Ngày 03-04-2026
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
The Way Of The Cross Colosseum Rome, 3 April 2026
VietCatholic Media
04:06 03/04/2026
THE WAY OF THE CROSS COLOSSEUM ROME, 3 APRIL 2026
Introduction

The Way of the Cross winds through the narrow streets in the Old City of Jerusalem, allowing us to retrace Jesus’ path from the place of his condemnation to that of his crucifixion and burial, which is also the site of his resurrection.

This route is not reserved for the devout or those seeking a quiet space for prayer. Rather, as in the time of Jesus, we find ourselves walking through a chaotic, distracting and noisy environment, surrounded by people who share our faith in him, but also by those who deride or insult him. Such is the reality of our daily life.

The Way of the Cross is not intended for those who lead a pristinely pious or abstractly recollected life. Instead, it is the exercise of one who knows that faith, hope and charity must be incarnated in the real world, where the believer faces ongoing challenges and must constantly strive to imitate Jesus.

Saint Francis of Assisi, who eighth centenary of death we celebrate this year, describes the Christian life by borrowing the words of the Apostle Peter. He reminds us that we are called to follow in the footsteps of our Lord Jesus Christ, who “called his betrayer a friend and willingly offered himself to his executioners” (The Earlier Rule XXII, 2: cf. 1Pt 2:21). The Poverello encourages us to fix our gaze upon Jesus: “Let all of us, brothers, consider the Good Shepherd who bore the suffering of the cross to save his sheep” (The Admonitions VI, 1).

As we walk this Way of the Cross, let us therefore accept the invitation of Saint Francis to follow in the footsteps of Jesus. May this be more than a mere ritual or intellectual journey, but one that transforms our entire person and life, as the saint exhorts us: “Take up your bodies and carry his holy cross, and follow his most holy commands even to the end” (The Office of the Passion XV, 13).

I Station

Jesus is condemned to death

From the Gospel according to John (19:9-11)

[Pilate] entered the praetorium again and said to Jesus, “Where are you from?” But Jesus gave no answer. Pilate therefore said to him, “You will not speak to me? Do you not know that I have power to release you, and power to crucify you?” Jesus answered him, “You would have no power over me unless it had been given you from above; therefore he who delivered me to you has the greater sin.”

From the writings of Saint Francis of Assisi (Later Admonition and Exhortation, 28-29)

Let whoever has received the power of judging others pass judgment with mercy, as they would wish to receive mercy from the Lord. For judgment will be without mercy for those who have not shown mercy.

Lord Jesus, in your dialogue with Pilate, you unmasked every human presumption of power. Even today, there are those who believe their authority is limitless, thinking they may use or abuse it at their whim. Your words to the Roman Prefect leave no room for ambiguity: “You would have no power over me unless it had been given you from above” (Jn 19:11).

Saint Francis of Assisi, who simply sought to follow in your footsteps, reminds us that every person in authority will have to answer to God for the way they exercise their power: the power to judge; the power to start or end a war; the power to instill violence or peace; the power to fuel the desire for revenge or for reconciliation; the power to use the economy to oppress people or to liberate them from misery; the power to trample on human dignity or to uphold it; and the power to promote and defend life, or reject and stifle it.

Each of us is likewise called to account for the power that we exercise in our daily lives. To us also, Jesus says: “Make good use of the power given to you, and remember that whatever you do to another human being, especially to the small and vulnerable, you do unto me. And it is to me that you will one day give an account.”

Let us pray, saying: Remind me, Jesus.

That you identify yourself with every person who is judged: Remind me, Jesus.

That I may not be guided by prejudice: Remind me, Jesus.

That true power consists in love: Remind me, Jesus.

That mercy triumphs over judgment: Remind me, Jesus.

That the good must be chosen even when it comes at a cost: Remind me, Jesus.

II Station

Jesus takes up his cross

From the Gospel according to John (19:14-17)

Now it was the day of Preparation of the Passover; it was about the sixth hour. He said to the Jews, “Here is your King!” They cried out, “Away with him, away with him, crucify him!” Pilate said to them, “Shall I crucify your King?” The chief priests answered, “We have no king but Caesar.” Then he handed him over to them to be crucified. So they took Jesus, and he went out, bearing his own cross, to the place called the place of a skull, which is called in Hebrew Golgotha.

From the writings of Saint Francis of Assisi (The Admonitions, V, 7-8)

Even if you were more handsome and richer than everyone else, and even if you worked miracles so that you put demons to flight: all these things are contrary to you; nothing belongs to you; you can boast in none of these things. But we can boast in our weaknesses and in carrying each day the holy cross of our Lord Jesus Christ.

The word “cross” often evokes repulsion within us rather than desire. It is easier to experience the temptation to flee from it than to yearn to embrace it.

Jesus, I am certain that it was the same for you when the cross was first placed upon your shoulders. Indeed, in Gethsemane you asked the Father to take this chalice away from you, even while desiring with your whole being to fulfil his will. In your time, the cross was the most horrific and painful form of punishment, reserved for slaves, hardened criminals and those cursed by God.

Yet, you embraced the cross; you carried it upon your shoulders, and then you allowed yourself to be borne upon it. You did so not because it was beautiful or attractive, but out of love for us. In bearing its heavy burden, you knew that you were relieving us of the weight of evil that oppresses us, taking upon yourself the burden of sin that ruins our existence. By embracing the cross and carrying it upon your shoulders, you embraced our fragility and deigned to carry the weight of our humanity. You took upon yourself our enslavement, our offenses and even our curse.

Free us, Jesus, from fear of the cross. Give us the grace to follow the path you trod and to seek no glory other than in your cross.

Let us pray, saying: Deliver us, Lord.

From the desire for worldly glory: Deliver us, Lord.

From the temptation to ignore those who suffer: Deliver us, Lord.

From the narrow concern for ourselves alone: Deliver us, Lord.

From the fear of embracing steadfast fidelity: Deliver us, Lord.

From the fear and the rejection of our own cross: Deliver us, Lord.

III Station

Jesus falls the first time

From the Gospel according to John (12:24-25)

Truly, truly, I say to you, unless a grain of wheat falls into the earth and dies, it remains alone; but if it dies, it bears much fruit. He who loves his life loses it, and he who hates his life in this world will keep it for eternal life.

From the writings of Saint Francis of Assisi (The Admonitions, XXII, 3)

Blessed is the servant who, after being reprimanded, agrees courteously, submits respectfully, admits humbly, and makes amends willingly.

Your life, Jesus, was one of continual abasement and lowliness. Though you are God, you divested yourself of your glory to become man. Rich as you were, you became poor. As you reached the culmination of your mission, bearing upon your shoulders the weight of the entire human race, you fell upon the hard stones of the Via Dolorosa — the path trodden by those condemned to death, watched by the crowds of Jerusalem as if it were a mere spectacle.

This fall is a foretaste of an even deeper descent: the descent into the realm of the dead and a surrender to the enigma of death — the fall that awaits each of us at the end of this earthly life. Yours, however, is like the grain of wheat that falls to the ground and dies in order to bring forth fruit.

Help us to choose a life of humble service rather than seeking prominence and dominance. Teach us the way of humility even through the experiences of our own falls and humiliations, so that we may endure offenses and injustices in peace.

May we feel your presence close to us, especially when we fall — so close that we realize it is you who lifts us up and sets us back upon our way. Teach us also to entrust ourselves to the earth, like the grain of wheat, knowing that through you, death becomes the womb of eternal life.

Let us pray, saying: Lift us up, Jesus.

When we fall due to our own weakness: Lift us up, Jesus.

When we fall due to the actions of others: Lift us up, Jesus.

When we fall due to wrong choices: Lift us up, Jesus.

When we fall into despair: Lift us up, Jesus.

When we fall into the mystery of death: Lift us up, Jesus.

IV Station

Jesus meets his Mother

From the Gospel according to John (19:25-27)

Meanwhile, standing near the cross of Jesus were his mother, and his mother’s sister, Mary the wife of Clopas, and Mary Magdalene. When Jesus saw his mother and the disciple whom he loved standing beside her, he said to his mother, “Woman, here is your son.” Then he said to the disciple, “Here is your mother.” And from that hour the disciple took her into his own home.

From the writings of Saint Francis of Assisi (The Later Rule VI, 8)

Let each one confidently make known his need to the other, for if a mother loves and cares for her son according to the flesh, how much more diligently must someone love and care for his brother according to the Spirit!

It is natural for a mother to be present at the beginning of our lives. It is not natural for her to be by our side at the moment of our death, because that means that life has been taken from us — whether by illness, accident, violence or despair. Mary, the woman who gave birth to you, Jesus, is also with you on your way to Calvary and stands with you at the foot of the cross.

You ask her to become a mother once again and to continue to be the mother of the beloved disciple, of each one of us, of the Church, of the new humanity born at the very moment when you give your life and die. In the most solemn hour of your mission, before bringing everything to completion, you first ask her to embrace each one of us; and only then do you ask us to embrace her. For the Mother always acts first. At the wedding at Cana, she had even anticipated your request.

O Mary, look with tenderness upon each one of us, but especially upon the many — too many — mothers who, like you, even today see their children arrested, tortured, condemned and killed. Look with tenderness upon the mothers who are awakened in the middle of the night by heartbreaking news, and upon those who keep vigil beside a dying child in a hospital. Grant us a maternal heart, that we may understand and share in the suffering of others, and learn, in this way too, what it truly means to love.

Let us pray, saying: Comfort us, O Mother.

For mothers who have lost their children: Comfort us, O Mother.

For orphans, especially those bereaved by war: Comfort us, O Mother.

For migrants, the displaced and refugees: Comfort us, O Mother.

For those who suffer torture and unjust punishment: Comfort us, O Mother.

For the despairing who have lost their sense of purpose in life: Comfort us, O Mother.

For those who die alone: Comfort us, O Mother.

V Station

Jesus is helped by Simon of Cyrene to carry the cross

From the Gospel according to Mark (15:21)

They compelled a passer-by, who was coming in from the country, to carry his cross; it was Simon of Cyrene, the father of Alexander and Rufus.

From the writings of Saint Francis of Assisi (The Admonitions, XVIII, 1)

Blessed is the person who supports his neighbor in his weakness as he would want to be supported were he in a similar situation.

Simon of Cyrene was not a volunteer. He did not freely choose to care for you, Jesus, or to help you carry the cross. He probably barely knew who you were. Yet, by helping you carry the cross, something within him changed — so profoundly that he later passed on to his sons, Alexander and Rufus, the profound meaning of that journey made together with you. In time, they became witnesses of your passion and Resurrection within the first Christian community.

Even today, there are many people throughout the world who choose to do good for others. There are thousands of volunteers who, in extreme situations, risk their lives to help those in need of food, education, medical care and justice. Many of them do not even believe in you, and yet — even unknowingly — they help you carry the cross. As they care for others in the flesh, they are, once again, caring for you.

Lord, grant that we too may learn to offer our neighbors the support we would desire in similar circumstances. Help us to be empathetic and compassionate, not only in words, but also in deeds and in truth.

Let us pray, saying: Make us attentive, Lord.

To the people we meet: Make us attentive, Lord.

To the poor, the suffering and the marginalized: Make us attentive, Lord.

To those who are alone and neglected: Make us attentive, Lord.

To those who are left behind and fall: Make us attentive, Lord.

To those who have no one to listen to them: Make us attentive, Lord.

VI Station

Veronica wipes the face of Jesus

From the Gospel according to John (12:20-21)

Now among those who went up to worship at the festival were some Greeks. They came to Philip, who was from Bethsaida in Galilee, and said to him, “Sir, we wish to see Jesus.”

From the writings of Saint Francis of Assisi (A Prayer Inspired by the Our Father, 4: FF 158)

Your kingdom come: that you may rule in us through your grace and enable us to come to your kingdom where there is clear vision of you, perfect love of you, blessed companionship with you, eternal enjoyment of you.

The one whom the Psalms proclaimed “most handsome of men” (Ps 45:2) now bears the features of the suffering Servant foretold by Isaiah, who “had no form or majesty that we should look at him, nothing in his appearance that we should desire him” (Is 53:2).

Veronica is the guardian of your image, Jesus. She obtained it through a simple yet profound gesture of charity: wiping your face, covered with blood and dust. She does not preserve for us the memory of a posed image, but that of the Man of sorrows, who healed us through his own wounds.

Help us, Jesus, to cultivate the desire to behold your face. Grant us the grace you gave the Apostles, to see you radiant and transfigured. But above all, help us to imitate the attentive gaze of Veronica, who knew how to recognize you even in your disfigured beauty. Make us capable of wiping your face today — still covered with dust and blood, still disfigured by every act that tramples upon the dignity of the human person.

Let us pray, saying: Help us to recognize you, Jesus.

When your face is disfigured: Help us to recognize you, Jesus.

In every person condemned by prejudice: Help us to recognize you, Jesus.

In the poor deprived of their dignity: Help us to recognize you, Jesus.

In women who are victims of trafficking and enslavement: Help us to recognize you, Jesus.

In children whose childhood has been stolen and whose future has been compromised: Help us to recognize you, Jesus.

VII Station

Jesus falls the second time

From the Gospel according to John (13:3-5)

Jesus, knowing that the Father had given all things into his hands, and that he had come from God and was going to God, got up from the table, took off his outer robe, and tied a towel around himself. Then he poured water into a basin and began to wash the disciples’ feet and to wipe them with the towel that was tied around him.

From the writings of Saint Francis of Assisi (The Earlier Rule, V, 13-14)

Let no brother do or say anything evil to another; on the contrary, through the charity of the Spirit, let them serve and obey one another voluntarily.

Your entire life, Jesus, was one of continual humility and self-emptying. When you washed the feet of your disciples at the Last Supper, you gave us an example, a teaching and a prophecy: namely, the example of service, the teaching of fraternal love and the prophetic witness of giving your life. Saint Francis of Assisi was so deeply moved by your humility that he urged us to wash one another’s feet — that is, to be ever ready to serve our brothers and sisters. He even asked that this same Gospel be read to him on the evening of 3 October, eight centuries ago, shortly before his death.

Your love for us to the very end, even to the point of giving your life for us, already reveals the promise of your Resurrection, for such great love is stronger than death. Such love reveals the ultimate meaning of love itself: to draw us into the very life of God.

When you fall, Jesus, you do so in order to lift us up from our own falls. When you fall, you do so to raise up those who are crushed to the ground by injustice, by falsehood, by every form of exploitation and violence, and by the misery produced by an economy that seeks individual profit rather than the common good. When you fall, you do so to lift me up as well.

Let us pray, saying: Lift us up, Lord.

When our mistakes weigh us down: Lift us up, Lord.

When the burden of responsibility overwhelms us: Lift us up, Lord.

When we fall into discouragement: Lift us up, Lord.

When we fail in our commitments: Lift us up, Lord.

When we are overcome by addiction: Lift us up, Lord.

VIII Station

Jesus meets the women of Jerusalem

From the Gospel according to Luke (23:27-31)

A great number of the people followed him, and among them were women who were beating their breasts and wailing for him. But Jesus turned to them and said, “Daughters of Jerusalem, do not weep for me, but weep for yourselves and for your children. For the days are surely coming when they will say, ‘Blessed are the barren, and the wombs that never bore, and the breasts that never nursed.’ Then they will begin to say to the mountains, ‘Fall on us;’ and to the hills, ‘Cover us.’ For if they do this when the wood is green, what will happen when it is dry?”

From the Writings of Saint Francis of Assisi (A Prayer Inspired by the Our Father, 5)

Your will be done on earth as it is in heaven: that we may love you with our whole heart by always thinking of you, with our whole soul by always desiring you, with our whole mind by always directing all our intentions to you, and by seeking your glory in everything, with all our strength by exerting all our energies and affections of body and soul in the service of your love and of nothing else; and we may love our neighbor as ourselves by drawing them all to your love with our whole strength, by rejoicing in the good of others as in our own, by suffering with others their misfortunes, and by giving offense to no one.

From the beginning of your ministry, Jesus, women have followed you and cared for you. They are there even now, standing at the foot of the cross. Women are present wherever there is suffering or need: in hospitals and nursing homes; in communities dedicated to care and providing shelter; in foster homes for the most vulnerable children; opening schools and clinics in the most remote mission lands; and tending to the wounded and comforting survivors in war zones and areas of conflict.

Women have taken you seriously, and even now they take to heart your demanding words. For centuries, they have wept for themselves and for their children, children taken away and imprisoned during protests, deported by policies devoid of compassion, shipwrecked on desperate journeys of hope, killed in war zones, and wiped out in death camps.

Women continue to weep. Grant each of us, Lord, a compassionate heart — a maternal heart — and the grace to make the suffering of others our own. Give us tears once more, Lord, lest our conscience fade into the fog of indifference and we cease to be fully human.

Let us pray, saying: Give us tears, Lord.

To weep over the devastation of war: Give us tears, Lord.

To weep for massacres and genocides: Give us tears, Lord.

To weep with mothers and wives: Give us tears, Lord.

To weep over the cynicism of the powerful: Give us tears, Lord.

To weep over our own indifference: Give us tears, Lord.

IX Station

Jesus falls the third time

From the Gospel according to John (14:6-7)

Jesus said to [Thomas], “I am the way, and the truth, and the life. No one comes to the Father except through me. If you know me, you will know my Father also. From now on you do know him and have seen him.”

From the Writings of Saint Francis of Assisi (The Earlier Rule, XXIII, 3)

We thank you, for as through your Son you created us, so through your holy love with which you loved us you brought about his birth as true God and true man by the glorious, ever-virgin, most blessed, holy Mary; and you willed to redeem us captives through his cross and blood and death.

You who were “born for us on the way” (Saint Francis, The Office of the Passion XV, 7), now fall for the third time along the painful road that leads to Calvary.

Your falling three times reminds us that there is no fall of our own in which you are not beside us. You are with us in all our frailty, and you both can and want to lift us up after each fall. For you desire that each of us, at your side, may reach the Father and find life — true life, eternal life — the life that nothing and no one can ever take away from us.

As we walk in your footsteps, it does not matter how many times we fall. What matters is that you are beside us, ready to lift us up once more, again and again. For your love, forgiveness and mercy are infinitely greater than our frailty.

Hold us up in our unbelief, and grant us the grace to believe that you can lift us up.

Let us pray, saying: Make us your instruments, Jesus.

To lift up all who have fallen: Make us your instruments, Jesus.

To lift up those who lie on the ground: Make us your instruments, Jesus.

To lift up the most frail: Make us your instruments, Jesus.

To lift up those we judge as having “brought it upon themselves:” Make us your instruments, Jesus.

To lift up those who seem beyond hope: Make us your instruments, Jesus.

X Station

Jesus is stripped of his garments

From the Gospel according to John (19:23-25)

When the soldiers had crucified Jesus, they took his clothes and divided them into four parts, one for each soldier. They also took his tunic; now the tunic was seamless, woven in one piece from the top. So they said to one another, “Let us not tear it, but cast lots for it to see who will get it.” This was to fulfill what the scripture says, “They divided my clothes among themselves, and for my clothing they cast lots.” And that is what the soldiers did.

From the Writings of Saint Francis of Assisi (A Letter to the Entire Order, 28-29)

Brothers, look at the humility of God, and pour out your hearts before him! Humble yourselves that you may be exalted by him! Hold back nothing of yourselves for yourselves, that he who gives himself totally to you may receive you totally!

Jesus, you chose to strip yourself of divine glory and to clothe yourself in “the flesh of our humanity and frailty” (Saint Francis, Second Version of the Letter to the Faithful, 4). Now your garments are torn from you in a cruel attempt to humiliate you and strip you of your human dignity.

This violation is repeated time and again even today: when authoritarian regimes force prisoners to remain half-naked in bare cells or courtyards; when torturers tear away not only clothing but also skin and flesh; when authorities permit forms of surveillance and intrusion that disregard human dignity; when rapists and abusers reduce their victims to mere objects; when the entertainment industry exploits nudity for the sake of profit; when the media exposes individuals to public opinion; and even when we ourselves, through our curiosity, fail to respect the modesty, intimacy and privacy of others.

Remind us, Lord, that each time we fail to recognize the dignity of others, our own dignity is diminished. And whenever we condone or take part in inhuman behavior toward any person, we ourselves become less human.

Let us pray, saying: Clothe us, Jesus.

With your infinite humility: Clothe us, Jesus.

With respect for every human being: Clothe us, Jesus.

With compassion of heart: Clothe us, Jesus.

With a renewed sense of modesty: Clothe us, Jesus.

With the strength to defend the dignity of every person: Clothe us, Jesus.

XI Station

Jesus is Nailed to the Cross

From the Gospel according to John (19:17-19)

Carrying the cross by himself, [Jesus] went out to what is called The Place of the Skull, which in Hebrew is called Golgotha. There they crucified him, and with him two others, one on either side, with Jesus between them. Pilate also had an inscription written and put on the cross. It read, “Jesus of Nazareth, the King of the Jews.”

From the Writings of Saint Francis of Assisi (The Canticle of the Creatures, 10-11: FF 263)

Praised by You, my Lord, through those who give pardon for Your love, and bear infirmity and tribulation. Blessed are those who endure in peace for by You, Most High, shall they be crowned.

Nailed to the cross like a criminal, yet with a title that reveals your royalty, O Jesus, you show us what true power is. Not the power of those who believe they can dispose of the lives of others by putting them to death, but the power of those who can truly conquer death by giving life, and who can give life even by accepting death. You show that true power is not that of those who use force and violence to impose themselves, but that of those who are capable of taking upon themselves the evil of humanity — ours, mine — and destroying it with the power of love that is manifest in forgiveness. You are King and you reign from the cross: you do not resort to the supposed power of armies, but to the apparent powerlessness of love, which allows itself to be nailed to the cross. You are King and your cross becomes the axis around which history and the entire universe revolve, lest they be plunged into the hell of the inability to love.

O crucified King, you remind us that if we want to share in your kingship, we too must learn to forgive for love of you and to bear the difficulties of life in peace, because it is not love of power that conquers, but the power of love.

Let us pray, saying: Teach us to love.

When we suffer injustice: Teach us to love.

When we would seek revenge: Teach us to love.

When we are tempted towards violence: Teach us to love.

When forgiveness seems impossible: Teach us to love.

When we feel crucified: Teach us to love.

XII Station

Jesus dies on the cross

From the Gospel according to John (19:28-30)

After this, when Jesus knew that all was now finished, he said (in order to fulfill the scripture), “I thirst.” A jar full of sour wine was standing there. So they put a sponge full of the wine on a branch of hyssop and held it to his mouth. When Jesus had received the wine, he said, “It is finished.” Then he bowed his head and gave up his spirit.

From the writings of Saint Francis of Assisi (Second Version of the Letter to the Faithful, 11-13)

The will of the Father was such that his blessed and glorious Son, whom he gave to us and who was born for us, should offer himself through his own blood as a sacrifice and oblation on the altar of the cross: not for himself through whom all things were made, but for our sins, leaving us an example that we might follow his footprints.

“It is finished.” This does not mean that all has ended, but rather that your purpose in becoming one of us, O Jesus, has been brought to completion. You have accomplished the mission entrusted to you by the Father, and now you return to him, bringing us with you.

From this moment on, we know that, if we allow ourselves to be drawn to you and lift our gaze toward you, we stand before the One who reconciles us, who remits our “debt,” and who brings us into the sanctuary that is the very life of God. We stand before the One who, in fulfilling the purpose of the Incarnation, opens for us the path to fulfill the deepest meaning of our own lives: to become children of God, to be his masterpiece.

Help us, Lord, to receive the gift of the Holy Spirit, whom you poured out upon us at the hour of your death on the cross. Grant that, united with you, we too may pass from this world to the Father.

Let us pray, saying: Give us your Spirit, Lord.

That we may become new creatures and live in God: Give us your Spirit, Lord.

That we may experience the forgiveness of our debts: Give us your Spirit, Lord.

That we may pray, “Abba, Father:” Give us your Spirit, Lord.

That we may welcome every person as a brother or sister: Give us your Spirit, Lord.

That we may discover the ultimate meaning of life: Give us your Spirit, Lord.

XIII Station

Jesus is taken down from the cross

From the Gospel according to John (19:38-39)

Joseph of Arimathea, who was a disciple of Jesus, though a secret one because of his fear of the Jews, asked Pilate to let him take away the body of Jesus. Pilate gave him permission; so he came and removed his body. Nicodemus, who had at first come to Jesus by night, also came, bringing a mixture of myrrh and aloes, weighing about a hundred pounds.

From the writings of Saint Francis of Assisi (Canticle of the Creatures, 27-31)

Praised be you, my Lord, / through our sister bodily Death, / from whom no one living can escape: / woe to those who die in mortal sin; / blessed are those whom death will find in your most holy will, / for the second death shall do them no harm.

Jesus has just died, and already his death begins to bear its first fruits. Joseph of Arimathea and Nicodemus, who were disciples of Jesus in secret out of fear of revealing themselves, now find the courage to go to Pilate and ask for his body. In doing so, they perform an act of human compassion: taking down a condemned man from the cross and laying him to rest with dignity and reverence.

There should never be bodies left unclaimed or unburied. Mothers, relatives and friends of the condemned should never be forced to abase themselves before authorities in order to recover the battered remains of their loved ones. Even in death, the human body retains its dignity and must not be desecrated, hidden, destroyed, withheld or denied a proper burial. Not only the body of an honorable individual, but also that of a convicted criminal deserves respect.

O Jesus, you were unjustly arrested, tortured, tried, condemned and put to death, yet your body was returned and reverently laid to rest, grant that in our age, which so often fails to honor the living, we may at least preserve reverence for the dead.

Let us pray, saying: Teach us compassion.

That we may feel the suffering of prisoners: Teach us compassion.

That we may stand in solidarity with political prisoners: Teach us compassion.

That we may understand the anguish of the families of hostages: Teach us compassion.

That we may mourn those who have died beneath the rubble: Teach us compassion.

That we may show respect for all the dead: Teach us compassion.

XIV Station

Jesus is laid in the tomb

From the Gospel according to John (19:40-42)

[Joseph of Arimathea and Nicodemus] took the body of Jesus and wrapped it with the spices in linen cloths, according to the burial custom of the Jews. Now there was a garden in the place where he was crucified, and in the garden there was a new tomb in which no one had ever been laid. And so, because it was the Jewish day of Preparation, and the tomb was nearby, they laid Jesus there.

From the writings of Saint Francis of Assisi (Second Version of the Letter to the Faithful, 61-62)

Let every creature in heaven, on earth, in the sea and in the depths, give praise, glory, honor and blessing to him who suffered so much, who has given and will give in the future every good, who alone is good, who alone is almighty, who alone is omnipotent, wonderful, glorious, and who alone is holy, worthy of praise and blessing through endless ages, for he is our power and strength. Amen.

It all began in a garden — Eden — that was entrusted to our first parents as both gift and responsibility, yet lost through their failure to trust in God. It all begins anew in a garden, where Jesus was laid to rest and where he rose again: the place where the old creation, frail and subject to death, is transformed into a new creation that shares in the very life of God.

This garden is the threshold through which Jesus descended to the realm of the dead and the gateway to Paradise, which is no longer earthly and passing, but heavenly and everlasting. Here the final act of compassion toward Jesus was carried out; here the last tears were shed over the body of the crucified Christ. And here took place the first encounter with the risen Lord, now living forever — recognized only when he calls us by name or opens our eyes, and never to be held back by our grasp. Here Mary Magdalene received her mission to proclaim that death has been conquered: Jesus of Nazareth has risen; he is the Lord, the living One who dies no more.

Since that hour, through baptism, we too have been buried with Christ in that same garden, sustained by the sure hope that he who raised Jesus from the dead will also give life to our mortal bodies through his Spirit dwelling within us (cf. Rm 8:11). We give you thanks, Lord, for you have bestowed upon us a firm foundation for our hope of eternal life.

Let us pray, saying: Come, Lord Jesus.

To walk with us again in the Garden: Come, Lord Jesus.

To dry the tears from our eyes: Come, Lord Jesus.

To give us sure hope: Come, Lord Jesus.

To roll away the stone that weighs upon our hearts: Come, Lord Jesus.

To give us a glimpse of Paradise: Come, Lord Jesus.

HOLY FATHER:

Concluding invocation and blessing

At the conclusion of this Way of the Cross, let us make our own the prayer by which Saint Francis invites us to live our lives as a journey of ever-deepening participation in the communion of love that unites the Father, the Son and the Holy Spirit.

Almighty, eternal, just and merciful God, give us miserable ones the grace to do for you alone what we know you want us to do and always to desire what pleases you. Inwardly cleansed, interiorly enlightened and inflamed by the fire of the Holy Spirit, may we be able to follow in the footprints of your beloved Son, our Lord Jesus Christ, and, by your grace alone, may we make our way to you. Amen. (Letter to the Entire Order, 50-52).

Let us conclude with the ancient biblical blessing (cf. Num 6:24-26), with which Saint Francis was accustomed to bless the friars and all the people, so much so that it came to be regarded as his own blessing (cf. Blessing for Brother Leo).

The Lord be with you.

℟. And with your spirit.

May the Lord bless you and keep you.

℟. Amen.

May he let his face shine upon you and show you his mercy.

℟. Amen.

May he turn his countenance toward you and give you his peace.

℟. Amen.

And may the blessing of Almighty God,

the Father ✠ and the Son ✠ and the Holy Spirit ✠,

come down on you and remain with you for ever.

℟. Amen.
 
Chúa nhật lễ Phục Sinh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
16:31 03/04/2026
CHÚA NHẬT LỄ PHỤC SINH

Tin mừng : Ga 20, 1-9.

“Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết”.


Anh chị em thân mến,

Hôm nay chúa nhật Phục Sinh, bài tin mừng hôm nay tường thuật câu chuyện cô Ma-ri-a Ma-da-lê-na đến mộ của Đức Chúa Giê-su từ sáng sớm, nhưng rất kinh hoàng vì cửa mộ đã mở toang, và xác của Đức Chúa Giê-su không thấy đâu cả ! Thật ra Ngài đã sống lại rồi, sống lại thật như lời Ngài đã phán trước.

Tìm Đức Chúa Giê-su phục sinh nơi mộ trống

Không ai đi tìm người sống nơi nấm mồ chết, nhưng người ta hy vọng người chết sẽ bằng an ra đi về nơi cõi vĩnh hằng.

- Cách nhìn của người không phải là Ki-tô hữu.

Người ta cũng sẽ không tìm thấy Đức Chúa Giê-su phục sinh nơi những người Ki-tô hữu sống bê tha gây gương mù gương xấu, bởi vì những người này như những ngôi mộ âm u lạnh lẽo không có sinh khí, nhưng họ sẽ tìm thấy Ngài nơi những Ki-tô hữu sống thực hành lời của Ngài dạy là phục vụ tha nhân như phục vụ chính Ngài, bởi vì phục vụ chính là dấu hiệu sống động của Thần Khí Thiên Chúa.

- Cách nhìn của người Ki-tô hữu.

Trong cuộc sống thường ngày, có những lúc chúng ta nhìn những người tội lỗi bằng cặp mắt không mấy thiện cảm, nhìn những người có thành tích không mấy tốt đẹp bằng thái độ khinh chê, tâm hồn của họ như những nấm mồ trống không có Đức Chúa Giê-su Phục Sinh, vâng, dưới cái nhìn và suy tư của chúng ta, họ là những người vắng bóng Thiên Chúa trong cuộc sống.

- Đức Chúa Giê-su Phục Sinh vẫn đồng hành với chúng ta.

Ngài đồng hành với chúng ta trong thân phận của người nghèo khó, đang chờ chúng ta mời Ngài vào trong quán trọ bên đường như hai môn đệ thành Em-mau; Ngài cũng đang đồng hành với mọi người trên con đường dương thế, nhưng mấy ai nhận ra Ngài là Đức Giê-su Phục Sinh?

Anh chị em thân mến,

Tối hôm qua trong thánh lễ Vọng Phục Sinh chúng ta đã long trọng xác tín và tuyên xưng rằng Đức Chúa Giê-su đã từ cõi chết sống lại vinh hiển, và tiếng hoan ca Al-le-lu-ia vẫn sẽ còn vang vọng mãi cho đến ngày Ngài lại đến trong vinh quang.

Chúng ta vui mừng vì tin vào Đức Chúa Giê-su phục sinh, nhưng mỗi người trong chúng ta vẫn chưa thật sự sống lại với Ngài, bởi vì chúng ta không muốn tìm Chúa Phục Sinh nơi những nấm mồ chết, tức là chúng ta không muốn tiếp xúc trò chuyện với những người đang bị cho là kẻ tội lỗi, bởi vì chúng ta vẫn chưa đẩy được tảng đá kiêu ngạo, ghét ghen che lấp tâm hồn của chúng ta, làm cho chúng ta không thoát ra được để đi tới với tha nhân và vươn lên tới Thiên Chúa...

Lăn tảng đá tự kiêu tự mãn ra khỏi tâm hồn mình, là chúng ta sẽ thấy ánh sáng phục sinh của Đức Chúa Giê-su nơi những nấm mộ trống, tức là những người tội lỗi và bất hạnh trong cuộc đời này...

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
NGÀY LỜI THẲM LẶNG
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
16:33 03/04/2026
NGÀY LỜI THẲM LẶNG

“Ngài không có ở đây!”.

“Hài Đồng là lời mà thẳm lặng!” - Kinh cầu Hài Đồng.

Kính thưa Anh Chị em,

Thứ Bảy Tuần Thánh đặt chúng ta trước một sự vắng mặt: “Ngài không có ở đây!”. Lời không còn vang lên, nhưng chính trong sự tĩnh mịch ấy, mầu nhiệm vẫn tiếp tục - vì đây là ‘ngày Lời thẳm lặng’.

Hôm nay Giáo Hội không cử hành một nghi lễ phụng vụ nào; chỉ lặng yên chiêm ngắm. Nhưng chiêm ngắm gì? Chiêm ngắm Con Thiên Chúa đang yên giấc trong mồ sâu. Giờ đây, Lời im hơi, lặng tiếng; không phải vì Lời đã chết, nhưng vì Lời đã đi vào thẳm lặng. Một sự thinh lặng không trống rỗng, nhưng chất chứa; không vắng mặt, nhưng ẩn mình, nơi mầu nhiệm tình yêu vẫn tiếp tục hoạt động âm thầm trong chính sự im ắng ấy.

Thứ Bảy xưa, Thiên Chúa nghỉ sau công trình tạo dựng; thứ Bảy này, Thiên Chúa cũng nghỉ khi công trình cứu độ vừa đi qua thập giá. Tất cả như dừng lại, nhưng không phải là kết thúc, mà là một khoảng nghỉ sâu, nơi mọi sự đang đi đến hoàn tất. Thiên Chúa nghỉ, không phải trong một vườn, nhưng trong một nấm mồ; và chính trong sự yên nghỉ ấy, ‘ngày Lời thẳm lặng’ tiếp tục cưu mang mầu nhiệm, chuẩn bị cho một khởi đầu mới.

Mặc dầu không được nhấn mạnh trong phụng vụ, nhưng Hội Thánh vẫn tuyên xưng Đức Kitô xuống ngục tổ tông vào ngày này - Lời đang đi vào nơi không còn lời nào có thể cất lên. Không phải để đưa họ ra, nhưng để hiện diện nơi sâu nhất của phận người: cô đơn và lẻ loi. Vì thế, sự trầm mặc của ngày hôm nay không phải là khoảng trống, nhưng là một hành trình kín đáo, nơi tình yêu đi tới tận cùng của cái chết. Từ thế kỷ thứ tư, thánh Epiphaniô đã xác tín: “Ngài đã ngủ trong thân xác, và đánh thức những kẻ đã ngủ từ muôn đời!”.

Chiều thứ Sáu, khi mọi người ra về, cảnh vật rơi vào thinh lặng, dường như Lời đã biến mất khỏi trần gian… thì vẫn còn một nơi Lời không bị đánh mất: lòng của Mẹ! Đấng đã từng cưu mang Lời, nay vẫn ấp ủ Lời trong lòng; không cần nghe lại, không cần thấy lại, nhưng vẫn trung tín, trong niềm chờ đợi thẳm sâu như trực giác tinh tế của một người mẹ mách bảo. Khi các môn đệ tứ tán, khi niềm tin chao đảo, giữa một ngày không có Lời, vẫn có một đức tin biết chờ; một đức tin không còn cảm thấy gì, nhưng vẫn không bỏ đi. Vì “Đức Kitô đã sống lại, niềm hy vọng của tôi!” - Điệp ca Phục Sinh cổ.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã đi vào thinh lặng không phải để trốn tránh, nhưng để hoàn tất; Ngài không còn nói, nhưng vẫn yêu; không còn hành động hữu hình, nhưng vẫn cứu độ trong âm thầm. Chúng ta cũng vậy, có những lúc không còn ngôn từ để cầu nguyện, không còn cảm xúc để nâng đỡ, chỉ còn một khoảng trống tưởng như vô nghĩa; nhưng chính ở đó, nếu vẫn ở lại với Lời, vẫn tin, vẫn chờ, thì chúng ta cũng sẽ thấy, ‘ngày Lời thẳm lặng’ chỉ là chuyển tiếp của phục sinh! “Đừng ai tuyệt vọng; sự phục sinh của Đức Kitô là niềm hy vọng của chúng ta!” - Augustinô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trong những khoảng trống không lời, cho con biết ở lại; trong những thất vọng, cô đơn, giữ lòng con không tắt; khi con tưởng Chúa như xa vắng, cho con vẫn tin!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
 
SỐNG TINH THẦN PHỤC SINH
Lm Nguyễn Xuân Trường
17:02 03/04/2026
SỐNG TINH THẦN PHỤC SINH

Chúa đã sống lại rồi, Alleluia! Cả Hội Thánh đang hân hoan ca hát, kèn trống, rước kiệu mừng lễ Chúa phục sinh thật long trọng. Nhưng mừng lễ Phục Sinh không chỉ dừng ở lễ nghi long trọng, mà phải trở thành một lối sống mới. Vậy niềm tin Chúa phục sinh biến đổi lối sống của chúng ta như thế nào?

1. MỘ MỞ. Tảng đá đã lăn ra, mộ mở ra. Chúa Phục Sinh mở tung cánh cửa sự chết tưởng như đã khóa chặt vĩnh viễn. Chúa chiến thắng sự chết mở ra niềm hy vọng từ trong tuyệt vọng. Chúa Phục Sinh đem đến cho chúng ta nhiều niềm hy vọng: sự thiện thắng sự ác, tình yêu thắng hận thù, chân lý thắng gian dối, sự sống thắng sự chết. Sự phục sinh mở ra cho nhân loại lẽ luôn sống hy vọng, đừng bao giờ bi quan tuyệt vọng. Hình ảnh mộ mở ra còn cho chúng ta lẽ sống mở ra: vượt qua lối sống ích kỷ khép kín chỉ biết mình, để mở lòng quảng đại yêu thương, sống liên đới hiệp thông với người khác và với Chúa.

2. MAU MẮN. Tin Mừng Phục Sinh đầy những bước chân mau mắn. Maria Mácđala chạy, Phêrô và người môn đệ Chúa yêu cũng chạy ra mộ, chạy đi loan báo Tin Mừng. Sự mau mắn diễn tả sự sinh động, cuộc đời đầy sức sống nhiệt huyết. Tin Mừng phục sinh làm cho cuộc đời chúng ta đầy sức sống sinh động, năng lượng tích cực, hân hoan hớn hở loan báo Tin Mừng.

Ngôi mộ mở ra để các môn đệ có thể đi vào sự phục sinh của Chúa. Khi thực sự tin Chúa Phục Sinh, ta phải làm sống lại những giá trị cao đẹp của tình yêu, niềm tin và hy vọng. Thánh Phaolô mời gọi: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới.” Tin Chúa phục sinh thì cuộc sống của chúng ta phải mở rộng hơn, sinh động hơn, và tốt đẹp hơn. Amen.

Nguyen Xuan Truong
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Chúa xuống âm phủ
Vũ Văn An
13:04 03/04/2026

Trích một bài giảng cổ về ngày thứ Bảy Tuần Thánh.

Thế này là thế nào? Hôm nay cõi đất chìm trong thinh lặng. Thinh lặng như tờ và hoàn toàn thanh vắng. Thinh lặng như tờ vì Đức Vua đang yên giấc. Cõi đất kinh hãi lặng yên vì Thiên Chúa đã ngủ say trong xác phàm.

Thật vậy, trước hết Người đi tìm nguyên tổ như tìm con chiên lạc. Người muốn tới viếng thăm những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần. Thiên Chúa cũng là Con của A-đam đến giải thoát ông A-đam bị giam cầm, cùng với bà E-và, cho khỏi mọi nỗi đớn đau.

Chúa tiến đến với hai ông bà, tay cầm vũ khí chiến thắng là thập giá. Thoạt trông thấy Người, nguyên tổ A-đam sững sờ, đấm ngực và lớn tiếng kêu lên với mọi người rằng : Chúa của tôi ở với mọi người. Đức Ki-tô trả lời ông A-đam rằng : Và ở cùng thần trí ngươi. Người cầm lấy tay, lay ông dậy và nói : Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ ! Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào ! Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi.

Ta là Thiên Chúa của ngươi, mà vì ngươi Ta đã thành con của ngươi; giờ đây vì ngươi và vì những kẻ do ngươi sinh ra, Ta phán, và dùng quyền ra lệnh cho những kẻ đang bị xiềng xích : Hãy ra khỏi đây !, cho những ai đang ngồi nơi tăm tối : Bừng sáng lên !, cho những kẻ đang ngủ mê : Hãy trỗi dậy !

Ta truyền cho ngươi : Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ ! Ta đâu dựng nên ngươi để ngươi bị giam cầm trong cõi âm ty ! Trỗi dậy đi nào, từ chốn tử vong ! Ta là sự sống của những kẻ chết. Trỗi dậy đi, hỡi công trình tay Ta nhào nặn ! Trỗi dậy đi, hỡi hình tượng của Ta, đã được dựng nên giống hình ảnh Ta ! Trỗi dậy đi nào, chúng ta ra khỏi đây ! Ngươi ở trong Ta và Ta ở trong ngươi. Chúng ta chỉ là một và bất khả phân ly.

Vì ngươi mà Ta vốn là Thiên Chúa của ngươi, đã thành con của ngươi. Vì ngươi mà Ta đang là Chúa, đã mang lấy hình hài nô lệ của ngươi. Vì ngươi mà Ta đang ngự trên trời, đã đến trần gian và đi vào lòng đất. Vì ngươi là người, mà Ta đã thành con người không được ai săn sóc đỡ đần giữa bao kẻ chết. Vì ngươi đã ra khỏi vườn, mà Ta bị nộp cho người Do-thái ở ngoài vườn và bị đóng đinh trong vườn.

Hãy nhìn xem nước miếng người ta khạc nhổ trên mặt Ta. Vì ngươi, Ta đã đón nhận, để trả lại cho ngươi sinh khí trước kia ngươi đã lãnh nhận. Hãy nhìn xem những cái vả trên má Ta, Ta đã hứng chịu, để phục hồi gương mặt hư hỏng của ngươi cho giống với hình ảnh của Ta.

Hãy nhìn xem những đòn vọt trên lưng Ta, Ta đã hứng chịu, để cất gánh tội đè nặng trên lưng ngươi. Hãy nhìn xem tay Ta bị đóng đinh chặt vào cây gỗ, vì có lần ngươi đã đưa tay hướng về cây gỗ mà phạm tội.

Ta đã thiếp đi trên thập giá và lưỡi đòng đã đâm thủng cạnh sườn Ta, vì ngươi đã ngủ say trong vườn địa đàng và đã cho E-và phát xuất từ cạnh sườn ngươi. Cạnh sườn của Ta đã chữa lành sự đau đớn của cạnh sườn ngươi. Giấc ngủ của Ta kéo ngươi ra khỏi giấc ngủ trong cõi âm ty. Lưỡi đòng đâm Ta đã ngăn chặn lưỡi đòng đang nhắm vào ngươi.

Nào trỗi dậy, chúng ta đi khỏi đây. Kẻ thù đã kéo ngươi ra khỏi vườn địa đàng. Phần Ta, Ta không đặt ngươi trong vườn địa đàng nữa, mà đặt lên ngai trên trời. Kẻ thù đã ngăn chặn ngươi không cho đến gần cây ban sự sống. Nhưng nay Ta là sự sống, Ta liên kết với ngươi. Ta đã đặt các Kê-ru-bim làm đầy tớ canh giữ ngươi. Ta truyền cho các Kê-ru-bim phải thờ lạy ngươi sao cho xứng với một vì Thiên Chúa.

Ngai Kê-ru-bim đã sửa soạn, người khiêng ngai đã túc trực sẵn sàng, phòng loan đã làm xong, cỗ bàn đã dọn, nơi cư ngụ muôn đời đã được trang hoàng lộng lẫy, kho tàng ân phúc đã rộng mở và Nước Trời từ muôn thuở nay đã sẵn sàng.

Bài đọc II, Giờ Kinh Sách, Thứ Bẩy Tuần Thánh (Bản văn của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ)
 
Bài Giảng của Cha Roberto Pasolini trong Nghi Thức Tưởng Niệm Cuộc Thương Khó Chúa Thứ Sáu Tuần Thánh 2026
Đặng Tự Do
13:37 03/04/2026
Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã chủ sự Nghi Thức Tưởng Niệm Cuộc Thương Khó Chúa vào lúc 5g chiều Thứ Sáu Tuần Thánh, 03 Tháng Tư, tại Đền Thờ Thánh Phêrô, trong đó vị giảng thuyết của phủ giáo hoàng đã kêu gọi các tín hữu Kitô giáo "hãy đến gần thập giá Chúa mà không sợ hãi".

Nghi thức phụng vụ bắt đầu bằng việc Đức Giáo Hoàng phủ phục trước bàn thờ, sau đó diễn ra theo ba phần: Phụng vụ Lời Chúa, tôn kính thánh giá và Thánh Thể.

Cha Roberto Pasolini, dòng Phanxicô Viện Tu giảng thuyết viên của Phủ Giáo hoàng, đã giảng sau bài thương khó.

'Hành động yêu thương vĩ đại nhất'

“Trong thời đại của chúng ta, vẫn còn bị chia rẽ bởi hận thù và bạo lực, khi ngay cả danh xưng của Chúa cũng bị lợi dụng để biện minh cho chiến tranh và những quyết định chết chóc, chúng ta, các Kitô hữu, được kêu gọi đến gần Thánh Giá của Chúa mà không sợ hãi — thực sự, với lòng tin tưởng trọn vẹn — biết rằng đó là một ngai vàng mà trên đó người ta ngồi và học cách trị vì cùng Ngài bằng cách hiến dâng cuộc đời mình để phục vụ người khác,” Cha Pasolini nói.

“Nếu chúng ta có thể giữ vững niềm tin này, thì những ngày của chúng ta cũng sẽ có thể cất lên những khúc ca của cả niềm vui và nỗi đau, bản nhạc huyền nhiệm của Thập tự giá, trong đó những nốt nhạc của tình yêu vĩ đại nhất có thể được nhận ra rõ ràng,” ngài nói.

Vị giảng thuyết nhắc lại rằng phụng vụ ngày hôm nay mời gọi người Công Giáo suy niệm về Cuộc Khổ nạn: “Tuy nhiên, Thánh Giá của Chúa Kitô có nguy cơ trở nên khó hiểu nếu chúng ta chỉ nhìn nhận nó như một sự kiện riêng lẻ, như một biến cố đột ngột. Trên thực tế, đó là đỉnh cao nhất của một hành trình, sự viên mãn của cả một cuộc đời mà Chúa Giêsu đã học cách lắng nghe và đón nhận tiếng nói của Chúa Cha, để cho mình được hướng dẫn từng ngày cho đến hành động yêu thương vĩ đại nhất.”

“Chúa Giêsu là người chịu nhiều đau khổ, người hiểu rõ sự đau đớn — không bạo lực, không dùng vũ lực, không cám dỗ phá hủy mọi thứ và bắt đầu lại từ đầu. Chúng ta biết việc đón nhận sứ mệnh như vậy khó khăn đến mức nào. Chúng ta bị cám dỗ dùng sự hung hăng và bạo lực, nghĩ rằng nếu không có chúng thì không thể giải quyết được vấn đề gì. Nhưng chỉ có sự hiền lành mới là sức mạnh thực sự để đối mặt với bóng tối của cái ác”.

Trong bài giảng của mình, Cha Pasolini đã đề cập đến Bài ca về Người Tôi Tớ, bốn văn bản thơ được tìm thấy trong Sách Tiên tri Isaiah (42, 49, 50, 52–53), mô tả một nhân vật bí ẩn — “Người Tôi Tớ” — người hoàn thành ý muốn của Chúa thông qua sự đau khổ.

“Để hiểu được hành trình này trong những ngày Tuần Thánh, phụng vụ đã cho chúng ta lắng nghe những bài ca được gọi là Bài ca về Tôi tớ Chúa. Đó là những văn bản thơ ca mà trong đó tiên tri Isaiah đã phác họa hình ảnh một người tôi tớ bí ẩn, qua đó Thiên Chúa có thể cứu thế giới khỏi điều ác và tội lỗi. Truyền thống Kitô giáo đã nhận ra trong những bài ca này một điềm báo nổi bật và đầy kịch tính”.

“Trong bài hát thứ ba, một bất ngờ mới xuất hiện: Người Tôi Tớ muốn giúp đỡ, nhưng mọi người lại phản ứng bằng sự giận dữ và bạo lực. Những người sống trong bóng tối không phải lúc nào cũng chào đón ánh sáng, bởi vì ánh sáng cũng phơi bày những gì chúng ta muốn che giấu — những vết thương, những mâu thuẫn của chúng ta.”

“ Trong bài hát thứ tư, một điều vô cùng đáng lo ngại đã xảy ra: Bạo lực giáng xuống Người Tôi Tớ dữ dội đến mức làm biến dạng khuôn mặt anh ta. Anh ta không còn hình dạng con người, nhưng Người Tôi Tớ đã học được cách không trả thù bằng những điều ác mà mình đã nhận lấy”

Vị giảng thuyết giải thích: “Người tôi tớ không cam chịu theo lối tư duy bạo lực này; anh ta gánh chịu mọi thứ mà không trả đũa. Vì lý do đó, anh ta đã gánh lấy tội lỗi của nhiều người.”

Chúa Giêsu “không chỉ đơn thuần lắng nghe những bài ca này; Ngài đã sống trọn vẹn theo chúng, với niềm tin tuyệt đối vào Chúa Cha.”

“Chúng ta thấy điều đó liên tục trong chiến tranh, trong sự chia rẽ, trong những vết thương: cái ác cứ tiếp tục lan truyền vì nó luôn tìm thấy người sẵn lòng truyền bá. Chúa Giêsu đã phá vỡ chuỗi này bằng cách chấp nhận những gì xảy ra với Ngài. Trong cuộc Khổ nạn, Ngài đã nhận ra bản nhạc của những bài ca yêu thương và phục vụ mà Chúa Cha đã giao phó cho Ngài. Bằng cách này, Ngài đã học được sự vâng phục khó khăn nhất — đó là sự vâng phục yêu thương người khác”.

Vị giảng thuyết cảnh báo rằng “Tiếng nói của Chúa không còn dẫn dắt chúng ta nữa — không phải vì nó đã biến mất, mà vì nó chỉ trở thành một trong nhiều tiếng nói khác, những tiếng nói khác hứa hẹn sự an toàn và hạnh phúc”.

“Điều còn thiếu là một từ ngữ, một bài hát có khả năng dẫn dắt bước chân chúng ta đến một thế giới công bằng hơn. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, chúng ta có thể thấy một đám đông im lặng chọn một tiếng nói khác – một tiếng nói không la hét, không áp đặt bằng vũ lực, một bài hát nhẹ nhàng và bền bỉ mời gọi chúng ta yêu thương và không bao giờ lấy ác trả ác. Họ không thực hiện những việc làm phi thường, nhưng mỗi ngày họ đều cố gắng sống không chỉ vì bản thân mà còn vì người khác nữa.”

'Hãy hạ vũ khí xuống'

Lấy cảm hứng từ hành động tôn kính thánh giá, Cha Pasolini khuyến khích những người có mặt hãy tận dụng cơ hội này để "hạ vũ khí" mà họ đang cầm trên tay.

“Chúng có vẻ không nguy hiểm như những vũ khí mà những kẻ quyền lực trên thế giới này sử dụng. Tuy nhiên, chúng cũng là những công cụ gây chết chóc, bởi vì chúng đủ sức làm suy yếu, gây tổn thương và tước đoạt ý nghĩa cũng như tình yêu thương khỏi các mối quan hệ hàng ngày của chúng ta”

“Ơn cứu rỗi sẽ không từ trên cao giáng xuống, cũng không thể được bảo đảm bằng các quyết định chính trị, kinh tế hay quân sự. Thế giới liên tục được cứu rỗi bởi những người sẵn lòng đón nhận những Bài ca của Người Tôi Tớ Chúa như là hình mẫu cho cuộc sống của chính họ”

“Đây là điều Chúa Giêsu đã làm. Ngài đã nghiêm chỉnh đón nhận ý muốn của Cha, chấp nhận nó như một nhiệm vụ phải hoàn thành đến cùng, với những tiếng kêu than và nước mắt.”

“Tối nay, chúng ta cũng nhận lấy gánh nặng của thập tự giá. Chúng ta có thể tự do đón nhận nó nếu chúng ta thừa nhận rằng không có khó khăn nào là không thể vượt qua, không có kẻ nào đáng trách, không có kẻ thù nào có thể ngăn cản chúng ta yêu thương và phục vụ.”

“Chỉ có chính chúng ta – những người bằng cách chọn không đáp trả điều ác, bằng cách kiên nhẫn trong thử thách, bằng cách tin vào điều thiện ngay cả khi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ – mới có thể trở thành những tôi tớ mà Chúa cần để mang ơn cứu rỗi đến cho thế giới mỗi ngày,” ngài nói.


Source:ACIStampa
 
ĐÀNG THÁNH GIÁ, ĐẤU TRƯỜNG LA MÃ, ROME, 3 THÁNG 4 NĂM 2026
Vũ Văn An
16:30 03/04/2026



Lời giới thiệu

Đàng Thánh Giá len lỏi qua những con phố hẹp trong Thành phố Cổ Giêrusalem, cho phép chúng ta lần theo con đường của Chúa Giê-su từ nơi Người bị kết án đến nơi Người bị đóng đinh và chôn cất, cũng là nơi Người phục sinh.

Con đường này không chỉ dành cho những người mộ đạo hay những người tìm kiếm một không gian yên tĩnh để cầu nguyện. Thay vào đó, cũng như thời Chúa Giê-su, chúng ta thấy mình đang bước đi trong một môi trường hỗn loạn, xao nhãng và ồn ào, được bao quanh bởi những người cùng chia sẻ đức tin với Người, nhưng cũng bởi những người chế giễu hoặc xúc phạm Người. Đó là thực tế của cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Đàng Thánh Giá không dành cho những người sống một cuộc đời hoàn toàn thánh thiện hay một cuộc đời tĩnh lặng trừu tượng. Thay vào đó, đó là sự thực hành của người biết rằng đức tin, niềm hy vọng và lòng bác ái phải được thể hiện trong thế giới thực tại, nơi người tín hữu phải đối diện với những thách thức liên tục và phải không ngừng nỗ lực để noi gương Chúa Giêsu.

Thánh Phanxicô Assisi, người mà chúng ta kỷ niệm 800 năm ngày mất trong năm nay, đã mô tả đời sống Kitô giáo bằng cách mượn lời của Thánh Tông đồ Phê-rô. Ngài nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta được mời gọi bước theo dấu chân Chúa Giêsu Kitô, Đấng “đã gọi kẻ phản bội mình là bạn và tự nguyện dâng mình cho những kẻ hành hình mình” (Luật Cũ thứ 22, 2: cf. 1Pt 2:21). Thánh Phanxicô khuyến khích chúng ta hướng mắt về Chúa Giêsu: “Hỡi anh em, tất cả chúng ta hãy suy gẫm về Người Mục Tử Nhân Lành, Đấng đã chịu khổ hình thập giá để cứu chiên của Người” (Lời khuyên răn thứ 6, 1).

Khi chúng ta bước đi trên Con đường Thánh giá này, chúng ta hãy chấp nhận lời mời gọi của Thánh Phanxicô để bước theo dấu chân Chúa Giêsu. Nguyện cho điều này không chỉ là một nghi lễ hay một cuộc hành trình trí thức đơn thuần, mà là một cuộc hành trình biến đổi toàn bộ con người và cuộc sống của chúng ta, như vị thánh đã khuyên nhủ: “Hãy vác thân xác mình mà mang thập giá thánh của Người, và tuân giữ các điều răn thánh nhất của Người cho đến cùng” (Kinh cầu Thương Khó, chương 15, câu 13).

Chặng 1

Chúa Giêsu bị kết án tử hình

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:9-11):

[Phi-la-tô] lại vào dinh quan tổng đốc và hỏi Chúa Giêsu: “Ông từ đâu đến?” Nhưng Chúa Giêsu không trả lời. Phi-la-tô bèn hỏi: “Ông không chịu nói với tôi sao? Ông không biết tôi có quyền tha ông và cũng có quyền đóng đinh ông sao?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu không được trời cho, ông chẳng có quyền gì trên tôi; vậy nên kẻ nộp ta cho ông phạm tội nặng hơn.”

Trích từ các bài viết của Thánh Phanxicô Assisi (Lời khuyên răn và huấn giáo sau này, 28-29):

Ai được trao quyền xét xử người khác thì hãy xét xử với lòng thương xót, như mình muốn được Chúa thương xót. Vì sự xét xử sẽ không có lòng thương xót đối với những kẻ không tỏ ra thương xót.

Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc đối thoại với Phi-la-tô, Chúa đã vạch trần mọi sự kiêu ngạo của con người về quyền lực. Ngay cả ngày nay, vẫn có những người tin rằng quyền lực của họ là vô hạn, nghĩ rằng họ có thể sử dụng hoặc lạm dụng nó theo ý muốn của mình. Lời Chúa nói với quan tổng đốc La Mã không dành chỗ cho sự mơ hồ: “Ông sẽ chẳng có quyền gì trên tôi nếu không được ban cho ông từ trên trời” (Ga 19:11).

Thánh Phanxicô Assisi, người chỉ đơn giản muốn noi theo bước chân Chúa, nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người có quyền lực sẽ phải chịu trách nhiệm trước Thiên Chúa về cách họ sử dụng quyền lực của mình: quyền xét xử; quyền bắt đầu hoặc kết thúc một cuộc chiến tranh; quyền gieo rắc bạo lực hay hòa bình; quyền khơi dậy lòng thù hận hay hòa giải; qquyền lực sử dụng nền kinh tế để áp bức con người hoặc giải phóng họ khỏi khổ đau; quyền lực chà đạp lên phẩm giá con người hoặc nâng đỡ nó; và quyền lực thúc đẩy và bảo vệ sự sống, hoặc bác bỏ và bóp nghẹt nó.

Mỗi người chúng ta cũng được kêu gọi chịu trách nhiệm về quyền lực mà chúng ta thực thi trong cuộc sống hằng ngày. Chúa Giê-su cũng nói với chúng ta: “Hãy sử dụng quyền lực đã được ban cho các con một cách tốt lành, và hãy nhớ rằng bất cứ điều gì các con làm cho người khác, nhất là cho những người nhỏ bé và dễ bị tổn thương, tức là các con làm cho Ta. Và một ngày nào đó, các con sẽ phải trình bày trước mặt Ta.”

Chúng ta hãy cầu nguyện, rằng: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con.

Để con đồng cảm với mọi người bị phán xét: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con.
Để con đừng để định kiến chi phối: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con.
Để con biết rằng quyền năng đích thực nằm ở tình yêu thương: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con.
Để con biết rằng lòng thương xót chiến thắng sự phán xét: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con.
Để con biết rằng điều thiện phải được lựa chọn ngay cả khi phải trả giá: Xin Chúa Giê-su nhắc nhở con
.

Chặng II

Chúa Giê-su vác thập giá của mình

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:14-17):

Đó là ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua, khoảng giờ thứ sáu. Ông nói với người Do Thái: “Đây là Vua của các ông!” Họ kêu lên: “Hãy loại bỏ nó, hãy loại bỏ nó, đóng đinh nó vào thập giá!” Phi-la-tô nói với họ: “Ta có nên đóng đinh Vua của các ông vào thập giá không?” Các thầy tế lễ thượng phẩm đáp: “Chúng tôi không có vua nào khác ngoài Xê-da.” Rồi ông giao Người cho họ để đóng đinh vào thập giá. Vậy họ bắt lấy Chúa Giê-su, và Người đi ra, vác thập tự giá của mình, đến nơi gọi là nơi Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gôn-gô-ta.

Trích từ các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Lời khuyên răn, V, 7-8):

Dù bạn có đẹp trai hơn đi nữa và giàu có hơn mọi người, thậm chí làm phép lạ đến nỗi đuổi được ma quỷ: tất cả những điều đó đều trái ngược với bạn; không có gì thuộc về bạn; bạn không thể tự hào về bất cứ điều gì trong số đó. Nhưng chúng ta có thể tự hào về sự yếu đuối của mình và về việc mỗi ngày vác thập giá thánh của Chúa Giê-su Ki-tô.

Từ “thập giá” thường gợi lên sự ghê tởm trong chúng ta hơn là khao khát. Dễ dàng hơn khi trải nghiệm sự cám dỗ muốn chạy trốn khỏi nó hơn là khao khát đón nhận nó.

Lạy Chúa Giê-su, con chắc rằng Chúa cũng cảm thấy như vậy khi thập giá lần đầu tiên được đặt lên vai Chúa. Thật vậy, tại vườn Ghết-xê-ma-ni, Chúa đã cầu xin Cha cất chén đắng này khỏi Chúa, ngay cả khi Chúa khao khát hết lòng làm trọn ý muốn của Người. Vào thời của Chúa, thập giá là hình phạt khủng khiếp và đau đớn nhất, dành cho nô lệ, tội phạm cứng rắn và những người bị Thiên Chúa nguyền rủa.

Tuy nhiên, Chúa đã đón nhận thập giá; Chúa đã vác nó trên vai, và sau đó Chúa để cho mình được mang lên đó. Chúa làm như vậy không phải vì nó đẹp đẽ hay hấp dẫn, mà vì tình yêu thương dành cho chúng con. Khi gánh lấy gánh nặng ấy, Chúa biết rằng Chúa đang giải thoát chúng con khỏi sức nặng của sự ác đang đè nén chúng con, gánh lấy gánh nặng tội lỗi đang hủy hoại sự hiện hữu của chúng con. Bằng cách đón nhận thập giá và vác nó trên vai, Chúa đã đón nhận sự yếu đuối của chúng con và hạ mình gánh lấy gánh nặng của nhân tính chúng con. Chúa đã gánh lấy sự nô lệ, những lỗi lầm và thậm chí cả lời nguyền rủa của chúng con.

Lạy Chúa Giê-su, xin Chúa giải thoát chúng con khỏi nỗi sợ hãi thập giá. Xin ban cho chúng con ân sủng để bước theo con đường Chúa đã đi qua và không tìm kiếm vinh quang nào khác ngoài thập giá của Chúa.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin Chúa giải thoát chúng con.
Khỏi lòng ham muốn vinh quang thế gian: Xin Chúa giải thoát chúng con.
Khỏi cám dỗ thờ ơ với những người đau khổ: Xin Chúa giải thoát chúng con.
Khỏi sự quan tâm hẹp hòi chỉ nghĩ đến bản thân mình: Xin Chúa giải thoát chúng con.
Khỏi nỗi sợ hãi của việc giữ vững lòng trung thành: Xin Chúa giải thoát chúng con.
Khỏi nỗi sợ hãi và sự chối bỏ thập giá của chính mình: Xin Chúa giải thoát chúng con.


Chặng III

Chúa Giê-su ngã lần thứ nhất

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (12:24-25):

Thật vậy, thật vậy, Ta nói cùng các ông, nếu hạt lúa mì không rơi xuống đất và chết đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, thì nó sẽ sinh nhiều quả. Ai yêu mạng sống mình thì sẽ mất nó, còn ai ghét mạng sống mình trong thế gian này thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Lời khuyên răn, XXII, 3):

Phúc cho người tôi tớ nào bị quở trách mà vâng phục cách lịch sự, phục tùng cách kính trọng, khiêm nhường nhận lỗi và sẵn lòng sửa sai.

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời của Chúa là một cuộc đời luôn luôn hạ mình và khiêm nhường. Dù là Thiên Chúa, Chúa đã từ bỏ vinh quang của mình để trở thành người. Giàu có như trước, Chúa đã trở nên nghèo khó. Khi Chúa đạt đến đỉnh điểm của sứ mệnh, gánh trên vai trọng trách của toàn thể nhân loại, Chúa đã ngã xuống những phiến đá cứng của Via Dolorosa — con đường mà những người bị kết án tử hình đã bước đi, được đám đông dân chúng Giêrusalem chứng kiến như thể đó chỉ là một màn trình diễn.

Lần ngã xuống này là điềm báo trước về một sự sa ngã sâu xa hơn nữa: sự sa ngã vào cõi chết và sự đầu hàng trước bí ẩn của cái chết — sự sa ngã đang chờ đợi mỗi chúng con ở cuối cuộc đời trần thế này. Tuy nhiên, sự sa ngã của Chúa giống như hạt lúa mì rơi xuống đất và chết đi để sinh ra hoa trái.

Xin giúp chúng con chọn một cuộc sống phục vụ khiêm nhường thay vì tìm kiếm danh vọng và quyền lực. Xin dạy chúng con con đường khiêm nhường ngay cả qua những trải nghiệm sa ngã và tủi nhục của chính mình, để chúng con có thể chịu đựng những xúc phạm và bất công trong bình an.

Xin cho chúng con cảm nhận được sự hiện diện của Chúa gần gũi với chúng con, đặc biệt là khi chúng con sa ngã — gần gũi đến nỗi chúng con nhận ra chính Chúa là người nâng đỡ chúng con và đặt chúng con trở lại con đường của mình. Xin Chúa dạy chúng con phó thác mình cho đất, như hạt lúa mì, biết rằng nhờ Chúa, sự chết trở thành cái nôi của sự sống đời đời.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.
Khi chúng con sa ngã vì sự yếu đuối của chính mình: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.
Khi chúng con sa ngã vì hành động của người khác: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.
Khi chúng con sa ngã vì những lựa chọn sai lầm: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.
Khi chúng con rơi vào tuyệt vọng: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.
Khi chúng con rơi vào mầu nhiệm của sự chết: Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy.


Chặng IV

Chúa Giêsu gặp Mẹ Người

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:25-27):

Trong khi đó, đứng gần thập tự giá của Chúa Giêsu có mẹ Người, và dì Người, bà Maria, vợ của Clopas, và bà Maria Ma-đê-len. Khi Chúa Giêsu thấy mẹ Người và môn đệ yêu mến Người đứng bên cạnh, Người nói với mẹ Người: “Này bà, con của bà đây.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của con.” Và từ giờ đó, người môn đệ đã đưa bà về nhà mình.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Điều răn thứ sáu, 8):

Mỗi người hãy mạnh dạn bày tỏ nhu cầu của mình với người khác, vì nếu người mẹ yêu thương và chăm sóc con trai mình theo xác thịt, thì người ta càng phải siêng năng yêu thương và chăm sóc anh em mình theo tinh thần biết bao!

Việc người mẹ hiện diện vào đầu đời chúng ta là điều tự nhiên. Nhưng việc người mẹ ở bên cạnh chúng ta vào lúc chết lại không phải là điều tự nhiên, bởi vì điều đó có nghĩa là sự sống đã bị tước đoạt khỏi chúng ta. — dù là do bệnh tật, tai nạn, bạo lực hay tuyệt vọng. Đức Mẹ Maria, người đã sinh ra Chúa Giêsu, cũng ở bên cạnh Chúa trên đường đến đồi Canvê và đứng cùng Chúa dưới chân thập giá.

Chúa cầu xin Mẹ trở thành mẹ một lần nữa và tiếp tục là mẹ của môn đệ yêu dấu, của mỗi người chúng con, của Giáo hội, của nhân loại mới được sinh ra ngay vào thời điểm Chúa hiến dâng mạng sống và chịu chết. Trong giờ phút trọng đại nhất của sứ mệnh, trước khi hoàn thành mọi việc, Chúa trước hết cầu xin Mẹ ôm lấy mỗi người chúng con; và chỉ sau đó Chúa mới yêu cầu chúng con ôm lấy Mẹ. Vì Mẹ luôn hành động trước. Tại tiệc cưới ở Cana, Mẹ thậm chí đã đoán trước được lời cầu xin của Chúa.

Lạy Đức Mẹ Maria, xin hãy nhìn với lòng thương xót đến mỗi người chúng con, nhưng đặc biệt là đến nhiều — quá nhiều — người mẹ, giống như Mẹ, ngay cả ngày nay vẫn chứng kiến con cái mình bị bắt, bị tra tấn, bị kết án và bị giết hại. Xin hãy nhìn với lòng thương xót đến những người mẹ bị đánh thức giữa đêm bởi những tin tức đau lòng, và đến những người thức canh bên cạnh đứa con đang hấp hối trong bệnh viện. Xin ban cho chúng con một trái tim của người mẹ, để chúng con có thể hiểu và chia sẻ nỗi đau khổ của người khác, và bằng cách đó, chúng con cũng học được ý nghĩa thực sự của tình yêu thương.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những người mẹ đã mất con: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những trẻ mồ côi, đặc biệt là những trẻ mồ côi vì chiến tranh: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những người di cư, những người bị lưu lạc và tị nạn: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những người chịu tra tấn và hình phạt bất công: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những người tuyệt vọng, những người đã mất đi ý nghĩa cuộc sống: Xin Mẹ an ủi chúng con.
Vì những người chết một mình: Xin Mẹ an ủi chúng con.


Chặng V

Đức Chúa Giêsu được Si-môn người Ky-rê-nê giúp vác thập giá

Trích Tin Mừng theo Mác-cô (15:21):

Họ bắt một người qua đường, đang đi từ nông thôn vào, vác thập giá của Người; đó là Si-môn người Ky-rê-nê, cha của A-lê-xan-rơ và Ru-phút.

Trích các bài viết của Thánh Phanxicô Assisi (Lời khuyên răn, XVIII, 1):

Phúc thay cho người nào nâng đỡ tha nhân trong sự yếu đuối của họ như chính mình muốn được nâng đỡ nếu ở trong hoàn cảnh tương tự.

Si-môn người Ky-rê-nê không phải là người tình nguyện. Ông không tự nguyện chọn chăm sóc Chúa Giêsu, hay giúp Chúa vác thập giá. Có lẽ ông hầu như không biết Chúa là ai. Tuy nhiên, bằng việc giúp Chúa vác thập giá, điều gì đó trong ông đã thay đổi — sâu sắc đến nỗi sau này ông đã truyền lại cho các con trai mình, A-lê-xan-rơ và Ru-phút, ý nghĩa sâu sắc của cuộc hành trình cùng Chúa. Theo thời gian, họ trở thành những chứng nhân về cuộc khổ nạn và Phục sinh của Chúa trong cộng đồng Kitô giáo đầu tiên.

Ngay cả ngày nay, vẫn có nhiều người trên khắp thế giới chọn làm điều tốt cho người khác. Có hàng ngàn tình nguyện viên, trong những hoàn cảnh khắc nghiệt, đã liều mạng sống để giúp đỡ những người cần thức ăn, giáo dục, chăm sóc y tế và công lý. Nhiều người trong số họ thậm chí không tin vào Chúa, vậy mà — ngay cả khi không biết — họ vẫn giúp Chúa vác thập giá. Khi họ chăm sóc người khác bằng xương bằng thịt, một lần nữa, họ đang chăm sóc Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con cũng học được cách giúp đỡ tha nhân như chúng con mong muốn được giúp đỡ trong hoàn cảnh tương tự. Xin giúp chúng con biết cảm thông và thương xót, không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng hành động và bằng sự thật.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm.
Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm đến những người chúng con gặp gỡ.
Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm đến những người nghèo khổ, đau đớn và bị gạt ra ngoài lề xã hội.
Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm đến những người cô đơn và bị bỏ rơi.
Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm đến những người bị bỏ lại phía sau và sa ngã.
Lạy Chúa, xin cho chúng con chú tâm đến những người không có ai lắng nghe họ.


Chặng VI

Veronica lau mặt Chúa Giêsu

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (12:20-21):

Trong số những người lên dự lễ hội có một số người Hy Lạp. Họ đến gặp Phi-líp, người đến từ Bê-xa-đa thuộc xứ Ga-li-lê, và nói với ông: “Thưa ngài, chúng tôi muốn được gặp Chúa Giêsu.”

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Lời cầu nguyện được cảm hứng từ Kinh Lạy Cha, 4: FF 158):

Nước Chúa đến: để Chúa ngự trị trong chúng con nhờ ân sủng của Chúa và giúp chúng con đến được Nước Chúa, nơi được nhìn thấy Chúa rõ ràng, có tình yêu trọn vẹn dành cho Chúa, có sự đồng hành đầy phước lành với Chúa, và được hưởng thụ Chúa đời đời.

Đấng mà Thánh Vịnh đã tuyên xưng là “người đẹp nhất trong loài người” (Tv 45:2) giờ đây mang hình dáng của Người Tôi Tớ chịu khổ nạn được tiên tri I-sai-a báo trước, Đấng “không có hình dạng hay vẻ uy nghi nào để chúng ta nhìn ngắm, không có gì trong vẻ bề ngoài của Người để chúng ta khao khát Người” (I-sai-a 53:2).

Lạy Chúa Giêsu, Vê-rô-ni-ca là người gìn giữ hình ảnh của Chúa. Bà đã có được điều đó qua một cử chỉ bác ái đơn giản nhưng sâu sắc: lau sạch khuôn mặt Chúa, phủ đầy máu và bụi. Bà không lưu giữ cho chúng con hình ảnh một bức chân dung được dàn dựng, mà là hình ảnh của người đàn ông đau khổ, Đấng đã chữa lành chúng con bằng chính những vết thương của Người.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con vun đắp lòng khao khát được chiêm ngưỡng dung nhan Chúa. Xin ban cho chúng con ân sủng Chúa đã ban cho các Tông đồ, để được thấy Chúa rạng rỡ và hiển dung. Nhưng trên hết, xin giúp chúng con noi theo ánh mắt chăm chú của Veronica, người đã biết nhận ra Chúa ngay cả trong vẻ đẹp không hoàn hảo của Chúa. Xin cho chúng con có thể lau sạch dung nhan Chúa hôm nay - vẫn còn phủ đầy bụi và máu, vẫn còn mất hình dạng bởi mọi hành động chà đạp lên phẩm giá con người.

Chúng ta hãy cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.
Khi dung mạo Chúa bị biến dạng: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.
Trong mỗi người bị kết án bởi định kiến: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.
Trong những người nghèo bị tước đoạt phẩm giá: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.
Trong những phụ nữ là nạn nhân của nạn buôn người và nô lệ: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.
Trong những trẻ em bị đánh cắp tuổi thơ và tương lai bị hủy hoại: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra Chúa.


Chặng VII

Chúa Giêsu ngã lần thứ hai

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (13:3-5):

Chúa Giêsu, biết rằng Chúa Cha đã giao phó mọi sự vào tay Người, và rằng Người đến từ Thiên Chúa và sẽ trở về với Thiên Chúa, đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ngoài, và quấn khăn quanh người. Rồi Người đổ nước vào chậu và bắt đầu rửa chân các môn đệ, rồi dùng khăn quấn quanh người lau khô.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Quy luật ban đầu, V, 13-14):

Đừng để anh em nào làm hay nói điều gì xấu xa với nhau; trái lại, nhờ tình yêu thương của Chúa Thánh Thần, hãy phục vụ và vâng phục lẫn nhau một cách tự nguyện.

Lạy Chúa Giêsu, toàn bộ cuộc đời của Chúa là một cuộc đời khiêm nhường và tự hiến thân liên tục. Khi Chúa rửa chân các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly, Chúa đã cho chúng con một gương mẫu, một giáo huấn và một lời tiên tri: đó là gương mẫu phục vụ, giáo huấn về tình yêu thương huynh đệ và chứng tá tiên tri về việc hiến dâng mạng sống của Chúa. Thánh Phanxicô Assisi đã vô cùng cảm động trước sự khiêm nhường của Chúa đến nỗi ngài khuyên chúng con rửa chân cho nhau – nghĩa là luôn sẵn sàng phục vụ anh chị em mình. Ngài thậm chí còn yêu cầu đọc cho ngài nghe chính Tin Mừng này vào tối ngày 3 tháng 10, tám thế kỷ trước, ngay trước khi ngài qua đời.

Tình yêu của Chúa dành cho chúng con đến cùng, thậm chí đến mức hi sinh cả mạng sống vì chúng con, đã hé lộ lời hứa về sự Phục Sinh của Chúa, vì tình yêu vĩ đại ấy mạnh hơn cả cái chết. Tình yêu ấy hé lộ ý nghĩa tối thượng của chính tình yêu: kéo chúng con vào chính sự sống của Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giê-su, khi Chúa ngã, Chúa làm vậy để nâng chúng con dậy khỏi những sa ngã của chính mình. Khi Chúa ngã, Chúa làm vậy để nâng đỡ những người bị vùi dập bởi sự bất công, bởi sự dối trá, bởi mọi hình thức bóc lột và bạo lực, và bởi sự khốn khổ do một nền kinh tế chỉ tìm kiếm lợi nhuận cá nhân chứ không phải lợi ích chung gây ra. Khi Chúa ngã, Chúa cũng làm vậy để nâng đỡ con.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.
Khi những lỗi lầm đè nặng lên chúng con: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.
Khi gánh nặng trách nhiệm quá sức chịu đựng: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.
Khi chúng con nản lòng: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.
Khi chúng con thất bại trong những cam kết của mình: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.
Khi chúng con bị nghiện ngập chế ngự: Xin Chúa nâng đỡ chúng con.


Chặng VIII

Chúa Giê-su gặp gỡ các phụ nữ thành Giê-ru-sa-lem

Trích Tin Mừng theo Lu-ca (23:27-31):

Một đám đông đi theo Người, trong số đó có những người phụ nữ đấm ngực và khóc than vì Người. Nhưng Chúa Giê-su quay lại và nói với họ: “Hỡi các con gái thành Giê-ru-sa-lem, đừng khóc thương Ta, nhưng hãy khóc thương chính mình và con cái các con. Vì chắc chắn sẽ đến những ngày người ta sẽ nói: ‘Phúc cho những người son sẻ, và những người không sinh con, và những người không cho con bú.’ Bấy giờ người ta sẽ nói với núi: ‘Hãy đổ xuống trên chúng tôi;’ và với đồi: ‘Hãy che phủ chúng tôi.’ Vì nếu người ta làm điều đó khi cây còn xanh tươi, thì khi cây khô héo sẽ xảy ra chuyện gì?”

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Lời cầu nguyện lấy cảm hứng từ Kinh Lạy Cha, 5):

Nguyện xin ý Chúa được thực hiện dưới đất cũng như trên trời: để chúng con hết lòng yêu mến Chúa, luôn luôn nghĩ về Chúa, hết linh hồn luôn luôn khao khát Chúa, hết trí luôn luôn hướng mọi ý định về Chúa, và tìm kiếm vinh quang Chúa trong mọi sự, hết sức mình, dốc toàn bộ sức lực và tình cảm của cả thể xác lẫn linh hồn để phụng sự tình yêu của Chúa và không gì khác hơn; và để chúng con yêu thương tha nhân như chính mình, hết lòng lôi kéo họ đến với tình yêu của Chúa, vui mừng trước những điều tốt lành của người khác như của chính mình, cùng chịu đau khổ với người khác trong những bất hạnh của họ, và không làm tổn thương ai.

Lạy Chúa Giêsu, từ lúc bắt đầu sứ vụ, phụ nữ đã theo Chúa và chăm sóc Chúa. Họ vẫn ở đó ngay cả bây giờ, đứng dưới chân thập giá. Phụ nữ hiện diện ở bất cứ nơi nào có đau khổ hoặc thiếu thốn: trong bệnh viện và nhà dưỡng lão; trong các cộng đồng chuyên chăm sóc và cung cấp nơi nương náu; trong các mái ấm nuôi dưỡng những trẻ em dễ bị tổn thương nhất; mở trường học và phòng khám ở những vùng truyền giáo xa xôi nhất; và chăm sóc những người bị thương, an ủi những người sống sót ở các vùng chiến sự và khu vực xung đột.

Phụ nữ đã coi trọng lời kêu gọi của Chúa, và ngay cả bây giờ họ vẫn ghi nhớ những lời lẽ đòi hỏi cao của Chúa. Hàng thế kỷ nay, họ đã khóc thương cho chính mình và cho con cái, những đứa trẻ bị bắt đi và bỏ tù trong các cuộc biểu tình, bị trục xuất bởi những chính sách thiếu lòng trắc ẩn, gặp nạn trên những chuyến hành trình tuyệt vọng đầy hy vọng, bị giết hại ở các vùng chiến sự và bị xóa sổ trong các trại tử thần.

Phụ nữ vẫn tiếp tục khóc thương. Lạy Chúa, xin ban cho mỗi người chúng con một trái tim thương xót – một trái tim mẫu tử – và ân sủng để biến nỗi đau khổ của người khác thành nỗi đau khổ của chính mình. Xin cho chúng con thêm những giọt nước mắt, lạy Chúa, để lương tâm chúng con không bị chìm trong màn sương mù của sự thờ ơ và chúng con không còn là con người trọn vẹn nữa.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.
Để khóc thương sự tàn phá của chiến tranh: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.
Để khóc thương những vụ thảm sát và diệt chủng: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.
Để khóc cùng những người mẹ và người vợ: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.
Để khóc thương sự hoài nghi của những kẻ quyền lực: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.
Để khóc thương sự thờ ơ của chính mình: Lạy Chúa, xin cho chúng con những giọt nước mắt.


Chặng IX

Chúa Giê-su ngã lần thứ ba

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (14:6-7):

Chúa Giê-su nói với [Tô-ma]: “Ta là đường đi, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến với Cha nếu không qua Ta. Nếu con biết Ta, con cũng sẽ biết Cha Ta. Từ nay con đã biết Cha và đã thấy Cha rồi.”

Trích Các Tác Phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Quy luật Trước đó, XXIII, 3):

Chúng con tạ ơn Chúa, vì như nhờ Con Chúa mà Chúa đã tạo dựng chúng con, thì nhờ tình yêu thánh thiện mà Chúa đã yêu thương chúng con, Chúa đã làm cho Người được sinh ra là Thiên Chúa thật và là người thật bởi Đức Mẹ Maria, trinh nữ trọn đời, rất thánh; và Chúa đã muốn cứu chuộc chúng con là những tù nhân nhờ thập giá, máu và cái chết của Người.

Chúa, Đấng “đã sinh ra vì chúng ta trên đường đi” (Thánh Phanxicô, Kinh cầu Thương Khó XV, 7), giờ đây ngã lần thứ ba trên con đường đau đớn dẫn đến đồi Canvê.

Việc Chúa ngã ba lần nhắc nhở chúng con rằng không có sự sa ngã nào của chúng con mà Chúa không ở bên cạnh. Chúa ở cùng chúng con trong mọi sự yếu đuối, và Chúa có thể và muốn nâng đỡ chúng con sau mỗi lần sa ngã. Vì Chúa mong muốn mỗi người chúng con, ở bên cạnh Chúa, có thể đến được với Chúa Cha và tìm thấy sự sống – sự sống đích thực, sự sống đời đời – sự sống mà không gì và không ai có thể cướp mất khỏi chúng con.

Khi chúng con bước theo dấu chân Chúa, chúng con sa ngã bao nhiêu lần điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là Chúa ở bên cạnh chúng con, sẵn sàng nâng đỡ chúng con một lần nữa, hết lần này đến lần khác. Vì tình yêu, sự tha thứ và lòng thương xót của Chúa lớn hơn vô cùng so với sự yếu đuối của chúng con.

Xin nâng đỡ chúng con trong sự thiếu đức tin, và ban cho chúng con ân sủng để tin rằng Chúa có thể nâng đỡ chúng con.

Chúng ta hãy cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.
Để nâng đỡ tất cả những ai đã sa ngã: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.
Để nâng đỡ những người nằm trên mặt đất: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.
Để nâng đỡ những người yếu đuối nhất: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.
Để nâng đỡ những người mà chúng ta cho là “tự chuốc lấy”: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.
Để nâng đỡ những người dường như không còn hy vọng: Lạy Chúa Giê-su, xin biến chúng con thành khí cụ của Chúa.


Chặng X

Chúa Giê-su bị lột áo xống

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:23-25):

Khi các binh lính đóng đinh Chúa Giê-su, họ lấy áo Người chia làm bốn phần, mỗi người một phần. Họ cũng lấy áo ngoài của Người; áo ngoài ấy không có đường may, dệt liền một mảnh từ trên xuống dưới. Vậy nên họ nói với nhau: “Chúng ta đừng xé nó ra, nhưng hãy bắt thăm xem ai được.” Điều này ứng nghiệm lời Kinh Thánh: “Họ chia áo Ta ra, và bắt thăm áo Ta.” Và các binh lính đã làm như vậy.

Trích Thư của Thánh Phanxicô Assisi (Thư gửi toàn thể Dòng, 28-29):

Hỡi anh em, hãy nhìn xem sự khiêm nhường của Thiên Chúa, và hãy trút hết tâm tư tình cảm của mình trước mặt Người! Hãy hạ mình xuống để được Người tôn cao! Đừng giữ lại điều gì cho riêng mình, để Đấng hiến dâng trọn vẹn chính mình cho các con cũng nhận lãnh trọn vẹn các con!

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chọn từ bỏ vinh quang thần thánh và khoác lên mình “thân xác con người yếu đuối” (Thánh Phanxicô, Bản dịch thứ hai của Thư gửi tín hữu, 4). Giờ đây, y phục của Chúa bị xé toạc trong một nỗ lực tàn nhẫn nhằm làm nhục Chúa và tước đoạt phẩm giá con người của Chúa.

Sự vi phạm này lặp đi lặp lại ngay cả ngày nay: khi các chế độ độc tài buộc tù nhân phải ở trong tình trạng bán khỏa thân trong các phòng giam hoặc sân trống; khi những kẻ tra tấn không chỉ xé rách quần áo mà còn cả da thịt; khi chính quyền cho phép các hình thức giám sát và xâm phạm coi thường phẩm giá con người; khi những kẻ hiếp dâm và lạm dụng biến nạn nhân thành những vật thể vô tri; khi ngành công nghiệp giải trí khai thác sự khỏa thân để kiếm lợi nhuận; khi giới truyền thông phơi bày các cá nhân trước dư luận; và thậm chí khi chính chúng ta, vì sự tò mò, không tôn trọng sự khiêm nhường, sự riêng tư và sự thân mật của người khác.

Lạy Chúa, xin nhắc nhở chúng con rằng mỗi khi chúng con không nhận ra phẩm giá của người khác, phẩm giá của chính chúng con cũng bị giảm sút. Và bất cứ khi nào chúng con dung túng hoặc tham gia vào hành vi vô nhân đạo đối với bất cứ người nào, chính chúng con cũng trở nên kém nhân tính hơn.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.
Lòng khiêm nhường vô biên của Chúa: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.
Lòng tôn trọng mọi người: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.
Lòng thương xót: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.
Một ý thức khiêm nhường được đổi mới: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.
Một sức mạnh để bảo vệ phẩm giá của mọi người: Xin Chúa Giêsu mặc cho chúng con.


Chặng 11

Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:17-19):

Tự mình vác thập giá, [Chúa Giêsu] đi ra nơi gọi là Đồi Sọ, nơi trong tiếng Do Thái được gọi là Golgotha. Tại đó, họ đóng đinh Người, cùng với hai người khác, mỗi người một bên, Chúa Giê-su ở giữa. Phi-la-tô cũng cho viết một dòng chữ và đặt trên thập giá. Dòng chữ đó ghi: “Giê-su người Na-da-rét, Vua dân Do Thái.”

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Bài ca về muôn loài, 10-11: FF 263):

Lạy Chúa, con được ngợi khen qua những người tha thứ vì tình yêu của Chúa, và chịu đựng bệnh tật và gian khổ. Phúc thay cho những người kiên nhẫn trong bình an, vì bởi Chúa, Đấng Tối Cao, họ sẽ được đội vương miện.

Lạy Chúa Giê-su, bị đóng đinh trên thập giá như một tên tội phạm, nhưng với một danh hiệu cho thấy vương quyền của Chúa, Chúa cho chúng con thấy quyền năng đích thực là gì. Không phải quyền năng của những người tin rằng họ có thể định đoạt mạng sống của người khác bằng cách giết chết họ, mà là quyền năng của những người thực sự có thể chiến thắng cái chết bằng cách ban sự sống, và có thể ban sự sống ngay cả khi chấp nhận cái chết. Chúa cho thấy rằng quyền lực đích thực không thuộc về những kẻ dùng vũ lực và bạo lực để áp đặt bản thân, mà thuộc về những người có khả năng gánh lấy những điều ác của nhân loại – của chúng con, của con – và tiêu diệt chúng bằng sức mạnh của tình yêu được thể hiện qua sự tha thứ. Chúa là Vua và Chúa trị vì từ thập giá: Chúa không dựa vào sức mạnh được cho là của quân đội, mà dựa vào sự bất lực hiển nhiên của tình yêu, thứ cho phép chính mình bị đóng đinh trên thập giá. Chúa là Vua và thập tự giá của Chúa trở thành trục xoay quanh lịch sử và toàn bộ vũ trụ, để chúng không bị chìm vào địa ngục của sự bất lực trong việc yêu thương.

Ôi Vua chịu đóng đinh, Chúa nhắc nhở chúng con rằng nếu chúng con muốn được chia sẻ vương quyền của Chúa, chúng con cũng phải học cách tha thứ vì tình yêu dành cho Chúa và chịu đựng những khó khăn của cuộc sống trong bình an, bởi vì không phải tình yêu quyền lực chiến thắng, mà là sức mạnh của tình yêu.

Chúng ta hãy cùng cầu nguyện, rằng: Xin dạy chúng con yêu thương.
Khi chúng con chịu bất công: Xin dạy chúng con yêu thương.
Khi chúng con muốn trả thù: Xin dạy chúng con yêu thương.
Khi chúng con bị cám dỗ bởi bạo lực: Xin dạy chúng con yêu thương.
Khi sự tha thứ dường như không thể: Xin dạy chúng con yêu thương.
Khi chúng con cảm thấy bị đóng đinh: Xin dạy chúng con yêu thương
.

Chặng thứ XII

Chúa Giê-su chết trên thập tự giá

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:28-30):

Sau đó, khi Chúa Giê-su biết rằng mọi sự đã hoàn thành, Người nói (để ứng nghiệm lời Kinh Thánh): “Ta khát”. Có một bình rượu chua ở đó. Vậy, họ lấy một miếng bọt biển thấm đầy rượu đặt lên cành cây hương thảo và đưa lên miệng Người. Khi Chúa Giê-su đã nhận lấy rượu, Người nói: “Mọi sự đã hoàn thành”. Rồi Người cúi đầu và trút hơi thở cuối cùng.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Bản thứ hai của Thư gửi tín hữu, 11-13):

Ý muốn của Chúa Cha là Con yêu dấu và vinh hiển của Người, Đấng mà Người đã ban cho chúng ta và đã sinh ra vì chúng ta, đã hiến dâng chính mình bằng máu của Người như một lễ vật và hy sinh trên bàn thờ thập giá: không phải vì chính Người, Đấng đã tạo dựng muôn vật, mà vì tội lỗi của chúng ta, để lại cho chúng ta một gương mẫu hầu cho chúng ta noi theo dấu chân Người.

“Mọi sự đã hoàn thành.” Ôi lạy Chúa Giêsu, điều này không có nghĩa là mọi sự đã kết thúc, mà là mục đích của Chúa khi trở thành một trong chúng ta đã được hoàn thành. Chúa đã hoàn thành sứ mệnh mà Chúa Cha đã giao phó cho Chúa, và giờ đây Chúa trở về với Người, mang chúng con theo Chúa.

Từ giây phút này trở đi, chúng con biết rằng, nếu chúng con để cho mình được kéo đến với Chua và ngước nhìn lên Chúa, chúng con đang đứng trước Đấng hòa giải chúng con, Đấng xóa bỏ “món nợ” của chúng con, và Đấng đưa chúng con vào thánh điện chính là sự sống của Thiên Chúa. Chúng con đứng trước Đấng mà, trong việc hoàn thành mục đích của sự Nhập Thể, đã mở ra cho chúng con con đường để hoàn thành ý nghĩa sâu sắc nhất của cuộc sống chúng con: trở thành con cái của Thiên Chúa, trở thành kiệt tác của Người.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con đón nhận hồng ân Chúa Thánh Thần, Đấng mà Chúa đã ban xuống trên chúng con vào giờ chết của Chúa trên thập giá. Xin cho chúng con, được hiệp nhất với Chúa, cũng được rời khỏi thế gian này mà về với Chúa Cha.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.
Để chúng con trở thành những tạo vật mới và sống trong Thiên Chúa: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.
Để chúng con cảm nghiệm được sự tha thứ mọi lỗi lầm: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.
Để chúng con cầu nguyện, “Abba, Cha ơi”: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.
Để chúng con đón nhận mọi người như anh chị em ruột thịt: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.
Để chúng con khám phá ra ý nghĩa tối thượng của cuộc sống: Xin Chúa ban cho chúng con Thánh Linh của Chúa.


Chặng XIII

Chúa Giê-su được hạ xuống khỏi thập giá

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:38-39):

Giu-se người A-ri-ma-thê, một môn đệ của Chúa Giê-su, dù là môn đệ bí mật vì sợ người Do Thái, đã xin Phi-la-tô cho phép ông mang xác Chúa Giê-su đi. Phi-la-tô cho phép; vậy ông đến và mang xác Người đi. Ni-cô-đê-mô, người trước kia đến với Chúa Giê-su vào ban đêm, cũng đến, mang theo hỗn hợp mộc dược và lô hội, nặng khoảng một trăm cân.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Bài Ca về các tạo vật, 27-31):

Ngợi khen Chúa, lạy Chúa của con, / qua chị em của chúng con là cái chết thân xác, / mà không ai sống có thể thoát khỏi: / khốn cho những kẻ chết trong tội trọng; / phúc cho những người mà cái chết sẽ tìm thấy trong ý muốn thánh thiện nhất của Chúa, / vì cái chết thứ hai sẽ không làm hại họ.

Chúa Giê-su vừa mới chết, và cái chết của Người bắt đầu đơm hoa kết trái đầu tiên. Giuse thành Arimathea và Nicôđêmô, những môn đệ của Chúa Giêsu trong bí mật vì sợ bị lộ thân phận, giờ đây đã can đảm đến gặp Phi-la-tô và xin thi thể Người. Khi làm như vậy, họ đã thực hiện một hành động nhân ái: hạ một người bị kết án tử hình xuống khỏi thập giá và an táng người đó một cách trang trọng và tôn kính.

Không bao giờ được để thi thể không có người nhận hoặc không được chôn cất. Các bà mẹ, người thân và bạn bè của người bị kết án không bao giờ nên bị buộc phải hạ mình trước chính quyền để lấy lại hài cốt bị tàn phá của người thân yêu. Ngay cả khi chết, thân thể con người vẫn giữ được phẩm giá và không được xúc phạm, giấu giếm, phá hủy, giữ lại hoặc bị từ chối một lễ an táng đúng cách. Không chỉ thi thể của một người đáng kính, mà cả thi thể của một tội phạm bị kết án cũng xứng đáng được tôn trọng.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã bị bắt giữ, tra tấn, xét xử, kết án và giết chết một cách bất công, nhưng thi hài Chúa đã được trả lại và an táng cách trọng thể. Xin Chúa ban cho chúng con, trong thời đại này, vốn thường không tôn trọng người sống, ít nhất cũng giữ được lòng kính trọng đối với người đã khuất.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Xin dạy chúng con lòng thương xót.
Xin dạy chúng con lòng thương xót để chúng con cảm nhận được nỗi đau khổ của những người bị giam cầm.
Xin dạy chúng con lòng thương xót để chúng con có thể đứng về phía những người bị giam cầm vì lý do chính trị.
Xin dạy chúng con lòng thương xót để chúng con hiểu được nỗi thống khổ của gia đình những người bị bắt làm con tin.
Xin dạy chúng con lòng thương tiếc những người đã chết dưới đống đổ nát.
Xin dạy chúng con lòng thương xót để chúng con có thể tỏ lòng kính trọng đối với tất cả những người đã khuất.


Chặng XIV

Chúa Giêsu được đặt trong mộ

Trích Tin Mừng theo Thánh Gioan (19:40-42):

[Giu-se người A-ri-ma-thê và Ni-cô-đê-mô] đã lấy thi hài Chúa Giêsu và quấn cùng với các loại gia vị trong vải lanh, theo tục lệ chôn cất của người Do Thái. Tại nơi Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá có một khu vườn, và trong vườn ấy có một ngôi mộ mới chưa từng có ai được chôn cất. Vì đó là ngày chuẩn bị của người Do Thái, và ngôi mộ ở gần đó, nên họ đã đặt Chúa Giêsu vào đó.

Trích các tác phẩm của Thánh Phanxicô Assisi (Bản dịch thứ hai của Thư gửi tín hữu, 61-62):

Nguyện xin mọi tạo vật trên trời, dưới đất, dưới biển và trong lòng đất hãy ngợi khen, tôn vinh, kính trọng và chúc tụng Đấng đã chịu nhiều đau khổ, Đấng đã ban và sẽ ban mọi điều tốt lành trong tương lai, Đấng duy nhất là tốt lành, duy nhất là toàn năng, duy nhất là toàn quyền, kỳ diệu, vinh hiển và duy nhất là thánh thiện, xứng đáng được ngợi khen và chúc tụng đến muôn đời, vì Người là sức mạnh và quyền năng của chúng ta. Amen.

Tất cả bắt đầu từ một khu vườn – vườn Ê-đen – được giao phó cho tổ phụ chúng ta như một hồng ân và trách nhiệm, nhưng đã bị mất đi do họ không tin tưởng vào Chúa. Tất cả bắt đầu lại trong một khu vườn, nơi Chúa Giê-su được an nghỉ và sống lại: nơi mà tạo vật cũ, yếu đuối và phải chịu sự chết, được biến đổi thành một tạo vật mới cùng chia sẻ sự sống của chính Thiên Chúa.

Khu vườn này là ngưỡng cửa qua đó Chúa Giê-su đã xuống cõi chết và là cánh cổng dẫn đến Thiên Đàng, nơi không còn thuộc về trần gian và tạm thời nữa, mà là thuộc về thiên đường và vĩnh cửu. Tại đây, hành động thương xót cuối cùng dành cho Chúa Giê-su đã được thực hiện; tại đây, những giọt nước mắt cuối cùng đã rơi trên thi hài của Chúa Kitô bị đóng đinh. Và tại đây, cuộc gặp gỡ đầu tiên với Chúa Phục Sinh đã diễn ra, Người sống đời đời – chỉ được nhận ra khi Người gọi tên chúng ta hoặc mở mắt chúng ta, và không bao giờ bị níu giữ bởi sự nắm bắt của chúng ta. Tại đây, Ma-ri-a Ma-đa-lê-na đã nhận được sứ mệnh loan báo rằng sự chết đã bị chinh phục: Chúa Giê-su thành Na-da-rét đã sống lại; Người là Chúa, Đấng hằng sống không bao giờ chết nữa.

Từ giờ phút ấy, qua phép rửa tội, chúng ta cũng đã được chôn cùng Chúa Kitô trong chính khu vườn ấy, được nâng đỡ bởi niềm hy vọng chắc chắn rằng Đấng đã phục sinh Chúa Giêsu từ cõi chết cũng sẽ ban sự sống cho thân xác phàm trần của chúng ta qua Thánh Linh ngự trong chúng ta (xem Rôma 8:11). Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa, vì Chúa đã ban cho chúng con một nền tảng vững chắc cho niềm hy vọng về sự sống đời đời.

Chúng ta cùng cầu nguyện, rằng: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Để cùng chúng con lại bước vào Vườn Diệt-si-ma-ni. Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Để lau khô nước mắt chúng con: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Để ban cho chúng con niềm hy vọng vững chắc: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Để lăn đi tảng đá đè nặng lên lòng chúng con: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.
Để cho chúng con được thấy một thoáng Thiên Đàng: Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến.


Đức Thánh Cha:

Lời khẩn cầu và chúc phúc kết thúc

Khi kết thúc Chặng đàng Thánh Giá này, chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện theo lời mời gọi của Thánh Phanxicô, sống cuộc đời mình như một hành trình ngày càng sâu sắc hơn trong sự hiệp thông tình yêu kết hợp Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Lạy Thiên Chúa toàn năng, vĩnh hằng, công chính và thương xót, xin ban cho chúng con là những kẻ khốn khổ ơn được làm cho riêng Chúa những gì chúng con biết Chúa muốn chúng con làm và luôn luôn khao khát những gì đẹp lòng Chúa. Được thanh tẩy bên trong, được soi sáng nội tâm và được bừng cháy bởi lửa của Chúa Thánh Thần, xin cho chúng con có thể bước theo dấu chân của Con yêu dấu của Chúa, Chúa Giêsu Kitô, và chỉ nhờ ơn Chúa mà thôi, xin cho chúng con đến được với Chúa. Amen. (Thư gửi toàn thể Dòng, 50-52).

Chúng ta hãy kết thúc bằng lời chúc phúc cổ xưa trong Kinh Thánh (xem Dân Số 6:24-26). Thánh Phanxicô thường dùng lời chúc phúc này để chúc phúc cho các tu sĩ và toàn dân, đến nỗi nó được coi là lời chúc phúc riêng của ngài (xem Lời chúc phúc cho Thầy Leo).

Nguyện Chúa ở cùng anh chị em.

℟. Và ở cùng tinh thần Cha.

Nguyện xin Chúa chúc phúc và gìn giữ anh chị em.

℟. Amen.

Nguyện xin Chúa soi sáng dung nhan Người trên anh chị em và tỏ cho anh chị em lòng thương xót của Người.

℟. Amen.

Nguyện xin Chúa hướng dung nhan Người về phía anh chị em và ban cho anh chị em sự bình an của Người.

℟. Amen.

Và nguyện xin ơn phước của Thiên Chúa Toàn Năng,

Chúa Cha ✠ và Chúa Con ✠ và Chúa Thánh Thần ✠,

xuống trên anh chị em và ở lại với anh chị em mãi mãi.

℟. Amen.
 
Tài Liệu - Sưu Khảo
Khuôn mặt nghi lễ phụng vụ đêm Phục sinh
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long
16:32 03/04/2026
Khuôn mặt nghi lễ phụng vụ đêm Phục sinh

Nghi lễ phụng vụ đêm Phục sinh là nghi lễ mang ý nghĩa đẹp cùng cao cả quan trọng nhất trong năm phụng vụ.

Nghi lễ phụng vụ canh thức trong đêm thánh phục sinh mừng Chúa Jesus Kito chỗi dậy ra khỏi nấm mồ sống lại từ cõi chết.

Nghi lễ canh thức đêm phục sinh phát triển thành những truyền thống, từ chiều tối ngày thứ bảy tuần thánh sang rạng sáng ngày Chúa nhật lễ Chúa phục sinh, mà các tín hữu Chúa đã cử hành ngay từ thời Giáo Hội lúc ban đầu thuở sơ khai sau khi Chúa Giesu Kito trở về trời.

Nghĩ lễ này là hình ảnh biểu tượng bước chuyển đổi từ sự chết sang sự sống qua các phần đoạn những nghi thức làm phép lửa đốt thắp cây nến Phục sinh, các bài thánh thư, làm phép nước rửa tội và thánh lễ Misa tạ ơn mừng Chúa sống lại.

Các tín hữu Giáo hội Chúa Kito thuở sơ khai mừng kính sự đau khổ, sự chết và sự sống lại của Chúa Giesu Kito trong một buổi canh thức dài đêm ngày thứ bảy tuần thánh cho tới rạng sáng ngày Chúa nhật phục sinh kết thúc với thánh lễ Tạ ơn.

Từ thế kỷ thứ 4. tới 5.các nghi lễ canh thức phát triển thành hình có cấu trúc với bốn phần: nghi thức mừng ánh sáng, các bài thánh thư, nghi lễ rửa tội và thánh lễ Misa tạ ơn.

Trong dòng thời gian đã có cuộc cải cách phụng vụ chuyển nghi lễ canh thức vào sáng ngày thứ bẩy tuần thánh.

Năm 1951-1956 Đức giáo hoàng Pio XII. đã sắp xếp lại nghi lễ canh thức đêm phục sinh bắt đầu từ chiều tối thứ bảy tuền thánh xuyên suốt đêm cho tới rạng sáng ngày Chúa nhật lễ mừng như thuở ban đầu.

Nghi lễ canh thức khởi đầu với nghi thức làm phép lửa đốt thắp cây nến phục sinh. Ánh sáng cây nến phục sinh là hình ảnh biểu tượng Chúa Giesu Kito sống lại: Ánh sáng Chúa Kitô. Giữa không gian đen tối ánh sáng cây nến Chúa Giesu Kito lan tỏa chiếu soi xóa tan bóng tối đang bao phủ không gian thánh đường.

Thuở ban đầu khi tạo dựng vũ trụ Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa đã tạo dựng ánh sáng trước tiên từ bóng tối hư vô: Hãy có ánh sáng! Để sự sống được nảy sinh phát triển trên toàn vũ trụ.

Ánh sáng Chúa Kito sống lại chiếu soi vào đêm tối tội lỗi trần gian.

Ánh sáng Chúa Kito phục sinh không làm chói mắt, nhưng êm thắm hòa dịu chỉ đường soi lối cho tâm hồn con người tin theo đi tìm chân lý nguồn bình an cho đời sống.

Sau khi tin mừng ánh sáng cây nến Chúa phục sinh được long trọng công bố, tiếp theo là phần công bố lời Chúa qua các bài thánh thư nói về việc tạo dựng vũ trụ, về lịch sử dân Thiên Chúa cho tới sự sống lại của Chúa Giesu Kito.

Lời của Chúa củng cố mang đến năng lựơng sức mạnh làm cho chỗi dậy trong những hoàn cảnh thất vọng đau buồn sợ sệt lo âu, như Chúa Giesu Kito đã chỗi dậy từ cõi kẻ chết. Lời Chúa gợi lên ánh sáng nhìn ra một viễn tượng mới cho đời sống.

Từ phần đoạn khung cảnh Lời Chúa con đường canh thức dẫn đưa tiếp đến phần giếng nước rửa tội.Rửa tội là bước đi xuyên qua: trước hết bước xuống sâu dòng nước sự chết, rồi sang đến bước được cứu vớt đi lên khỏi nước tiến vào sự sống.

Rửa tội không là sự liên tục kéo dài theo ý nghĩa chuỗi sinh vật, nhưng là một liên hệ tương quan thiêng liêng thần thánh của sự sống do Thiên Chúa khai mở ban cho.

Từ giếng nước rửa tội con đường đêm canh thức phục sinh dẫn tiếp tới bàn thờ Chúa Giêsu Kitô. Nơi đây thánh lễ Misa tạ ơn được cử hành trọng thể. Nơi đây Chúa Giêsu Kitô phục sinh gặp gỡ người tín hữu Chúa, như các người phụ nữ trên đường tới viếng mộ đã gặp thấy được Chúa Kitô phục sinh: Hãy đi và nói cho các môn đệ của Thầy, hãy đến Galilea, nơi đó họ sẽ nhìn gặp Thầy. (Mt 28,10). Bờ hồ Galilea là nơi chốn bắt đầu con đường hành trình theo Chúa của các môn đệ.

Trong thánh lễ Misa tạ ơn Chúa Kitô kêu gọi người tín hữu Chúa trở lại con đường khởi đầu của tương quan liên lạc không dựa trên thói quen tục lệ, nhưng trên sự hy sinh dấn thân.

Tấm bánh, mà chúng ta cùng chia sẻ trong thánh lễ Misa tạ ơn là kết qủa sự việc diễn xảy ra trong Chúa phục sinh. Vì thế, khi chúng ta tiếp nhận Tấm Bánh thánh thể, biến cố Chúa phục sinh diễn xảy ra trong tâm hồn ta. Chúa Kito tự hiến thân trao cho ta qua tấm bánh thánh thể, để sức sống của Ngài ăn bén rễ trong ta. Khi tiếp nhận tám bánh thánh thể một không gian được khai mở ra, trong đó chúng ta không chỉ nhớ đến sự chết của Ngài, nhưng cùng tham dự vào sự sống mới của Ngài.

Ánh sáng, Lời Chúa, Nước và Bánh, bốn yếu tố nền tảng của đêm canh thức Chúa phục sinh.

Trong ánh sáng chúng ta khám phá ra sự soi dẫn chỉ đường cho đời sống mình.

Trong Lời Chúa chúng ta nghe tiếng Chúa kêu gọi trong dòng lịch sử thời gian.

Trong làn Nước Rửa Tội chúng ta cảm nghiệm nhận ra bước đường đi ngang xuyên qua từ con người cũ sang con người mới.

Trong tấm Bánh chúng ta đón nhận sự gần gũi thân thiện của Chúa Kitô phục sinh, Đấng kêu gọi chúng ta bước theo Ngài với ánh sáng mới, mà Ngài gửi phát đi tín hiệu loan báo cho chiến thắng của sự sống.

Đêm canh thức phục sinh trở thành trường học cho con mắt thị gíac: Chúng ta học hỏi quan sát vũ trụ thế giới bằng con mắt phục sinh của Chúa Kitô.

Đức tin không biến đổi mỗi hoàn cảnh, nhưng biến đổi con người chúng ta trong mỗi hoàn cảnh.

Đức tin trao tặng sự tự do nảy sinh phát triển từ cuộc gặp gỡ với Chúa Kito phục sinh.

Chúc mừng lễ Chúa Kitô phục sinh

Lmn. Daminh Nguyễn ngọc Long
 
VietCatholic TV
Đàng Thánh Giá cầu cho hòa bình thế giới tại nơi Chúa chịu đóng đinh. Thứ Sáu Tuần Thánh 03.03.2026
VietCatholic Media
00:46 03/04/2026