GS Howell đã từng là một mục sư của giáo phái Trưởng Lão trước khi trở lại Công giáo vào năm 1996Nhưng trong khi còn học đạo ông đã bị bắn súyt chết ở Bloomington, Ind.
Đó là sự kiện cho phép ông cảm nghiệm sự đau khổ thực sự trong cuộc sống, và đã đưa ông gần gũi hơn tới Chúa Kitô.
"Ban đầu nó có vẻ kỳ lạ nhưng ý tưởng đó cứ dần dà phát triển trong tôi, đó là sự việc người Công giáo yêu chuộng ơn cứu chuộc qua những đau khổ. . Đau khổ không bao giờ là lãng phí, bằng cách tham gia vào những đau khổ của Chúa Kitô, chúng ta trở nên gần gũi hơn với Ngài."
"Không ai biết tay súng đó là ai," trung úy cảnh sát Craig Munroe của Đại học Indiana cho biết. "GS Howell cũng không bao giờ nói thêm về chuyện ấy, theo báo cáo của cảnh sát, do đó, chúng tôi không rõ động cơ nào đã gây ra hành động tội ác đó."
Lúc đó Howell, mới có 43 tuổi, đang làm giáo sư tại Indiana, đã đi bộ gần Goodbody Hall khoảng 03:00pm ngày 03 tháng 6 năm 1995. Ông đang nghiên cứu luận án tiến sĩ thứ hai của mình, và đồng thời cũng dạy thêm.
"Các đường phố chung quanh thì quạnh hiu, vì mọi người đang dự một lễ ra trường lớn ở gần đó," trung úy Munroe cho biết.
"Một người đàn ông đi ngang qua ông Howell, sau đó vị giáo sư nghe một tiếng nổ. Ông không biết là mình bị bắn, nhưng ông cũng bắt đầu chạy."
GS Howell mô tả người đàn ông là một thanh niên ở giữa tuổi 20, đeo kính râm mái tóc màu nâu sẫm, đang nghe một Walkman và mặc một áo khoác màu đen. Anh ta không lên tiếng nói gì, theo như lời khai của Howell trên bản báo cáo, nhưng anh ta vẫn bắn liên tiếp, và tiếp tục bắn hụt mục tiêu của mình.
Những người qua đường vội gọi cảnh sát, khi nhân viên công lực tới nơi thì họ thấy Howell ngồi trên một bức tường đá, máu chảy ra rất nhiều từ cổ. Howell cho biết viên đạn đi cách động mạch cổ chỉ có 2mm. Nó làm cho tiếng nói của ông bị mất.
Howell cho biết ông cảm tạ Chúa vì đã hồi phục được giọng nói của mình, và đã cảm động trước những tình cảm của mọi người, Công giáo, Lutheran và Trưởng Lão cũng như từ các giáo sĩ trong khi ông nằm bệnh.
Vợ của ông là Sharon vẫn là một tín đồ Lutheran, sự cải đạo của ông là một thách thức cho cuộc hôn nhân. Họ tham dự cả hai nhà thờ. Họ có ba người con.
Howell cho biết ông là một người tin tưởng vào cái lý tưởng là "ghét tội nhưng vẫn yêu kẻ có tội."
"Hành động của chúng ta mà thôi không tạo nên nhân phẩm con người của chúng ta," ông nói thêm "mọi người đều sẵn có một phẩm giá."
Justras, một giáo viên người Canada đã hỗ trợ Howell trên hành trình tâm linh của ông, nói rằng bà không thể tin rằng ông có một thành kiến nào đối với người đồng tính.
"Tôi không có thể nghĩ rằng Giáo sư Howell có khả năng ghét bỏ ai," bà nói. "Ông ấy có một tâm hồn nhẹ nhàng, một người tử tế và không bao giờ bày tỏ với tôi bất cứ điều gì giống như là có thành kiến. Ông chỉ giải thích lời giảng dạy của giáo hội, và đó là công việc của ông ta."
Con đường trở vè Công Giáo là một con đường vòng vo
"Từ thời gian tôi còn ở lứa tuổi thiếu niên (ở Florida), tôi đã có một mong muốn mạnh mẽ để có một quan hệ với Thiên Chúa. Tôi đã trưởng thành trong Giáo Hội Trưởng Lão. Khi tôi được 17 thì tôi quyết định trở thành một mục sư ", ông cho biết.
Ông được thụ phong vào năm 1978, nhưng luôn luôn cảm thấy một sức hút về Công giáo, nhất là về những nghi lễ phụng vụ của Công Giáo.
"Tôi luôn luôn muốn có một cuộc sống học thuật," ông đã học tiếng Latin, tiếng Hy Lạp và tiếng Hebrew.
Ngòai vốn liếng từ chủng viện, ông cũng giành được hai bằng thạc sĩ và hai bằng tiến sĩ. Ông đã dạy Đại học Nam Florida, Indiana University, Reformed Theological Seminary, Belhaven College, UI và Parkland trong sự nghiệp tiêu dao của mình.
Trong khi giảng dạy tại chủng viện Presbyterian, ông bắt đầu đặt câu hỏi về các ý tưởng của cuộc Cải cách Tin lành.
"Tôi luôn luôn đặt câu hỏi về giáo hội nguyên thủy mà Chúa Giêsu đã thành lập - thì giáo hội hiện đại nào có sự tương ứng hầu hết và trực tiếp," ông nói.
Ông đã nghĩ tới Giáo hội Anh giáo, được coi là gần gũi với Công giáo hơn hầu hết các giáo phái Tin Lành, cũng như Giáo Hội Lutheran.
"Cuối cùng tôi đi đến kết luận rằng giáo hội Công giáo hiện đại" là gần nhất, ông nói, một phần lớn vì phụng vụ Thánh Thể, cũng còn được gọi là thông hiệp.
Phụng vụ có gốc rễ từ Bữa Tiệc Ly, và Howell tin rằng quan điểm Công giáo rằng rượu và bánh, "khi truyền phép," thì trở thành mình và máu của Chúa Giêsu.
"Tôi càng học, tôi càng nhận ra rằng để sống nhất quán với niềm tin của mình, tôi cần phải thay đổi giáo hội."
Ông nói rằng quyết định đó là "cực kỳ khó khăn" trên nhiều cấp độ.
Nó có nghĩa là thách thức gia đình và bỏ đi chức vụ của mình.
"Tôi đã bỏ tất cả mọi thứ mà tôi đã được thoải mái. Bạn bè không thể hiểu tại sao tôi đã bỏ đi", ông nhớ lại.
Năm 1994, ông biết ông không thể ký một tài liệu cần thiết cho hàng giáo sĩ Presbyterian, đã rời bỏ chủng viện, và chính thức tiếp cận với Giáo Hội Công Giáo.
Howell đã vượt quá nhu cầu của việc giảng dạy tại UI là xin được một chứng minh thư của hội thánh (mandatum,) một chứng nhận cho các giáo sư tại trường đại học Công giáo hay chủng viện.
Đức ông Stuart Swetland, hiện đang dạy ở Maryland, cho biết ngài và Howell đã xin mandatum một phần vì họ muốn dạy các lớp phó tế tại địa phương.
"Đó cũng là một dấu hiệu cho thấy chúng tôi đang hiệp thông với giáo huấn của giáo hội," Đ.Ô. Swetland nói.
Việc cải đạo gây ra những sóng gió cá nhân.
"Vợ tôi và tôi đã không còn sống cùng một không gian. Đó là vấn đề rất khó khăn nhưng nhờ ân sủng của Chúa, hôn nhân của chúng tôi vẫn rất mạnh mẽ," Howell nói.
"Một khó khăn nữa là mất thu nhập; các con của tôi đang ở trong tuổi niên thiếu. Nhưng chúng tôi đã trông cậy vào Chúa. Chúng tôi cầu nguyện. Và Ngài đã cung cấp cho chúng tôi."
Mặc dù vậy, Howell cho biết ông đã nhiều lần lo sợ.
"Các hậu quả thực sự (của việc bị bắn) là cảm thấy sợ hãi trong cuộc sống của tôi trong một cảm giác rất thực tế. Tôi nhớ mỗi khi đi bộ quanh các đường phố với con trai của tôi.. với sự lo lắng có thể bị tấn công bất ngờ," ông nói.
Howell cho biết ông đã ngạc nhiên bởi những người giúp đỡ ông trong khi mất việc làm trong lúc này.
"Đức tin sẽ cứu giúp chúng ta. Nếu bạn đọc Thánh vịnh, bạn sẽ thấy David khóc với Chúa như thế nào. Mặc dù tôi không thực sự cảm nhận được Thánh vịnh.. Mặc dù tôi là một kẻ có tội, tôi tin rằng trong trường hợp đặc biệt này tôi vô tội."