Sứ điệp Ngày Thế Giới Di dân và Tỵ nạn: Gia đình nhân loại gồm cả người di dân
Vatican City (AsiaNews) - "Những người bị buộc phải rời bỏ quê hương hoặc đất nước của họ sẽ được giúp đỡ để tìm được nơi mà họ có thể sống trong hòa bình và an toàn, nơi mà họ có thể làm việc và nhận được các quyền và nghĩa vụ vốn tồn tại nơi đất nước tiếp nhận họ, góp phần vào lợi ích chung và không quên những chiều kích tôn giáo của cuộc sống". Nguyên do là vì tất cả mọi người đều là thành phần của cùng một gia đình: "Nếu Chúa Cha gọi chúng ta là con yêu dấu trong Người Con dấu yêu, Ngài cũng bảo chúng ta nhận ra nhau như là anh chị em trong Chúa Kitô".
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Di Dân và Tỵ Nạn vào ngày 16/01/2011 sắp tới, Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI đã chọn chủ đề "MỘt Gia đình Nhân loại Duy nhất" là "một gia đình của anh chị em trong xã hội vốn ngày càng trở nên đa sắc tộc và đa văn hóa hơn bao giờ hết, trong đó những người thuộc các tôn giáo khác nhau được thúc giục tham gia đối thoại để chung sống thanh bình và hiệu quả bằng sự tôn trọng những dị biệt chính đáng".
Hiện tượng toàn cầu hóa, đặc trưng của thời đại chúng ta, không chỉ là một tiến trình xã hội và kinh tế, mà còn đòi hỏi "bản thân nhân loại trở nên ngày càng kết nối với nhau", vượt qua ranh giới địa lý và văn hóa. Về vấn đề này, Giáo Hội không ngừng nhắc lại rằng ý thức sâu sắc về tiến trình thời đại này và tiêu chuẩn đạo đức nền tảng của nó xuất phát từ sự hiệp nhất của gia đình nhân loại và phát triển của nó hướng tới những gì tốt đẹp (x. Bênêđictô XVI, Thông điệp Tình yêu trong Chân Lý, 42). Do đó, tất cả thuộc về một gia đình, những người di cư và người dân địa phương chào đón họ, tất cả đều cùng có quyền được thụ hưởng hàng hóa của trái đất, có điểm đến là sự phổ quát, như Học thuyết Xã hội của Giáo Hội đã dạy. Nơi đây, tình liên đới và sự chia sẻ được hình thành".
Sứ điệp nhấn mạnh đến điều mà Đức Gioan Phaolô II đã viết trong Ngày Thế Giới Tỵ Nạn năm 2001 rằng "thiện ích chung phổ quát" bao gồm toàn bộ gia đình các dân tộc, vượt ra ngoài mọi ích kỷ dân tộc. Quyền di cư phải được xem xét trong bối cảnh này. Giáo Hội công nhận quyền này nơi mỗi con người, ở khía cạnh kép của nó về khả năng rời khỏi đất nước của một người và khả năng gia nhập vào một đất nước khác để tìm kiếm điều kiện sống tốt hơn "(Sứ Ngày Thế Giới Di Dân năm 2001, 3; x Gioan XXIII, Thông điệp Mater et Magistra - Mẹ và Thầy, 30; Phaolô VI, Thông điệp Octogesima adveniens – Năm thứ tám mươi, 17). "Đồng thời, các quốc gia có quyền điều chỉnh các dòng di dân và bảo vệ biên giới của mình, luôn bảo đảm tôn trọng phẩm giá của mỗi người và mọi người. Hơn nữa, những người di dân có nhiệm vụ hội nhập vào nước tiếp nhận, tôn trọng luật pháp và bản sắc dân tộc của nước đó".
Sau đó, Đức Thánh Cha đề cập đến hai hoàn cảnh: những người tị nạn và sinh viên nước ngoài. Liên quan đến những người trốn chạy từ "khủng bố và bạo lực", đó là một "cử chỉ sẵn sàng làm bổn phận của tình liên đới con người" và "cam kết cụ thể" của cộng đồng quốc tế, "Tôn trọng các quyền của họ, cũng như mối quan tâm chính đáng về an ninh và gắn kết xã hội, nuôi dưỡng sự cùng tồn tại ổn định và hòa hợp".
Sinh viên nước ngoài và sinh viên quốc tế cũng là một thực tại phát triển trong cuộc di cư to lớn". "Đây là phạm trù quan trọng mang tính xã hội với cách nhìn sự trở lại của họ như là các nhà lãnh đạo tương lai đối với đất nước mà họ khởi đi. Họ thiết lập những "cầu nối" về văn hóa và kinh tế giữa các nước này và nước tiếp nhận, tất cả điều này đi theo chiều hướng hình thành "một gia đình nhân loại". Điều đó xác tín rằng cần phải ủng hộ các cam kết đối với sinh viên nước ngoài và kèm theo đó là sự chú ý đến vấn đề thực tế của họ, chẳng hạn như những khó khăn về tài chính, những thử thách của cảm giác khi phải một mình đối mặt với bối cảnh xã hội và trường đại học rất khác nhau, cũng như những khó khăn của việc hội nhập".
Đức Thánh Cha Bênêddíctô XVI đi đến kết luận: "Thế giới của những người di dân thật rộng lớn và đa dạng. Nó có những kinh nghiệm tuyệt vời và đầy hứa hẹn, nhưng không may, rất nhiều người khác lại lâm vào cảnh bi thảm và không đáng có của con người và của xã hội vốn tuyên bố là thuộc về công dân. Đối với Giáo Hội, thực tại này tạo nên một dấu hiệu hùng hồn của thời đại chúng ta, trong đó nổi bật hơn nữa ơn gọi ơn gọi của nhân loại hình thành nên một gia đình, và đồng thời những khó khăn, thay vì hiệp nhất nó thì lại chia nhỏ và xé nó ra từng phần. Chúng ta đừng mất hy vọng và hãy cùng nhau cầu nguyện Thiên Chúa, là Cha của tất cả mọi người, để giúp chúng ta, với tư cách là người đầu tiêm, trở thành người Nam và người Nữ của mối quan hệ huynh đệ, và trên bình diện xã hội, chính trị và thể chế, sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau giữa các dân tộc và nền văn hóa có thể được gia tăng".
Vatican City (AsiaNews) - "Những người bị buộc phải rời bỏ quê hương hoặc đất nước của họ sẽ được giúp đỡ để tìm được nơi mà họ có thể sống trong hòa bình và an toàn, nơi mà họ có thể làm việc và nhận được các quyền và nghĩa vụ vốn tồn tại nơi đất nước tiếp nhận họ, góp phần vào lợi ích chung và không quên những chiều kích tôn giáo của cuộc sống". Nguyên do là vì tất cả mọi người đều là thành phần của cùng một gia đình: "Nếu Chúa Cha gọi chúng ta là con yêu dấu trong Người Con dấu yêu, Ngài cũng bảo chúng ta nhận ra nhau như là anh chị em trong Chúa Kitô".
Sứ Điệp Ngày Thế Giới Di Dân và Tỵ Nạn vào ngày 16/01/2011 sắp tới, Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI đã chọn chủ đề "MỘt Gia đình Nhân loại Duy nhất" là "một gia đình của anh chị em trong xã hội vốn ngày càng trở nên đa sắc tộc và đa văn hóa hơn bao giờ hết, trong đó những người thuộc các tôn giáo khác nhau được thúc giục tham gia đối thoại để chung sống thanh bình và hiệu quả bằng sự tôn trọng những dị biệt chính đáng".
Hiện tượng toàn cầu hóa, đặc trưng của thời đại chúng ta, không chỉ là một tiến trình xã hội và kinh tế, mà còn đòi hỏi "bản thân nhân loại trở nên ngày càng kết nối với nhau", vượt qua ranh giới địa lý và văn hóa. Về vấn đề này, Giáo Hội không ngừng nhắc lại rằng ý thức sâu sắc về tiến trình thời đại này và tiêu chuẩn đạo đức nền tảng của nó xuất phát từ sự hiệp nhất của gia đình nhân loại và phát triển của nó hướng tới những gì tốt đẹp (x. Bênêđictô XVI, Thông điệp Tình yêu trong Chân Lý, 42). Do đó, tất cả thuộc về một gia đình, những người di cư và người dân địa phương chào đón họ, tất cả đều cùng có quyền được thụ hưởng hàng hóa của trái đất, có điểm đến là sự phổ quát, như Học thuyết Xã hội của Giáo Hội đã dạy. Nơi đây, tình liên đới và sự chia sẻ được hình thành".
Sứ điệp nhấn mạnh đến điều mà Đức Gioan Phaolô II đã viết trong Ngày Thế Giới Tỵ Nạn năm 2001 rằng "thiện ích chung phổ quát" bao gồm toàn bộ gia đình các dân tộc, vượt ra ngoài mọi ích kỷ dân tộc. Quyền di cư phải được xem xét trong bối cảnh này. Giáo Hội công nhận quyền này nơi mỗi con người, ở khía cạnh kép của nó về khả năng rời khỏi đất nước của một người và khả năng gia nhập vào một đất nước khác để tìm kiếm điều kiện sống tốt hơn "(Sứ Ngày Thế Giới Di Dân năm 2001, 3; x Gioan XXIII, Thông điệp Mater et Magistra - Mẹ và Thầy, 30; Phaolô VI, Thông điệp Octogesima adveniens – Năm thứ tám mươi, 17). "Đồng thời, các quốc gia có quyền điều chỉnh các dòng di dân và bảo vệ biên giới của mình, luôn bảo đảm tôn trọng phẩm giá của mỗi người và mọi người. Hơn nữa, những người di dân có nhiệm vụ hội nhập vào nước tiếp nhận, tôn trọng luật pháp và bản sắc dân tộc của nước đó".
Sau đó, Đức Thánh Cha đề cập đến hai hoàn cảnh: những người tị nạn và sinh viên nước ngoài. Liên quan đến những người trốn chạy từ "khủng bố và bạo lực", đó là một "cử chỉ sẵn sàng làm bổn phận của tình liên đới con người" và "cam kết cụ thể" của cộng đồng quốc tế, "Tôn trọng các quyền của họ, cũng như mối quan tâm chính đáng về an ninh và gắn kết xã hội, nuôi dưỡng sự cùng tồn tại ổn định và hòa hợp".
Sinh viên nước ngoài và sinh viên quốc tế cũng là một thực tại phát triển trong cuộc di cư to lớn". "Đây là phạm trù quan trọng mang tính xã hội với cách nhìn sự trở lại của họ như là các nhà lãnh đạo tương lai đối với đất nước mà họ khởi đi. Họ thiết lập những "cầu nối" về văn hóa và kinh tế giữa các nước này và nước tiếp nhận, tất cả điều này đi theo chiều hướng hình thành "một gia đình nhân loại". Điều đó xác tín rằng cần phải ủng hộ các cam kết đối với sinh viên nước ngoài và kèm theo đó là sự chú ý đến vấn đề thực tế của họ, chẳng hạn như những khó khăn về tài chính, những thử thách của cảm giác khi phải một mình đối mặt với bối cảnh xã hội và trường đại học rất khác nhau, cũng như những khó khăn của việc hội nhập".
Đức Thánh Cha Bênêddíctô XVI đi đến kết luận: "Thế giới của những người di dân thật rộng lớn và đa dạng. Nó có những kinh nghiệm tuyệt vời và đầy hứa hẹn, nhưng không may, rất nhiều người khác lại lâm vào cảnh bi thảm và không đáng có của con người và của xã hội vốn tuyên bố là thuộc về công dân. Đối với Giáo Hội, thực tại này tạo nên một dấu hiệu hùng hồn của thời đại chúng ta, trong đó nổi bật hơn nữa ơn gọi ơn gọi của nhân loại hình thành nên một gia đình, và đồng thời những khó khăn, thay vì hiệp nhất nó thì lại chia nhỏ và xé nó ra từng phần. Chúng ta đừng mất hy vọng và hãy cùng nhau cầu nguyện Thiên Chúa, là Cha của tất cả mọi người, để giúp chúng ta, với tư cách là người đầu tiêm, trở thành người Nam và người Nữ của mối quan hệ huynh đệ, và trên bình diện xã hội, chính trị và thể chế, sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau giữa các dân tộc và nền văn hóa có thể được gia tăng".