HƠI ẤM NOEL CHO BỆNH NHÂN PHONG TRẠI CẨM THUỶ - THANH HOÁ
“Cảnh đẹp, nhà xinh, nhưng người thì …xấu xí sứt sẹo...” Đó là lời tâm sự buồn đến não ruột của một bệnh nhân phong cùi trại Cẩm Thủy, được xây dựng dọc theo dãy núi đá vôi hẻo lánh thuộc xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hoá. Quả thế, giữa cảnh núi rừng nên thơ hữu tình là những con người bất hạnh, lặng lẽ âm thầm với kiếp sống khổ đau do cơn bệnh quái ác đã cướp đi một phần thân thể của họ...
Làm sao khỏi xót xa khi nghĩ đến những mảnh đời như thế ? Làm sao xoa dịu nỗi đau triền miên đang từng ngày gặm nhấm họ ?
Những câu hỏi đó xâu xé từng người chúng ta. Và cũng vì những câu hỏi đó mà hằng năm, mỗi độ đông tàn, khi Noel gần về và tết sắp đến, một phái đoàn đông đủ thành phần dân Chúa giáo phận Thanh hoá thực hiện những chuyến xuất hành tình thương, đến với những cuộc đời u tối đen bạc.
Ngày 13.12.2008, trên 120 người gồm linh mục, nữ tu, chủng sinh, ứng sinh, giáo dân và sinh viên, do Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh dẫn đầu, xuất phát từ Toà Giám Mục Thanh hoá, đã vượt qua một quãng đường dài trên 80 cây số, tiến về miền núi gập ghềnh, chênh vênh, để viếng thăm bệnh nhân phong trại Cẩm Thủy. Cùng tham gia còn có nhóm thiện nguyện của chị Anna Thu đến từ Toronto, Canada. Với thời gian hoạt động trên 10 năm, nhóm này
đã từng giúp đỡ trẻ em mồ côi, khuyết tật, già cả neo đơn, thiếu nữ lỡ lầm và các bệnh nhân phong.
Chuyến đi đã bắt đầu bằng lời nhắc nhở kêu gọi của Đức cha Giuse: “Chúng ta đem tình thương và hơi ấm Noel đến cho bệnh nhân phong. Hãy làm tất cả những gì chúng ta có thể làm cho những người không may mắn như chúng ta. Một phần quà vật chất không đáng là bao nhưng qua đó chúng ta nói lên tấm lòng của chúng ta đối với các bệnh nhân phong...” Ngài cũng căn dặn nhắc nhủ mọi người đừng có bất cứ thái độ bất cẩn nào khiến bệnh nhân buồn khổ vì mặc cảm phong cùi.
Rồi năm chiếc xe đã nối đuôi nhau lên đường trong tiếng hát đầy nhiệt huyết của các bạn trẻ sinh viên và ứng sinh. Đến nơi khoảng 10g30, phái đoàn đã đến thăm đại diện ban giám đốc trại, gặp gỡ các bệnh nhân phong. Một quang cảnh tuyệt đẹp: những ngón tay trắng trẻo trơn tru đan chặt những ngón tay co quắp…những nụ cười rạng rỡ kề sát những nụ cười méo mó…những bàn tay ân cần mớm miếng xôi, miếng bánh mì cho những người chỉ còn cánh tay trơ trụi…
Tiếng đàn, tiếng hát vang dội cả một không gian rộng lớn, vọng sâu vào vách núi vốn dĩ lặng câm…Có giọng ca của nữ bệnh nhân với nhạc phẩm “Người ơi người ở đừng về” được hát lên với cả tấm lòng…Một người khiếm thị run run nói với phái đoàn: “Con tưởng rằng sau vụ việc vừa qua (Toà Khâm Sứ và Thái Hà), các cha, các thầy, các soeurs sẽ không bao giờ đến đây nữa. Thế mà sáng nay, khi nghe tiếng xe chạy vào, con nghe nói đó là xe của các
cha, con mừng đến nỗi chân run đi không vững…Con mong các cha, các thầy, các soeurs tiếp tục đến thăm chúng con khi có dịp”. Giọng nói ông nghẹn ngào, và lòng chúng tôi thì rưng lệ…Món quà lớn nhất dành cho họ hôm nay không phải là: chăn, chiếu, gối màn, cá khô, nước mắm hay phong bì tiền…nhưng chính là sự hiện diện đầy thân thương, là tấm lòng ưu ái thực sự dành cho họ, bất chấp những gì không tưởng đang diễn ra từng ngày. Chúng tôi muốn nói thật lớn với người ấy cũng như các bệnh nhân phong rằng, sẽ không có gì ngăn cách được, sẽ không có gì cản trở trên con đường từ trái tim đến trái tim. Lòng bác ái Kitô giáo vượt trên tất cả những hiềm khích, hận thù…
Điều đó đã được thể hiện cách sống động trong bữa ăn trưa. Không hề phân biệt ai là bệnh nhân ai là người thăm viếng tất cả đều “ăn cùng một bánh, uống cùng một chén”. Cùng ăn, cùng hát gần hai tiếng đồng hồ, rồi phái đoàn đã phân tán mỏng đến từng phòng, từng nhà của bệnh nhân để dọn dẹp. Nhà tranh vách đất bỗng rộn rã niềm vui của những người được viếng thăm. Có người còn phấn khởi “khoe” với chúng tôi rằng ngôi nhà mới bằng vôi xanh là
do nhóm thiện chí của Đức Cha Cosma Hoàng Văn Đạt đã thực hiện cho họ.
Không những chỉ có nhóm của Đức cha Đạt, không nhưng chỉ có Toà Giám Mục Thanh hoá, hầu hết là công giáo, viếng thăm tặng quà ủy lạo. Người phong trại Cẩm Thủy vẫn luôn là đối tượng tình thương của những ân nhân không đến được nhưng năm nào cũng gửi quà về, chẳng hạn như nhóm “bạn những người cùi, các ân nhân của giáo xứ VN/Paris, cộng đồng VN tại Munchen, Đức Quốc, Thụy sĩ qua trung gian của ông Phan đức Thông. Phải chăng trại phong Cẩm Thủy là điểm hẹn của những người muốn mở rộng vòng tay yêu thương ?
Và con tim đã vui trở lại” với những người bệnh phong: những đôi chân khập khiễng vội vã ra vườn hái từng quả táo, chặt từng khúc mía để những người trẻ thiện chí dùng đỡ khát, mỗi người một việc hăng hái, người quét cao, kẻ quét thấp, lau nhà, rửa chén, dọn nhà vệ sinh, chuồng trâu, chuồng bò... Các bệnh nhân thì luôn miệng nói với chúng tôi rằng, hôm nay họ rất vui. Làm sao không vui được
“khi chúng tôi quyết tâm mang đến cho họ một tình thương thật sự mà Vị Chúa Tình Yêu đã dạy chúng tôi phải biết trao ban.
Rời khỏi nơi ấy trong sự lưu luyến của những cánh tay thương tật, những bước chân đi không vững ra tận ngõ để thay lời cám ơn. Mỗi người mang một kỷ niệm riêng, nhưng hẳn tất cả đều nhủ lòng sẽ trở lại nơi đây, để làm cho “con tim vui trở lại”, không chỉ là con tim của những người khổ đau, bất hạnh; nhưng là chính cõi lòng của tất cả mọi người, sẽ được rọi soi bằng ánh lửa của tình yêu, của lòng thương cảm. Để trong tâm hồn kẻ ở cũng như người đi, sẽ đọng lại những kỷ niệm khó quên về một Tình Yêu Không Biên Giới…
“Cảnh đẹp, nhà xinh, nhưng người thì …xấu xí sứt sẹo...” Đó là lời tâm sự buồn đến não ruột của một bệnh nhân phong cùi trại Cẩm Thủy, được xây dựng dọc theo dãy núi đá vôi hẻo lánh thuộc xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hoá. Quả thế, giữa cảnh núi rừng nên thơ hữu tình là những con người bất hạnh, lặng lẽ âm thầm với kiếp sống khổ đau do cơn bệnh quái ác đã cướp đi một phần thân thể của họ...
Những câu hỏi đó xâu xé từng người chúng ta. Và cũng vì những câu hỏi đó mà hằng năm, mỗi độ đông tàn, khi Noel gần về và tết sắp đến, một phái đoàn đông đủ thành phần dân Chúa giáo phận Thanh hoá thực hiện những chuyến xuất hành tình thương, đến với những cuộc đời u tối đen bạc.
Ngày 13.12.2008, trên 120 người gồm linh mục, nữ tu, chủng sinh, ứng sinh, giáo dân và sinh viên, do Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh dẫn đầu, xuất phát từ Toà Giám Mục Thanh hoá, đã vượt qua một quãng đường dài trên 80 cây số, tiến về miền núi gập ghềnh, chênh vênh, để viếng thăm bệnh nhân phong trại Cẩm Thủy. Cùng tham gia còn có nhóm thiện nguyện của chị Anna Thu đến từ Toronto, Canada. Với thời gian hoạt động trên 10 năm, nhóm này
Chuyến đi đã bắt đầu bằng lời nhắc nhở kêu gọi của Đức cha Giuse: “Chúng ta đem tình thương và hơi ấm Noel đến cho bệnh nhân phong. Hãy làm tất cả những gì chúng ta có thể làm cho những người không may mắn như chúng ta. Một phần quà vật chất không đáng là bao nhưng qua đó chúng ta nói lên tấm lòng của chúng ta đối với các bệnh nhân phong...” Ngài cũng căn dặn nhắc nhủ mọi người đừng có bất cứ thái độ bất cẩn nào khiến bệnh nhân buồn khổ vì mặc cảm phong cùi.
Tiếng đàn, tiếng hát vang dội cả một không gian rộng lớn, vọng sâu vào vách núi vốn dĩ lặng câm…Có giọng ca của nữ bệnh nhân với nhạc phẩm “Người ơi người ở đừng về” được hát lên với cả tấm lòng…Một người khiếm thị run run nói với phái đoàn: “Con tưởng rằng sau vụ việc vừa qua (Toà Khâm Sứ và Thái Hà), các cha, các thầy, các soeurs sẽ không bao giờ đến đây nữa. Thế mà sáng nay, khi nghe tiếng xe chạy vào, con nghe nói đó là xe của các
Điều đó đã được thể hiện cách sống động trong bữa ăn trưa. Không hề phân biệt ai là bệnh nhân ai là người thăm viếng tất cả đều “ăn cùng một bánh, uống cùng một chén”. Cùng ăn, cùng hát gần hai tiếng đồng hồ, rồi phái đoàn đã phân tán mỏng đến từng phòng, từng nhà của bệnh nhân để dọn dẹp. Nhà tranh vách đất bỗng rộn rã niềm vui của những người được viếng thăm. Có người còn phấn khởi “khoe” với chúng tôi rằng ngôi nhà mới bằng vôi xanh là
Không những chỉ có nhóm của Đức cha Đạt, không nhưng chỉ có Toà Giám Mục Thanh hoá, hầu hết là công giáo, viếng thăm tặng quà ủy lạo. Người phong trại Cẩm Thủy vẫn luôn là đối tượng tình thương của những ân nhân không đến được nhưng năm nào cũng gửi quà về, chẳng hạn như nhóm “bạn những người cùi, các ân nhân của giáo xứ VN/Paris, cộng đồng VN tại Munchen, Đức Quốc, Thụy sĩ qua trung gian của ông Phan đức Thông. Phải chăng trại phong Cẩm Thủy là điểm hẹn của những người muốn mở rộng vòng tay yêu thương ?
Và con tim đã vui trở lại” với những người bệnh phong: những đôi chân khập khiễng vội vã ra vườn hái từng quả táo, chặt từng khúc mía để những người trẻ thiện chí dùng đỡ khát, mỗi người một việc hăng hái, người quét cao, kẻ quét thấp, lau nhà, rửa chén, dọn nhà vệ sinh, chuồng trâu, chuồng bò... Các bệnh nhân thì luôn miệng nói với chúng tôi rằng, hôm nay họ rất vui. Làm sao không vui được
Rời khỏi nơi ấy trong sự lưu luyến của những cánh tay thương tật, những bước chân đi không vững ra tận ngõ để thay lời cám ơn. Mỗi người mang một kỷ niệm riêng, nhưng hẳn tất cả đều nhủ lòng sẽ trở lại nơi đây, để làm cho “con tim vui trở lại”, không chỉ là con tim của những người khổ đau, bất hạnh; nhưng là chính cõi lòng của tất cả mọi người, sẽ được rọi soi bằng ánh lửa của tình yêu, của lòng thương cảm. Để trong tâm hồn kẻ ở cũng như người đi, sẽ đọng lại những kỷ niệm khó quên về một Tình Yêu Không Biên Giới…