VATICAN (ZENIT.org).-Nhân cuộc gặp gỡ do Tổ Chức Robaert Schuman cổ võ sư hợp tác của các người Kitô hữu dân chủ tại châu Âu, đức giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nhắn nhủ rằng "Kitô giáo là sức mạnh đã cổ võ, hòa giải và củng cố những giá trị làm nên gia sản quí báu nhất của châu Âu".
Ðức Thánh Cha nhấn mạnh: “Khế Ước hiến pháp tương lai phải minh nhiên nhắc tới những nguồn gốc Kitô hữu của lục địa”.
Trong buổi sáng ngày thứ sáu 7/11, đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tiếp kiến, trong Thính Ðường Clémentine, những người tham dự cuộc gặp gỡ do Tổ Chức Robert Schuman tổ chức để kêu gọi sự hợp tác của các người Kitô hữu dân chủ châu Âu. Sau lời chào tỏ lòng cung kính của Chủ tịch Tổ Chức, là ông Jacques Santer, Đức Thánh Cha đã đọc bài diễn văn sau đây, theo bản dịch của báo L'Osservatore Romano bằng tiếng Pháp số ra ngày 1/11.
Thưa Chủ tịch,
Thưa quí Bà và quí Ông,
1. Tôi vui mừng tiếp đón quí vị nhân cuộc Hội thảo này do Tổ Chưc Robert Schuman tổ chức. Tôi chân thành chào mừng tất cả quí vị và tỏ lòng biết ơn cách riêng đến ông Jacques Santer, người đã chuyển lên những tâm tình cung kính và quí mến của quí vị. Với tư cách những Kitô hữu dấn thân trong đời sống công cộng, quí vị hợp nhau để suy tư về những viễn ảnh mở ra hiện nay cho châu Âu. "Tân" châu Âu đang trên đà xây dựng, ước mong trở thành môt "ngôi nhà" vững chắc và hài hòa chính đáng.
Điều này có nghĩa là phải tìm ra một thế quân bình chính đáng giữa vai trò của Liên hiệp và vai trò các quốc gia-thành viên, cũng như giữa những thách đố không thể tránh mà sư toàn cầu hóa tại lục địa và sự tôn trọng những đặc điểm lịch sử và văn hóa của lục địa đặt ra, giữa những căn tính quốc gia và tôn giáo càc dân tộc của mình, và những đóng góp riêng biệt mà mỗi quốc gia thành viên có thể mang lại. Điều đó cũng có nghĩa là xây dựng một "tòa nhà" niềm nở đón rước những quốc gia khác, bắt đầu từ những quốc gia gần nhất của mình, và một "nhà" mở ra cho những hình thức hợp tác không những kinh tế mà thôi, mà còn cho xã hội và chính trị nữa.
2. Muốn được như vậy, điều cần thiết là châu Âu phải công nhận và bảo tồn gia sản quí báu nhất của mình, được cấu tạo bởi những giá trị đã bảo đảm, và còn tiếp tục bảo đảm, một ảnh hưởng quan phòng trong lịch sử văn minh. Những gía trị này liên quan trước hết phẩm giá con người, đặc tính thánh thiêng của sự sống con người, vai trò chính yếu của gia đình xây dựng trên hôn nhân, tình lên đới, nguyên lý phụ liên đới, uy quyền của luật pháp và một nền dân chủ vững chắc.
Những nguồn gốc văn hóa khác nhau đã giúp củng cố những giá trị này, nhưng điều không thể chối cải là Kitô giáo đã là lực lượng cho phép cổ võ chúing, hoà giải chúng,và củng cố chúng. Do đó xem ra hợp lý là Khế Ước hiến pháp tương lai châu Âu, nhắm đi tới chỗ "thống nhất trong khác biệt" (x. Lời nói 9ầu, 5), phải minh nhiên nhắc tới những nguồn gốc Kitô giáo của lục địa. Một xã hội mà quên quá khứ của mình có nguy cơ không đủ sức đương đầu với hiện tại và -còn khốn hơn nữa -trở thành nạn nhân của tương lai mình!
Về phương diện này, tôi vui mừng nhận thấy nhiều người trong quí vị đến từ những quốc gia đang chuẩn bị gia nhập Liên hiệp Châu Âu. Đứng từ quan điểm này, quí vị cũng dễ dàng thấy rằng thật bất công biết bao nếu châu Âu ngày nay giấu kín đi sự đóng góp có tính cách quyết định, mà những người Kitô hữu đã mang đến làm sụp đổ các chế độ áp bức thuộc mọi bản chất và xây dựng nền dân chủ đích thực.
3. Trong Tông huấn thượng hội đồng mới đây của tôi “Giáo Hội tại Âu Châui” (Ecclesia in Europa), với lòng chua xót tôi không thể không nhấn mạnh đến lục địa này xem ra trải qua cách thê thảm một cơn khủng hoảng thâm sâu về các giá trị (x. n.108), mà mới đây đưa đến một cơn khủng hoảng căn tính.
Tới đây về phương diện này, tôi vui mừng nhấn mạnh tất cả những gì có thể thực hiện qua một sự tham gia có trách nhiệm và quảng đại vào đời sống "chính trị", và dĩ nhiên qua những sinh hoạt khác nhau kinh tế, xã hội và văn hóa, những thứ có thể được thực hiện để cổ võ công ích về một phương diện cơ hữu và trên bậc thang thể chế. Quí vị biết những lời nói của vị Tiền nhiệm khả kính của tôi là Đức Phaolô VI về chủ đề này: "Khoa chính trị là một cách đòi hỏi [.. . ] người Kitô hữu phải sống dấn thân phục vụ người khác" (Octogesima adveniens, n. 46, x. ORLF n. 21 ngày 21/5/1971).
Những sư công kích thường nhắm đến sinh hoạt chính trị không được biện minh một thái độ hoài nghi giải ước cho những người công giáo, mà ngược lại họ có nhiệm vụ nhận lãnh những trách nhiệm để phục vụ lợi ích của xã hội. Yêu cầu xây dựng một xã hội công bình và huynh đệ thì chưa đủ. Cần phải hành động cách dấn thân và theo khả năng để giúp cổ võ các giá trị nhân bản trong đời sống công cộng, giống như những phương cách thích hợp với sinh hoạt chính trị.
4. Người Kitô hữu cũng phải bảo đảm rằng "chất muối" dấn thân Kitô hữu của mình không mất "mùi vị" và "ánh sáng", những lý tưởng tin mừng của họ không bị che giấu bởi chủ nghĩa thực dụng, hay tệ hại hơn nữa là chủ nghĩa hưởng thụ. Do đó, họ cần đào sâu sự hiểu biết về hoc thuyết xã hội Kitô giáo bằng cách đồng hoá những nguyên lý học, lý thuyết và áp dụng học thuyết này một cách khôn khéo khi cần đến.
Điều đó giả thiết đến môt sự đào tạo thiêng liêng nghiêm chỉnh, được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện. Một con người nông cạn ít nhạy cảm về mặt thiêng liêng, có khi dửng dưng, hay quá chú trọng tới sự thành công và danh tiếng, sẽ không bao giờ thực thi đúng trách nhiệm chính trị của mình.
Tổ Chức của quí vị có thể gặp nơi người đã mang tên cho tổ chức, một gưong mẫu quan trọng sẽ linh hứng cho là ông Robert Schuman. Cuộc đời chính trị của ông hoàn toàn hiến cho việc phục vụ các giá trị cơ bản của quyền tự do và tình liên đới, được trọn hảo qua ánh sáng Phúc Âm.
5. Các bạn thân yêu, trong những ngày này là thời gian các bạn suy tư về châu Âu, thật đương nhiên để nhắc lại giữa những người cổ động chính cho sự hiệp nhất lục địa này, là những người được linh hứng bởi một đức tin Kitô hữu sâu xa như Adenauer, De Gasperi và Schuman. Ví dụ àm sao chúng ta có thể định giá thấp sự kiện là trong năm 1951, trước khi bắt tay vào những cuộc thương nghị tế nhị đưa tới việc chấp nhận Khế Ước Paris, họ đã ao ước gặp nhau trong một đan viện Biển Ðức trên bờ sông Rhin để suy nghĩ và cầu nguyện.
Các bạn cũng có trách nhiệm không những bảo tồn và bênh vực, mà con phát triển và tăng cường gia sản thiêng liêng và chính trị do những gương mặt vĩ đại này trăn trối lại. Trong khi bày tỏ nguyện vọng này, tôi chân tình ban cho các bạn, cùng gia đình các bạn, Phép Lành Tòa Thánh.
Ðức Thánh Cha nhấn mạnh: “Khế Ước hiến pháp tương lai phải minh nhiên nhắc tới những nguồn gốc Kitô hữu của lục địa”. Trong buổi sáng ngày thứ sáu 7/11, đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tiếp kiến, trong Thính Ðường Clémentine, những người tham dự cuộc gặp gỡ do Tổ Chức Robert Schuman tổ chức để kêu gọi sự hợp tác của các người Kitô hữu dân chủ châu Âu. Sau lời chào tỏ lòng cung kính của Chủ tịch Tổ Chức, là ông Jacques Santer, Đức Thánh Cha đã đọc bài diễn văn sau đây, theo bản dịch của báo L'Osservatore Romano bằng tiếng Pháp số ra ngày 1/11.
Thưa Chủ tịch,
Thưa quí Bà và quí Ông,
1. Tôi vui mừng tiếp đón quí vị nhân cuộc Hội thảo này do Tổ Chưc Robert Schuman tổ chức. Tôi chân thành chào mừng tất cả quí vị và tỏ lòng biết ơn cách riêng đến ông Jacques Santer, người đã chuyển lên những tâm tình cung kính và quí mến của quí vị. Với tư cách những Kitô hữu dấn thân trong đời sống công cộng, quí vị hợp nhau để suy tư về những viễn ảnh mở ra hiện nay cho châu Âu. "Tân" châu Âu đang trên đà xây dựng, ước mong trở thành môt "ngôi nhà" vững chắc và hài hòa chính đáng.
Điều này có nghĩa là phải tìm ra một thế quân bình chính đáng giữa vai trò của Liên hiệp và vai trò các quốc gia-thành viên, cũng như giữa những thách đố không thể tránh mà sư toàn cầu hóa tại lục địa và sự tôn trọng những đặc điểm lịch sử và văn hóa của lục địa đặt ra, giữa những căn tính quốc gia và tôn giáo càc dân tộc của mình, và những đóng góp riêng biệt mà mỗi quốc gia thành viên có thể mang lại. Điều đó cũng có nghĩa là xây dựng một "tòa nhà" niềm nở đón rước những quốc gia khác, bắt đầu từ những quốc gia gần nhất của mình, và một "nhà" mở ra cho những hình thức hợp tác không những kinh tế mà thôi, mà còn cho xã hội và chính trị nữa.
2. Muốn được như vậy, điều cần thiết là châu Âu phải công nhận và bảo tồn gia sản quí báu nhất của mình, được cấu tạo bởi những giá trị đã bảo đảm, và còn tiếp tục bảo đảm, một ảnh hưởng quan phòng trong lịch sử văn minh. Những gía trị này liên quan trước hết phẩm giá con người, đặc tính thánh thiêng của sự sống con người, vai trò chính yếu của gia đình xây dựng trên hôn nhân, tình lên đới, nguyên lý phụ liên đới, uy quyền của luật pháp và một nền dân chủ vững chắc.
Những nguồn gốc văn hóa khác nhau đã giúp củng cố những giá trị này, nhưng điều không thể chối cải là Kitô giáo đã là lực lượng cho phép cổ võ chúing, hoà giải chúng,và củng cố chúng. Do đó xem ra hợp lý là Khế Ước hiến pháp tương lai châu Âu, nhắm đi tới chỗ "thống nhất trong khác biệt" (x. Lời nói 9ầu, 5), phải minh nhiên nhắc tới những nguồn gốc Kitô giáo của lục địa. Một xã hội mà quên quá khứ của mình có nguy cơ không đủ sức đương đầu với hiện tại và -còn khốn hơn nữa -trở thành nạn nhân của tương lai mình!
Về phương diện này, tôi vui mừng nhận thấy nhiều người trong quí vị đến từ những quốc gia đang chuẩn bị gia nhập Liên hiệp Châu Âu. Đứng từ quan điểm này, quí vị cũng dễ dàng thấy rằng thật bất công biết bao nếu châu Âu ngày nay giấu kín đi sự đóng góp có tính cách quyết định, mà những người Kitô hữu đã mang đến làm sụp đổ các chế độ áp bức thuộc mọi bản chất và xây dựng nền dân chủ đích thực.
3. Trong Tông huấn thượng hội đồng mới đây của tôi “Giáo Hội tại Âu Châui” (Ecclesia in Europa), với lòng chua xót tôi không thể không nhấn mạnh đến lục địa này xem ra trải qua cách thê thảm một cơn khủng hoảng thâm sâu về các giá trị (x. n.108), mà mới đây đưa đến một cơn khủng hoảng căn tính.
Tới đây về phương diện này, tôi vui mừng nhấn mạnh tất cả những gì có thể thực hiện qua một sự tham gia có trách nhiệm và quảng đại vào đời sống "chính trị", và dĩ nhiên qua những sinh hoạt khác nhau kinh tế, xã hội và văn hóa, những thứ có thể được thực hiện để cổ võ công ích về một phương diện cơ hữu và trên bậc thang thể chế. Quí vị biết những lời nói của vị Tiền nhiệm khả kính của tôi là Đức Phaolô VI về chủ đề này: "Khoa chính trị là một cách đòi hỏi [.. . ] người Kitô hữu phải sống dấn thân phục vụ người khác" (Octogesima adveniens, n. 46, x. ORLF n. 21 ngày 21/5/1971).
Những sư công kích thường nhắm đến sinh hoạt chính trị không được biện minh một thái độ hoài nghi giải ước cho những người công giáo, mà ngược lại họ có nhiệm vụ nhận lãnh những trách nhiệm để phục vụ lợi ích của xã hội. Yêu cầu xây dựng một xã hội công bình và huynh đệ thì chưa đủ. Cần phải hành động cách dấn thân và theo khả năng để giúp cổ võ các giá trị nhân bản trong đời sống công cộng, giống như những phương cách thích hợp với sinh hoạt chính trị.
4. Người Kitô hữu cũng phải bảo đảm rằng "chất muối" dấn thân Kitô hữu của mình không mất "mùi vị" và "ánh sáng", những lý tưởng tin mừng của họ không bị che giấu bởi chủ nghĩa thực dụng, hay tệ hại hơn nữa là chủ nghĩa hưởng thụ. Do đó, họ cần đào sâu sự hiểu biết về hoc thuyết xã hội Kitô giáo bằng cách đồng hoá những nguyên lý học, lý thuyết và áp dụng học thuyết này một cách khôn khéo khi cần đến.
Điều đó giả thiết đến môt sự đào tạo thiêng liêng nghiêm chỉnh, được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện. Một con người nông cạn ít nhạy cảm về mặt thiêng liêng, có khi dửng dưng, hay quá chú trọng tới sự thành công và danh tiếng, sẽ không bao giờ thực thi đúng trách nhiệm chính trị của mình.
Tổ Chức của quí vị có thể gặp nơi người đã mang tên cho tổ chức, một gưong mẫu quan trọng sẽ linh hứng cho là ông Robert Schuman. Cuộc đời chính trị của ông hoàn toàn hiến cho việc phục vụ các giá trị cơ bản của quyền tự do và tình liên đới, được trọn hảo qua ánh sáng Phúc Âm.
5. Các bạn thân yêu, trong những ngày này là thời gian các bạn suy tư về châu Âu, thật đương nhiên để nhắc lại giữa những người cổ động chính cho sự hiệp nhất lục địa này, là những người được linh hứng bởi một đức tin Kitô hữu sâu xa như Adenauer, De Gasperi và Schuman. Ví dụ àm sao chúng ta có thể định giá thấp sự kiện là trong năm 1951, trước khi bắt tay vào những cuộc thương nghị tế nhị đưa tới việc chấp nhận Khế Ước Paris, họ đã ao ước gặp nhau trong một đan viện Biển Ðức trên bờ sông Rhin để suy nghĩ và cầu nguyện.
Các bạn cũng có trách nhiệm không những bảo tồn và bênh vực, mà con phát triển và tăng cường gia sản thiêng liêng và chính trị do những gương mặt vĩ đại này trăn trối lại. Trong khi bày tỏ nguyện vọng này, tôi chân tình ban cho các bạn, cùng gia đình các bạn, Phép Lành Tòa Thánh.