một tâm trí và một trái tim, hỗ trợ các giám mục trong mục vụ và công việc truyền giáo, giáo phận sẽ gặt hái được một vụ thu hoạch dồi dào.
Tất cả các giám mục huynh đệ thân yêu, tôi biết các tình huống khó khăn mà các anh em đang có. Tôi không chỉ cầu nguyện mỗi ngày cho anh em và các giáo phận của anh em, tôi còn muốn chia sẻ hơn 30 năm kinh nghiệm của tôi làm một giám mục với anh em nữa. Tôi nghĩ rằng mối quan hệ giữa một giám mục và linh mục của mình là rất quan trọng. Nếu các vị giám mục có thể duy trì một mối quan hệ tốt với các linh mục của mình, giống như một người cha với con cái, một ông chủ với đồng sự, thì tất nhiên ngài sẽ được hạnh phúc và bình an, và Thiên Chúa sẽ ban phúc lành cho công việc mục vụ và truyền giáo với hoa trái phong phú.
Nguyện Xin Thiên Chúa ban bình an của Ngài trên anh em.
Người anh em trong Chúa Kitô,
+ ĐHY Phaolô Đan Quốc Tỷ
