Linh mục Raymond J. de Souza, là chủ bút tập san Công Giáo Convivium của Canada. Ngài vừa có bài viết nhan đề “From Emmaus to the Upper Room: The Meaning of Easter Evening”, nghĩa là “Từ Emmaus đến phòng Tiệc Ly: Ý nghĩa của chiều Phục Sinh”.
Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.
“Bình an đến với tất cả anh chị em!” Đức Thánh Cha nói. “Anh chị em thân yêu, đây là lời chào đầu tiên của Chúa Kitô Phục Sinh, Mục Tử Nhân Lành, Đấng đã hi sinh mạng sống mình vì đoàn chiên của Thiên Chúa.”
Không hẳn vậy. Lời chào đầu tiên của Chúa Giêsu Phục Sinh là dành cho Maria Mađalêna và những người phụ nữ khác vào sáng Phục Sinh. Tiếp theo đó là vào chiều Chúa nhật Phục Sinh, khi Chúa Giêsu hiện ra trong phòng Tiệc Ly và chào các tông đồ, “Bình an cho các con!” (Lc 24:36; Ga 20:19).
Tuy nhiên, thật vui mừng khi Đức Thánh Cha Lêô hướng sự chú ý đến chiều Chúa nhật Phục Sinh, bởi vì chiều Phục Sinh có ý nghĩa quan trọng hơn trong đời sống của Giáo hội. Và nó thường bị bỏ qua trong phụng vụ.
Tuần Thánh rất phong phú với Lời Chúa, với các bài tường thuật về cuộc Khổ nạn được đọc vào Chúa nhật Lễ Lá và Thứ Sáu Tuần Thánh, cùng chín bài đọc Kinh Thánh cộng với các thánh vịnh và bài ca trong Đêm Canh thức Phục Sinh — chưa kể đến Lời than khóc của tiên tri Giêrêmia trong nghi thức đêm Tenebrae - đưa tín hữu đi qua “bóng tối” của tội lỗi và sự chết để chuẩn bị tâm hồn đón nhận ánh sáng phục sinh trong đêm Vọng Phục Sinh, Bảy Lời cuối cùng từ Thập tự giá, hay Lời trách móc vào Thứ Sáu Tuần Thánh, tóm tắt toàn bộ lịch sử cứu độ.
Vào ngày Chúa Nhật Phục Sinh, chúng ta được nghe những đoạn Phúc Âm ngắn kể về ngôi mộ trống vào sáng sớm, và sau bữa trưa, mọi người sẽ đi ngủ trưa để có một giấc ngủ ngon lành vào ngày Chúa Nhật.
Các tường thuật về chiều Chúa nhật Phục Sinh được đọc trong Thánh lễ chiều (Luca 24), điều này khá bất thường đối với Chúa nhật Phục Sinh, hoặc phải đợi đến Chúa nhật Lòng Thương Xót Chúa (Gioan 20). Điều này thật đáng tiếc, xét đến tất cả những gì diễn ra vào chiều Chúa nhật Phục Sinh.
Cuộc gặp gỡ giữa hai môn đệ trên đường đến Emmaus (Luca 24:13-35) là sự hiện diện Phục Sinh chi tiết nhất, với Chúa Giêsu Phục Sinh trò chuyện lâu với các môn đệ, mặc dù họ không nhận ra Ngài. Họ thú nhận rằng họ “đã hy vọng” nơi “Giêsu người Nagiarét, là một vị tiên tri vĩ đại trong lời nói và việc làm trước mặt Thiên Chúa và mọi người”, nhưng giờ đây họ “buồn bã” sau khi Ngài bị đóng đinh và chết.
Chúa Giêsu quở trách họ một cách nghiêm khắc: “Hỡi những kẻ ngu dại và chậm tin tất cả những điều các tiên tri đã nói!” Sự quở trách dữ dội của Chúa Kitô Phục Sinh — trái ngược với lời chào đón dịu dàng dành cho Maria Mađalêna trong vườn — lại xuất hiện trong cuộc gặp gỡ với Saolô trên đường đến Đamát.
Rồi Chúa Giêsu, “bắt đầu từ Môisê và tất cả các tiên tri… đã giải thích cho họ trong toàn bộ Kinh Thánh những điều liên quan đến chính Ngài.” Khi họ đến Emmaus, Chúa Giêsu cùng ngồi ăn với họ, và họ nhận ra Ngài “trong lúc bẻ bánh.”
Emmaus là “Thánh lễ đầu tiên” như các thánh lễ chúng ta cử hành ngày nay. Đồi Canvê là “Thánh lễ” nguyên thủy và duy nhất, là sự hy sinh của Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha để cứu chuộc thế giới và cứu rỗi các linh hồn. Hy tế này được hiện diện một cách bí tích trong sự báo trước tại Bữa Tiệc Ly — do đó, “Thánh lễ đầu tiên” là Thứ Sáu Tuần Thánh được hiện diện vào Thứ Năm Tuần Thánh.
Sự hy sinh trên đồi Canvê không bao giờ lặp lại mà được hiện diện lại sau sự kiện, khác với Thứ Năm Tuần Thánh, khi nó được hiện diện trước đó. Theo nghĩa này, Thánh Lễ tại Emmaus — bao gồm một “Phụng vụ Lời Chúa” trên đường đi tiếp theo là “Phụng vụ Thánh Thể” tại bàn thờ — là “ Thánh Lễ đầu tiên” mà Giáo Hội đã cử hành trong suốt lịch sử. Mỗi Thánh Lễ ngày nay, cách này cách khác, giống Emmaus hơn là giống Canvê hay Phòng Tiệc Ly.
Vào tối Chúa Nhật Phục Sinh hôm đó, trong phòng Tiệc Ly cùng với các tông đồ, Chúa Giêsu đã “mở trí cho họ hiểu Kinh Thánh”, cung cấp cho Giáo Hội sơ khai một phương tiện đáng tin cậy để hiểu các mặc khải thiêng liêng.
Trong chương thứ 20 của Phúc Âm theo Thánh Gioan, thậm chí còn nhiều điều quan trọng hơn nữa đối với đời sống của Giáo hội được gói gọn trong ít câu hơn.
“Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: ‘Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.’ Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: ‘Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.’” (Ga 20:20-23)
Điều này có thể được coi là sự hoàn thành của việc “phong chức” cho các thầy tế lễ đầu tiên. Mặc dù chức tư tế được thiết lập tại Bữa Tiệc Ly, nhưng rất nhiều điều được truyền tải qua những lời ngắn gọn, “Hãy làm điều này để tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22:19).
Vào chiều Phục Sinh, việc Chúa Thánh Thần thổi hơi thở gợi nhớ đến hơi thở sự sống đầu tiên được ban cho Ađam. Như Đức ông Ronald Knox đã nhận xét, khi nhận được hơi thở của Thiên Chúa trong vườn Êđen, Ađam, một con thú giữa muôn thú, trở thành con người, người ca tụng muôn vật, có khả năng dâng lời ngợi khen Thiên Chúa. Tương tự như vậy, trong phòng Tiệc Ly vào chiều Phục Sinh, khi nhận được hơi thở của Chúa Giêsu Phục Sinh, các tông đồ, những con người giữa muôn người, trở thành linh mục, được thụ phong để dâng lên lễ hy sinh ngợi khen.
Có thể cho rằng chiều Phục Sinh là “lễ phong chức” đầu tiên.
Việc “phong chức” này gắn liền ngay lập tức với “sự tha thứ tội lỗi”, cũng như trong Bữa Tiệc Ly (Mt 26:28). Chúa Giêsu, sau khi “phong chức” cho các thầy tế lễ đầu tiên, đã thiết lập bí tích hòa giải: “Nếu các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha”.
Mỗi lần rước lễ là một sự trở về với Bữa Tiệc Ly và mỗi Thánh Lễ là một sự trở về với Emmaus; cũng vậy, mỗi lần xưng tội là một sự trở về với buổi chiều Phục Sinh. Giáo Hội không bao giờ rời bỏ mầu nhiệm Phục Sinh, nếu bao gồm cả buổi chiều Phục Sinh.
Hơn nữa, buổi chiều Phục Sinh trong chương thứ 20 của Phúc Âm theo Thánh Gioan cũng có thể được coi là một “Lễ Ngũ Tuần nhỏ” — “Hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần”. Thêm vào đó, nó có thể được coi là một Đại Mạng Lệnh sơ bộ — “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con” — hướng đến lễ Thăng Thiên và mệnh lệnh truyền dạy việc làm môn đệ cho muôn dân.
Tất cả những điều này diễn ra vào chiều Phục Sinh tại Emmaus và trong phòng Tiệc Ly: Thánh Lễ đầu tiên, lễ phong chức đầu tiên, việc thiết lập Bí tích Giải tội, một Đại Mệnh lệnh sơ bộ, và Lễ Ngũ Tuần. Tất cả đều xứng đáng được chú trọng hơn so với thường lệ vào Chúa Nhật Phục Sinh.
“Bình an cho anh em!”
Source:National Catholic Register