Nghe nhiều ắt sinh ra nhàm chán, lẽ thường vẫn thế. Nhiều người tham dự dịp mừng 800 năm Ơn Gọi Phan Sinh trong ngày lễ thánh Antôn 13-6-2009 vừa qua tại thánh đường Antôn Vĩnh Phước – Nha Trang đã không giấu vẻ ngại ngùng khi nghe đến hai từ “Thánh Ca” trước giờ lễ. Nếu được chọn giữa xem múa và nghe nhạc, có lẽ nhiều người sẽ chọn chương trình múa hơn. Bởi lẽ, các vũ khúc dễ làm vui mắt người xem, còn âm nhạc không phải ai cũng có khả năng cảm thụ. Thế nhưng, Ca đoàn Quê Hương Tổng Hợp đã đưa khán thính giả đi từ ngạc nhiên đến ngỡ ngàng thán phục, qua “Trường ca Các Tạo Vật”, dưới sự điều khiển của Linh mục nhạc sĩ Xuân Thảo.

Người nghe ngỡ ngàng thán phục không phải vì tư tưởng của tác phẩm – đành rằng, với tư tưởng này, thánh Phanxicô đã để lại những nét chấm phá táo bạo trong trang sử của Giáo Hội – mà vì khả năng diễn xuất với cả con tim và tâm hồn của mỗi ca viên. Khán thính giả dễ dàng nhận thấy sự độc lập nhưng liên kết, vững vàng nhưng phối hợp hài hòa và tinh thần trách nhiệm toát lên trên khuôn mặt của mỗi thành viên trong Ca đoàn Quê Hương. Họ là những người yêu mến việc nhà Chúa và có khả năng lột tả tình yêu của Người qua âm nhạc cách say mê. Không những hy sinh công ăn việc làm và những chuyện riêng tư khác, mà họ còn không nghĩ đến việc phục vụ âm thầm không thù lao của mình, nhưng ít được ai biết đến.

Khi tiếng các nhạc cụ nhẹ nhàng vang lên, họ bắt đầu đưa người tham dự đi vào tâm tình tạ ơn Thiên Chúa toàn năng, nhân lành qua đoản khúc “Hợp ca Mở Đầu”. Rồi tiếp đến là sự oai hùng của Ông Anh Mặt Trời, nét dịu dàng kiêu sa của Chị Hằng Nga và Muôn Tinh Tú, tiếng vi vu vi vu của Anh Gió, sự trong lành của Chị Nước long lanh, sự cường tráng uy hùng của Anh Lửa… và cùng với Anh Chị Em Loài Người, tất cả đều tôn vinh, chúc tụng Thiên Chúa Chí Tôn. Sẽ rất thiếu sót nếu khán thính giả chỉ nghe mà quên theo dõi khả năng diễn xuất qua sắc thái của ngôn ngữ thân thể. Chính vì thể hiện rõ những đặc nét của những từ tượng hình, như: bập bùng, long lanh, lấp lánh, lung linh v.v.. hay từ tượng thanh: vi vu vi vu, mà khán thính giả như cảm nhận được làn gió mát dịu êm, như thấy được ánh lửa bập bùng đang reo vui trước mắt, và như đang thả hồn trong đêm trăng thanh dưới muôn ngàn vì sao lấp lánh.

Nhắc đến Anh Em Hèn Mọn, người ta thường nghĩ ngay đến màu áo nâu khiêm hạ, khó nghèo. Riêng với Anh Em Hèn Mọn ở Việt Nam, có lẽ cần phải nhắc thêm đến “Trường ca Các Tạo Vật”, nhắc đến Ca đoàn Quê Hương, nhắc đến cố nhạc sư Hải Linh và người đồng sáng tác Linh mục nhạc sĩ Xuân Thảo – OFM. Nhắc đến họ để nhớ đến một lần được nghe thánh nhạc dài 40 phút mà không hề cảm thấy nhàm chán, như lẽ thường phải có, hoặc như Linh mục nhạc sĩ Mi Trầm – Trưởng ban thánh nhạc GP Nha Trang nhận xét: “Vì tác giả đã phối hợp nhuần nhuyễn giữa phong cách Tây Phương và âm điệu dân ca Việt Nam, nên khi chuyển từ đoản khúc này sang đoản khúc khác làm người nghe không cảm thấy nhàm chán”. Và loáng thoáng đâu đây, có ai đó đã mạnh dạn nói rằng: “Xuân Thảo đã lấy lại “mặt bằng” cho anh em Phanxicô về phương diện âm nhạc, văn nghệ. Thật tuyệt vời!”

Không sao diễn tả hết được ấn tượng đẹp mà Ca đoàn Quê Hương trong ngày lễ đã để lại trong lòng Dân Chúa ngày hôm ấy. Những suy tư, nỗ lực của cố nhạc sĩ Hải Linh và Linh mục nhạc sĩ Xuân Thảo giờ đây đã sinh hoa kết trái trong nền thánh nhạc Việt Nam. Và có lẽ, hai tiếng “CÁM ƠN” cũng là rất bé nhỏ so với những gì họ đã âm thầm phục vụ mọi người qua lời ca tiếng hát. Nhưng sẽ không thừa chút nào nếu gởi đến họ những lời chúc mừng chân thành và cảm phục, vì họ đã – cách nào đó – gởi đến mọi thành phần Dân Chúa thông điệp: Quảng đại quên mình vì lợi ích chung. Xin dâng lên Thiên Chúa Ngàn Trùng Chí Thánh muôn ngàn lời tri ân chúc tụng, vì Người đã ban cho các “nghệ sĩ biệt tài phô diễn” vẻ đẹp huy hoàng của Người qua Ca đoàn Quê Hương. Tạ ơn Chúa! Alleluia!